“Điều kiện nào cũng đáp ứng.”
Cô nắm lấy tay anh: “Thâm Thâm, hôm nay chúng ta về nhà cũ ngủ đi.”
Đó là căn phòng đi thuê ở Giang Bắc, cô với Hoắc Vân Thâm sống trong đó gần một năm kể từ lúc cô đậu đại học. Hạnh phúc và thống khổ của anh đều ở đó, sau khi khôi phục ký ức, cô chưa từng trở về.
Đèn ngoài hiên từ tầng một đến tầng ba vẫn sáng, mọi nơi đều được quét dọn sạch sẽ. Cái cầu thang Ngôn Khanh đã đi qua vô số lần, nhưng bước lên với hồi ức hoàn chỉnh, trái tim lại nhức nhối phát đau.
Ngôn Khanh chậm rãi đi lên trên, sống lưng và đầu gối bỗng bị Hoắc Vân Thâm ôm lấy, sau đó nhấc bổng lên.
“Chân anh vừa mới tốt, đừng mang nặng!”
“Vợ không nặng,” Anh cúi đầu hôn mi mắt cô, giọng nói sàn sạt, “để anh ôm em đi lên, ba năm qua, anh đã nghĩ quá nhiều lần.”
Hốc mắt Ngôn Khanh nóng rực, không giãy giụa, ngoan ngoãn ôm cổ anh, chăm chú lắng nghe nhịp tim anh đập thình thịch theo từng bước chân.
Lên tầng chỉ cần một phút, mười mấy giây mở cửa, sau khi ván cửa đóng lại, bốn phía yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở dồn dập dây dưa lẫn nhau.
Chìa khóa rơi trên mặt đất, túi xách trong tay Ngôn Khanh cũng nghiêng sang một bên, cô bị đặt lên tủ thấp ngoài huyền quan, lưng dựa vào tường. Hai tay người đàn ông chống hai bên sườn cô, vây cô vào trong góc, hung hăng hôn tới.
Ngôn Khanh không kịp phát ra âm thanh, ý thức đã bị đoạt lấy, đôi môi ướt mềm bị anh ép mở, đầu lưỡi nóng bỏng không biết đủ mà xâm lược tiến vào, vừa tàn nhẫn vừa yêu thương, vạn phần dịu dàng cắn xé cô.
Cô ôm lấy anh đáp lại, liếm nhẹ anh một chút, đổi lại sự run rẩy của anh.
Trái tim Ngôn Khanh vừa sưng vừa chát, cô vuốt ve gáy anh, ngón tay xuyên qua mái tóc ngắn, hàm hồ lẩm bẩm: “Em ở đây, đừng sợ, em thật sự đã trở lại.”
Hoắc Vân Thâm mút môi cô hơi sưng môi, rầu rĩ đáp lời.
Ngôn Khanh kéo túi xách cô ôm một đường, lấy từ bên trong ra một cái hộp hình vuông, đặt trong tay Hoắc Vân Thâm: “Thâm Thâm, anh nhìn xem.”
Đáy mắt Hoắc Vân Thâm có chút hồng, mở nắp hộp lên, ngón tay căng thẳng.
Hộp lót bông, bên trên bông, là một quả cầu pha lê long lanh hoàn mỹ.
Anh từng có một cái. Vào ngày sinh nhật, Khanh Khanh cười tủm tỉm tặng anh, nói muốn cho anh cả đời viên mãn. Sau đó ngay tại phòng ngủ trong căn nhà này, bị đích thân cô ném vỡ, anh dùng keo thế nào cũng không thể gắn nó đứng thẳng được.
Cái trước mắt, giống hệt như cái trước kia.
Đồ vật nhiều năm trước, muốn tìm thứ giống hệt như vậy rất khó, Khanh Khanh không biết đã tốn bao nhiêu thời gian.
Ngôn Khanh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, không khỏi muốn khóc, nâng mặt anh lên mổ xuống hai cái, nhẹ giọng nói: “Hoắc Vân Thâm, đây là quà cho anh, em sẽ khiến anh cả đời viên mãn.”
Giọng anh phát run: “Lần này, giữ lời không?”
“Chắc chắn.” Ngôn Khanh nắm năm ngón tay anh, “Mặc kệ đi đâu, em sẽ không bao giờ vứt bỏ anh một mình nữa.”
Lồng ngực Hoắc Vân Thâm phập phồng thật mạnh, lập tức nâng cô lên muốn vào phòng. Ngôn Khanh còn có việc lớn phải làm, sợ một khi mở cửa liền không cơ hội tránh anh đi làm, vội vàng đẩy bả vai anh, nhăn chóp mũi tìm lý do: “Em đói bụng, muốn ăn bánh sữa tươi chiên chồng làm.”
