Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên nhìn sang, đối diện với một đôi mắt lam trong veo.
Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường, ngài Ludwig. Hôm nay ông mặc bộ Âu phục màu đen, mái tóc bạch kim mềm mại buộc gọn sau đầu, khí chất vẫn tao nhã, xuất chúng như mọi ngày.
Nhiều năm qua, dung mạo ông gần như không thay đổi. Dụ Nhiên nhớ như in lần đầu gặp Hội trưởng khi cậu còn nhỏ, vẻ ngoài của ông cũng hệt như thế này. Hơn mười năm trôi qua, ông vẫn trẻ trung như thế, không biết liệu có phải có phương pháp chăm sóc đặc biệt nào giúp giữ mãi thanh xuân như thế hay không?
Ludwig vừa rảo bước tiến tới, vừa nói: “Phu nhân phải chịu đả kích quá nặng nề, nhất thời luẩn quẩn trong lòng cũng là chuyện bình thường. Sức mạnh tinh thần của chim sẻ đỏ đang mất dần, phải mau chóng khống chế.” Ông nhìn Mạc Duy đối diện mình, nói: “Dù sao phu nhân cũng là Dẫn đường cấp S, hay tôi và ông cùng chữa trị cho bà ấy?”
Mạc Duy rất thoải mái: “Đương nhiên là được. Không biết phu nhân có bằng lòng để chúng tôi giúp một chút không?”
Tiêu Thước như sực hoàn hồn, bà nhìn chim sẻ đỏ sắp biến mất của mình, khẽ nói: “Phiền hai ông rồi.”
Ludwig và Mạc Duy cùng ngửa lòng bàn tay ra. Vài sợi tua ý thức màu lam nhanh chóng vươn dài ra từ lòng bàn tay hai Dẫn đường cấp S+, áp lên trán Tiêu Thước. Tiêu Thước chỉ thấy đầu mình hơi choáng, nước biển nhẹ nhàng len lỏi vào thế giới tinh thần của bà, lần lượt tinh lọc từng mảng bóng tối đang phủ kín trong đó.
Bản thân bà vốn là Dẫn đường hệ chữa trị. Chẳng qua cú sốc trước cái chết của chồng chẳng khác nào đột ngột xẻ đôi linh hồn. Chim sẻ đỏ không tìm thấy bạn của nó, bà cũng không còn tâm trạng điều chỉnh lại thế giới tinh thần của mình, đầu óc cứ ngơ ngẩn như lạc trong mơ.
Chuyện này thực chất rất nguy hiểm. Một khi thế giới tinh thần tan rã, chim sẻ đỏ biến mất thì sẽ cực kỳ khó cứu.
Ràng buộc giữa Lính gác và Dẫn đường quá sâu sắc, huống hồ hai người còn là vợ chồng nhiều năm luôn yêu thương nhau. Trong lịch sử Liên bang đã có rất nhiều tiền lệ về Lính gác sụp đổ, biến dị sau khi Dẫn đường qua đời hoặc Dẫn đường suy kiệt tinh thần, nhanh chóng bỏ mạng sau khi mất Lính gác.
Mạc Duy chủ động đề nghị chữa trị cho bà, trong mắt người ngoài, việc này không có gì bất thường.
Chỉ có Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên biết đây là một cuộc thăm dò. Lão ta muốn đích thân kiểm tra thế giới tinh thần của Tiêu Thước, xác nhận sự đau thương, khổ sở của bà có phải thật hay không. Còn chuyện tại sao Ludwig bỗng nhiên nhúng tay vào, hiện giờ vẫn chưa tài nào đoán được.
Tất cả mọi người đang có mặt tại đây đều chăm chú quan sát với vẻ tò mò.
Cảnh tượng hai Dẫn đường cấp S+ phối hợp chữa trị thật sự là cảnh trăm năm khó gặp.
