Huống chi nói đến các cấp bậc cao hơn, hay cả vị thủ lĩnh đứng trước mặt anh này.
Chắc chắn đó sẽ là một sức mạnh siêu cấp biến thái!
Nghĩ đến đó lại cảm thấy anh đúng là thụ sụng nhược kinh.
Vậy mà cô lại muốn anh trở thành tiểu Tam đệ của cô hay nói cách khác là em trai của vị thủ lĩnh biến thái máu lạnh này.
Tống Diệp đột nhiên cảm thấy, sống đến bây giờ cũng không còn gì để hối tiếc.
Mặc Âu hài lòng vỗ vỗ vai Tống Diệp:
“Tam đệ! Từ giờ hãy gọi chị đây là Mặc Âu sư tỷ xinh đẹp”
Tống Diệp một giây trước còn cảm thấy sống đến bây giờ cũng không còn gì để hối tiếc.
Một giây sau liền cảm thấy kiếp làm người này của anh thật quá vô dụng.
Anh vẫn chưa thấy vị lão đại nào tự tâng bốc mình như cô.
“Được! Mặc Âu tỷ tỷ xinh đẹp”
Mặc Âu cười toe toét: “Ngoan ngoãn! Đi thôi”
Tống Diệp chạy đằng trời cũng không tránh được việc giúp Mặc Âu xách hành lí.
Anh đang nghiền ngẫm biệt danh của mình liệu có phải là ”Tam đệ bốc vác” hay không?
Cũng có thể lắm chứ…
______________
Trên máy bay hạng thương gia.
Mặc Âu đang gõ một dòng tin nhắn trên điện thoại.
”Chiều 4h em về, nhớ đến đón em”
Gửi đi hoàn thành.
Cô soạn tin nhắn xong thì tùy ý ném điện thoại đã được tắt nguồn sang một bên.
Liếc nhìn Tống Diệp từ khi đặt lưng xuống ghế máy bay đã bắt đầu ngủ khò khò.
Miệng Mặc Âu giật giật vài cái.
Cái tướng ngủ này giống cô đúc.
Đều… xấu xí như nhau.
Đột nhiên lúc này mí mắt cô không tự chủ mà giật giật vài cái. Là mí mắt phải.
Nghe nói giật mí mắt trái là tiền đến, mí mắt phải là… họa đến.
Khuôn mặt Mặc Âu lạnh xuống, nheo đôi mắt ra ngoài cửa kính nhìn mây trầm ngâm.
Kẻ ngu xuẩn mới đi chọc cô.
Mà thích thì cô chiều.
Mặc Âu rời tầm mắt, điều chỉnh lại ghế ở chế độ nằm.
Cô dùng bịt mắt màu đen đeo vào, lấy tai nghe bịt lại, ngủ.
Tối qua cô cũng bận thức đêm… đọc truyện.
___________
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bóng hoàng hôn đã ngả xuống bầu trời.
Tống Diệp cùng Mặc Âu vẫn còn đang ngủ say sưa không biết trời đất là gì trong khi máy bay đã hạ cánh cách đây tầm 15 phút.
Hành khách đã xuống gần hết.
Hai tiểu đệ đứng dưới sân mặt vô cảm liếc nhìn đoàn người đi xuống.
Nhất đệ – Giang Lục nhìn dòng người bước xuống máy bay mà mất kiên nhẫn chửi rủa một tiếng.
”Móa nó! Đã bảo Âu tỷ đi máy bay riêng mà lại không nghe, cứ thích tiết kiệm nhiên liệu, bảo giá nhiên liệu đang tăng mạnh. Làm hại chúng ta đứng mỏi cả chân”
Nhị đệ – Truy Bạch lườm Giang Lục không trượt phát nào:
“Bỏ hai chữ chúng ta, anh không mỏi chân. Nếu em mỏi chân thì ngồi xuống, đâu ai bắt em đứng đâu”