– Anh đang ghen đấy à? Nên tự nhiên anh tỏ thái độ với em đúng không?
– Anh làm gì dám giận em đâu_ Duy Dương tỏ ra oan uổng
– Thôi bỏ đi, anh ấy kêu gửi đồ gì đấy cho em, anh có thể ra ngoài lấy giúp em được không?
Duy Dương nhanh chóng gật đầu rồi chạy xuống dưới nhà đi lấy đồ cho nó, rõ là anh đang ghen mà
Duy Dương vừa đi thì điện thoại anh reo chuông, anh chẳng lưu số là của ai luôn, thế là nó thử nghe máy xem sao
Vừa ấn nghe đã thấy đầu dây nên kia truyền đến giọng nói vừa ngọt ngào lại dịu dàng dễ nghe không như cái trẻ con của nó đâu
” Em đang ở Green anh có thể qua gặp em một lát được không? Thực sự rất nhớ anh”
Oke fine~~ Hà Đan nghĩ xem nên trả lời như nào đây
” Xin lỗi Duy Dương không có ở đây”
” Cô là ai vậy? Sao lại cầm máy của Duy Dương?”
” Tôi là bạn gái của anh ấy, cô có chuyện gì muốn nói với bạn trai tôi sao?”
” Bạn gái? Duy Dương có bạn gái sao? Nghe đã thấy không có sức thuyết phục, này bé bảo anh em là gọi lại cho chị nhanh nha”
Nói xong người kia cúp máy, nó ngơ ngác vài giây, rõ là giọng nó có chút trẻ con nhưng mà, thôi bỏ đi, nó đang cảm thấy nóng hết cả người, là nó đang ghen đó, nó thử xem điện thoại anh liệu có gì hay không nào, lại thử ấn mật khẩu, đương nhiên nó sẽ mở được, đập ngay vào mắt nền điện thoại là bé mèo iu dấu của anh, đúng là cái thứ yêu mèo hơn cả bạn gái rồi
Đây là lần đầu tiên nó xâm phạm quyền riêng tư của anh, đúng là cảm thấy thực sự có lỗi nhưng mà nó rất tò mò. Có lẽ như bạn trai sẽ không làm nó thất vọng khi danh bạ chỉ lưu vài số toàn là anh em và bạn bè thân thiết, aiguu nó chỉ dừng lại ngẩn ngơ nhìn cái tên ” Bảo bối “
Hơ suýt nữa nó sẽ nghĩ là ai đấy may thấy cái ảnh đang cười rạng rỡ chẳng biết lại chụp nó đang cười lúc nào đây nữa
Ờ xem ra là anh chẳng có cái gì đáng nghi, mes thì đúng là vẫn rất nhiều tin nhắn chờ chắc anh quên chưa xóa, ngoài mấy nhóm lớp các thứ ra thì chẳng có cái gì hay, album ảnh cũng không có gì hay để xem
Ò nhưng nó nhất định hỏi thứ người vừa gọi là ai
Anh cầm túi đồ tiền bối gửi cho nó, đưa với vẻ mặt không mấy vui vẻ
– Thân thiết nhỉ? Xin cả tài liệu nội bộ cho ôn thi cơ
– Thì em ốm máy ngày nay đi học thì không đi được, thi lại sắp đến nơi rồi
– Em biết hắn ta hỏi anh gì không?
– Sao? Lẽ nào anh ấy đang cảm thấy nên rút lui không thích em nữa ta?
– Hắn hỏi anh là ai và tại sao lại lấy đồ giúp em. Tại sao ở chỗ em? Hừ người yêu anh chẳng nhẽ anh không được ở
– Thế anh bảo gì_ Hà Đan ôm miệng cười cái vẻ mặt đang không thích chút nào của Duy Dương
– Anh bảo anh là chồng tương lai của em, và bảo thêm là từ nay không cần mang tài liệu cho em nữa
– Aizz anh bị điên rồi
– Hí anh đùa đấy_ Anh cười xoa đầu nó: Anh vừa ra đã thấy đưa cho anh mà chẳng nói gì
– Hừmm nhưng mà ở trong này em vừa nghe được điện thoại của anh, xin lỗi thực sự em không định nghe nhưng mà….