Tâm trạng Tiêu Thước nhanh chóng ổn định lại, chim sẻ đỏ cũng khôi phục sức sống, bay lên không trung. Bà day huyệt thái dương, nhìn hai người: “Cảm ơn hai ông. Ông nhà đột ngột qua đời, tôi nhất thời không điều chỉnh được tốt cảm xúc, để mọi người chê cười rồi.”
Ludwig mỉm cười, nói: “Phu nhân khách khí quá. Bà chỉ bị cảm xúc tiêu cực đến quá bất ngờ ảnh hưởng, nhất thời mất bình tĩnh thôi. Cái chết của Tướng quân Lục thật sự khiến ai cũng thương thiếc, mong phu nhân nén đau lòng để vượt qua. Đừng quên, bà vẫn còn một cậu con trai cần để tâm.”
Dường như câu nói này có ẩn ý khác. Sau khi nói xong, ông còn liếc mắt nhìn Lục Tắc Hiên một cái.
Lục Tắc Hiên cúi người cảm ơn ông.
Ludwig không nói thêm nữa, quay người rời khỏi nơi tổ chức lễ tang. Mạc Duy cũng đi luôn.
***
Lễ tang trọng thể này kéo dài hết cả buổi sáng.
Chờ toàn bộ khách viếng đi hết, Lục Tắc Hiên mới dìu mẹ trở về nhà cùng Dụ Nhiên.
Xe bay bật chế độ tự lái, trên xe chỉ có ba người họ. Tiêu Thước đã hoàn toàn tỉnh táo, bà bỗng hỏi: “Tắc Hiên, cha con không phải kiểu người hành động cảm tính như thế, sao lần này nhận được lời đe dọa từ cướp vũ trụ lại chỉ mang vài cận vệ thân tín đã tùy tiện tới chỗ hẹn gặp rồi?”
Ngày Lục Đình Ngự chết, Tiêu Thước đang họp cùng vài nhà khoa học tại Viện Khoa học Trung ương.
Sau khi nhận tin dữ chồng qua đời, bà đã ngất ngay tại chỗ. Tiếp đó, bà ở nhà liền hai ngày, thế giới tinh thần hỗn loạn, bà không hề gặp Lục Tắc Hiên, chỉ biết rằng con trai đang bận rộn lo chuyện tang lễ. Đến tận lúc này, hai mẹ con mới có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.
Lục Tắc Hiên giải thích: “Có thể là vì cha quá quan tâm tình hình của anh trai, vội vàng muốn cứu người.”
Tiêu Thước còn định nói thêm nhưng lại bị Lục Tắc Hiên chặn trước: “Mẹ, con biết mẹ rất đau buồn. Đừng nghĩ nhiều nữa, về nhà nghỉ ngơi đã.”
Hắn đưa mắt ra hiệu với mẹ mình. Bấy giờ Tiêu Thước mới nhận ra có rất nhiều xe khách viếng cũng đang xuống núi. Thính giác của các Lính gác cực kỳ nhạy, đây không phải chỗ để nói chuyện. Bà đành nén nỗi nghi hoặc trong lòng xuống.
Đến tận khi xe về tới biệt thự nhà họ Lục ở vùng ngoại thành, Lục Tắc Hiên cho toàn bộ người giúp việc nghỉ làm, đưa cả Dụ Nhiên và mẹ vào thư phòng cách âm trên tầng hai, Tiêu Thước mới hỏi tiếp: “Kể cả ông ấy có muốn đi cứu người gấp thì cũng không bao giờ giáp mặt giao dịch với lũ cướp vũ trụ táng tận lương tâm đó trong tình huống không có sự chuẩn bị trước! Chắc chắn có nguyên nhân khác… Tắc Hiên, con biết gì đó đúng không?”
Lục Tắc Hiên ngồi xổm xuống, tìm chiếc két cha hắn thường cất tài liệu cơ mật, nhanh chóng nhập mật mã. Quả nhiên chiếc két sắt này có mật mã giống với mật mã khởi động lệnh bài triệu tập Tổ Đặc công.
Mở két ra, bên trong có một lá thư, mặt ngoài lá thư ngoài viết: Gửi riêng cho Tiêu Thước.
Lục Tắc Hiên đưa lá thư cho mẹ mình, Tiêu Thước vội vàng mở thư ra đọc. Trong thư chỉ có một đoạn được viết bằng nét chữ phóng khoáng, mạnh mẽ: “Bà nó à, chắc trong lễ tang tôi bà đã đau lòng lắm đúng không? Nhưng nếu bà không đau lòng thì sẽ không gạt được những kẻ đó. Xin lỗi, khi về tôi sẽ chịu đòn tạ tội với bà.”
Tiêu Thước: “…”
Ông ấy chưa chết! Nhất thời, chim sẻ đỏ vỗ cánh bay loạn khắp phòng, chẳng rõ là giận ông đã giấu giếm hay mừng vì ông còn sống.
Lục Tắc Hiên nhận lại lá thư, vo nó thành một nhúm bột giấy rồi vứt vào trong bồn cầu ở phòng bên. Hắn thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ mượn lý do chồng “hy sinh” xin nghỉ một tháng để về chỗ bà ngoại đi.”
Nhà mẹ đẻ của Tiêu Thước nằm ở thiên hà Tiểu Hùng. Đất đai nơi đó rất phù hợp cho cây nông nghiệp sinh trưởng nên được Liên bang phát triển thành vùng chuyên canh lương thực và trái cây, không có quái vật vũ trụ, cực kỳ an toàn. Bà ngoại có một vườn nho rất rộng ở đó.
Rõ ràng Lục Tắc Hiên muốn để mẹ rời đi, được thế thì hắn mới có thể tiến hành kế hoạch tiếp theo cùng Dụ Nhiên mà không cần lo lắng thêm nữa. Bằng không, nhỡ đâu tổ chức ám dạ bắt Tiêu Thước làm con tin, Lục Tắc Hiên sẽ rất khó lo liệu ổn thỏa.
Tiêu Thước hiểu ý con trai. Bà nhìn Lục Tắc Hiên bình tĩnh đối diện mình, tâm trạng khá ngổn ngang.
Cậu con trai cần họ chăm sóc, bảo vệ trong ký ức đã trưởng thành rồi.
Hiện giờ đến lượt hắn bảo vệ cha mẹ mình.
Mắt Tiêu Thước cay cay: “Một mình con ở lại có ứng phó được không?”
Thái độ của Lục Tắc Hiên rất kiên định: “Mẹ yên tâm, con sẽ tiếp quản Quân đoàn Liệp Ưng, lo liệu tốt cho các tướng sĩ. Còn tổ chức hắc ám, con sẽ diệt trừ tận gốc, tính sổ toàn bộ. Mai con sẽ phái vài người hộ tống mẹ tới nhà bà ngoại, mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi ở đó một thời gian.”
Tiêu Thước im lặng một hồi rồi gật đầu: “Được, cũng lâu lắm rồi mẹ không gặp bà ngoại con, nhân cơ hội này về thăm ông bà một chuyến.”
Bà biết mấy năm qua Lục Đình Ngự luôn điều tra về tổ chức hắc ám, giờ ông đã giao nhiệm vụ này lại cho con trai. Nếu Lục Tắc Hiên đã muốn bà rời đi, đương nhiên bà sẽ đi, tránh việc mình trở thành uy hiếp đối với con trai.
Tiêu Thước vỗ vai con mình, lại nhìn sang Dụ Nhiên: “Nhiên Nhiên, cháu đi cùng cô chứ?”
Lục Tắc Hiên lập tức nói: “Em ấy không đi được.”
Tiêu Thước nhướng mày, hỏi: “Nhiên Nhiên đi cùng mẹ chẳng phải càng an toàn hơn à?”
Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên liếc nhau. Tiêu Thước không biết sức mạnh tinh thần của Dụ Nhiên mạnh đến thế nào, vẫn nghĩ cậu là Dẫn đường cấp C cần được bảo vệ. Dụ Nhiên mỉm cười, nghiêm túc nói: “Cô yên tâm, cháu muốn ở lại bên cạnh Tắc Hiện. Chúng cháu đã đánh dấu nhau rồi, rời xa lại không hay.”