– Không sao. Có ai nói gì hả?
– Có chị nào đấy kêu nhớ anh, có thể gặp được không chứ đâu có gì đâu_ Nó nói nhẹ nhàng nhưng có tới 99% cà khịa rồi
– Haha em đang ghen đấy à, eo ơi nhìn mặt dễ thương chưa kìa_ Duy Dương phì cười đưa tay xoa má nó
– Anh thử nói thật xem, rốt cuộc là anh đào hoa tới mức nào, yêu bao nhiêu người thì nói xem, em sẽ tự động chia tay, em không thích yêu chung với người khác đâu_ Nó lắc lắc đầu
– Em không tin tưởng anh?_ Duy Dương nhíu mày, đúng rõ là nó không tin tưởng anh
– Không phải là không tin tưởng mà là… anh thử nghĩ xem anh luôn xuất sắc như vậy ai mà không lo lắng chứ, em chỉ muốn nói là dù có bất cứ chuyện thì thì cũng cứ nói với em, cùng lắm là em sẽ dành một ngày khóc xong rồi thôi chứ em ghét cảm giác bị lừa dối
Duy Dương thở dài, sao nó cứ suốt ngày lo lắng làm gì cho mệt người
– Không có chuyện đó đâu_ Anh đưa tay xoa đầu nó
– Em không muốn cảm giác bị đá, thế nên là khi anh có người mới thì cứ nói với em, em sẽ chia tay anh trước tức là em sẽ đá anh, hừmm nghe đến là thấy khó chịu thực sự
– Thôi nào, cứ nghĩ linh tinh cái gì vậy, anh thương em nhất mà
– Hai người kia có thể bớt sến súa đi không hả, nổi hết cả da gà_ Quỳnh dưới nhà nấu cơm nào lên
Nó chỉ biết cười
– Anh không định đi về sao?
– Không hôm nay anh sẽ ở lại với em, dành cả một ngày với em
– Nghe có vẻ cảm động, câu nói không mang tính cà khịa nhưng mà anh thử gọi lại cho chị kia xem có nói gì thì nói
– Thích thì gọi lại, anh chưa có thói quen gọi lại cho ai anh không biết
Vừa nói xong thì điện thoại anh reo chuông
Anh vừa thử nghe máy
” Duy Dương à? Em thực sự rất muốn gặp anh”
” Xin lỗi ai vậy? “
” Gì cơ? Anh đang đùa em đấy à?”
” Có chuyện gì thì nói nhanh đi”
” Em chỉ muốn gặp anh thôi”
” Xin lỗi tôi rất bận”
” Vậy em qua tìm anh nha, anh đang ở trường hả?”
” Đang ở nhà bạn gái, nếu có việc quan trọng lắm thì qua tìm cũng được, tùy cô”
” Anh đừng nói dối em, em không tin đâu, làm gì có ai có thể làm anh rung động ngoài em đươch, anh đừng lừa em”
” Tin hay không tùy cô”
Nói xong Duy Dương tắt máy và ném điện thoại qua một bên
Hà Đan thở dài lắc đầu, con gái dạo này bị mất liêm sỉ tới mức đó rồi sao
– Đấy là em gái bạn cùng nhóm với anh, hôm bọn anh vừa hoàn thành sản phảm thì tổ chức liên hoan, con bé đấy cũng đi cùng và từ hôm đó suốt ngày bám theo anh, còn cứ nghĩ là anh sẽ thích nó, haizz
Duy Dương buông tiếng thở dài
– Bộ nhỏ đấy xinh lắm hả? Tự tin tới mức đó luôn
– Không ai xinh bằng em cả đâu
Duy Dương vừa nói xong Quỳnh dưới nhà lại gào lên
– Hình như em đã quá nể anh rồi, không em sẽ đuổi anh về lâu rồi đấy, eo sến súa ghê vậy
– Để anh gọi Trung Kiên qua vậy
– Thôi không cần đâu, hai người cứ tiếp tục đi, em ổn em ổn
Nó trên này cười phá lên, rõ là hai người đó đang giận nhau nên mới như thế, nó ôm bụng cười mãi, bảo sao mấy nay không thấy Trung Kiên qua….