Tiêu Thước: “…??”
Cái thằng nhãi này giỏi quá nhỉ, chưa kết hôn đã dám đánh dấu Dẫn đường rồi?!
Đối diện với ánh mắt sắc như dao của mẹ, Lục Tắc Hiên xấu hổ nói: “Về sau bọn con sẽ tổ chức hôn lễ bù…”
Dụ Nhiên ngoan ngoãn hùa theo: “Vâng, cháu nghe anh Tắc Hiên sắp xếp.”
Lục Tắc Hiên: “…”
Đúng là càng bôi càng đen, rõ ràng là từ đầu đến cuối tôi đều nghe lời em đấy nhé?
– –ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Tiêu Thước nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Dụ Nhiên, rối rắm trừng mắt với Lục Tắc Hiên: “Chăm sóc Nhiên Nhiên cho tốt. Còn con chờ cha về xử lý… Mẹ đi trước, hai đứa bảo trọng.”
Sau khi Tiêu Thước rời đi, sắc mặt Dụ Nhiên nhanh chóng thay đổi. Cậu bình tĩnh nói trong đầu: “Tôi vẫn cảm thấy không đúng lắm.”
Lục Tắc Hiên hỏi: “Không đúng ở đâu?”
Dụ Nhiên nói: “Nếu tôi nhớ đúng thì thực thể tinh thần của Mạc Duy là cá heo, là một Dẫn đường loại hình chữa trị? Hôm nay lão ta và Hội trưởng phối hợp với nhau chữa trị cho mẹ anh.”
Lục Tắc Hiên nói: “Đúng thế. Trong lễ khai giảng Viện Thánh lần trước, tôi đã trông thấy thực thể tinh thần của Mạc Duy, đúng là một con cá heo đáng yêu.”
Dụ Nhiên hơi nhíu mày: “Nhưng hôm ở căn cứ B-73, lúc lão ta đột ngột tấn công, rừng nguyên sinh của tôi bị sóng thần của lão nhấn chìm rất nhanh. Tôi cảm thấy đó ít nhất cũng phải là lực công kích cấp S+.”
Dẫn đường loại hình công kích đa phần chỉ có khả năng chữa trị cơ bản từ cấp B trở xuống. Dẫn đường loại hình chữa trị hầu hết đều không có tính công kích mạnh. Đến nay, Liên bang mới xuất hiện duy nhất một Dẫn đường có cả hai loại hình sức mạnh là Dụ Nhiên.
Lục Tắc Hiên giật mình: “Sao có thể như thế?”
Thực thể tinh thần của Mạc Duy rõ ràng là cá heo đáng yêu, là thực thể tinh thần thuộc loại hình chữa trị, sao lại có lực công kích cấp S+?
Lục Tắc Hiên nói: “Chẳng lẽ lão ta cũng thức tỉnh hai thực thể tinh thần, một chữa trị, một tấn công, giống em?”
Dụ Nhiên lắc đầu: “Không đâu. Nếu lão ta có hai thực thể tinh thần thì hôm đó tôi chống không nổi rồi, núi tuyết của anh cũng sẽ lộ ngay. Tôi nghi ngờ… Hoặc người chúng ta gặp hôm đó không phải Mạc Duy, hoặc thực thể tinh thần của Mạc Duy biết ngụy trang, nó vốn không phải cá heo loại hình chữa trị.”
Hai người ngoảnh sang nhìn nhau.
Vốn tưởng đã tiếp xúc được với lãnh đạo cấp cao nhất của tổ chức hắc ám, cuối cùng lại phát hiện ra…
Hai người họ mới chỉ tìm ra được một góc của núi băng về kẻ bí ẩn kia.
Lời tác giả:
Chuyện không đơn giản vậy đây, nếu boss mà dễ tìm ra thế thì bộ truyện này thành đầu voi đuôi chuột rồi.