Tay anh còn bóp ở trên eo cô, vạt áo vén lên một nửa.
Ngôn Khanh chịu đựng suy nghĩ muốn treo trên người anh không buông, rũ mắt làm nũng: “Muốn — ăn —”
Hoắc Vân Thâm có thể làm gì với vợ mình, còn không phải muốn gì cứ lấy hay sao. Anh đặt cô lên giường, tự tay giúp cô thay quần áo ở nhà thoải mái hơn, cuối cùng sờ thấy mu bàn chân cô hơi lạnh, lại tìm vớ nhung tròng vào cho cô. Sau khi mặc xong hết, còn hôn lên mũi chân mềm mại của cô.
“Ngoan ngoãn chờ,” Ánh mắt anh u ám, “không được nhảy cửa sổ chạy trốn nữa.”
Người đàn ông lòng dạ hẹp hòi lại còn mang thù, Ngôn Khanh bật cười niết mặt anh: “Anh đuổi em em cũng không nhảy —”
Cô ngắm chồng vào phòng bếp, rồi nhanh chóng hành động giữa tiếng ồn ào của máy hút mùi. Cô dùng sức kéo mạnh tấm nệm lên, sâu trong cái rương đựng đồ phía dưới, có một hộp nhỏ được giấu ở đó.
Quả nhiên còn, chưa từng bị anh phát hiện.
Ngôn Khanh móc ra, khôi phục giường về nguyên dạng, lặng lẽ lấy cuốn sổ tay từ trong hộp, lật vài trang, mặt trên đều là chữ cái non nớt mượt mà, đây là cuốn nhật ký cô gái nhỏ viết từng nét bút.
Khi đó thể loại viết tay thế này còn chưa phổ biến, cô chỉ biết rằng mình muốn ghi nhớ, nên chọn cuốn sổ đẹp nhất, có cả chữ lẫn ảnh, còn vụng về phác thảo mỗi một lần cô… đến nhà họ Hoắc nhìn thấy Vân Thâm ca ca.
Không sai…
Thời thiếu nữ của cô, tóc thắt bím, tung tăng nhảy nhót đi theo sau anh, trong miệng không e lệ hô to gọi nhỏ, chính là Vân Thâm ca ca.
Toàn bộ quyển sổ, từ năm tuổi mới quen, đến lúc anh bị đuổi khỏi nhà họ Hoắc, lại đến anh cứu cô ngoài trường học, cô đuổi theo anh bám riết không tha, khóc khóc cười cười đều ghi dấu ở bên trong.
Ngôn Khanh lật đến mặt sau, còn dán vài tấm ảnh chụp lén.
Thiếu niên Hoắc Vân Thâm khó thuần, mặt mày lúc nào cũng lạnh như băng, nhưng ngay tại thời khắc cô chụp lại, anh nhếch khóe miệng, đưa đồ chơi nhỏ cho cô yên lặng cười ngây ngô.
Những thứ anh quên, đều ghi tạc trong cuốn sổ này.
Trước kia cô không đề cập đến, là vì không muốn người yêu biết bản thân từng mất trí nhớ, cảm thấy thua thiệt cô, nhưng hiện tại, cô muốn cho anh biết, là muốn nói với anh, từ trước đến nay anh đều là độc nhất vô nhị của cô, không cần khủng hoảng hay hèn mọn.
Nhưng không thể lập tức cho được…
Cô muốn chọn một nơi chứa đựng nhiều ký ức, làm chuyện lớn.
Ngôn Khanh giấu sổ trong ngắn kéo bàn đầu giường, như không có việc gì chạy ra ngoài xem chồng nấu ăn. Sữa tươi chiên vừa vặn ra khỏi nồi. Hoắc Vân Thâm nhấc Ngôn Khanh đặt lên đùi mình, kiên nhẫn thổi đưa đến miệng cô.
Miếng sữa hơi dài, Ngôn Khanh một ngụm không nuốt hết, cố ý để lại bên ngoài một đoạn, cười sờ soạng môi anh.
Ánh mắt Hoắc Vân Thâm thâm trầm, cắn, chậm rãi hướng về phía trước, cho đến khi dán sát môi cô.
Ngôn Khanh đỏ bừng tai nuốt xuống, nụ hôn cuồng nhiệt của anh bị đè nén: “Khanh Khanh, anh cũng đói.”
Không phải cùng loại đói với cô.
“Đi… tắm rửa…”
Hoắc Vân Thâm dứt khoát bế cô lên, quần áo nhẹ nhàng rơi rớt cả một đường. Lúc bước vào phòng tắm, cô không cẩn thận trượt chân, thiếu chút nữa ngã xuống khỏi ngực anh.
Anh một phen vớt lên, vuốt ve đôi chân thon thả đang vòng quanh eo mình.
Đối diện chính là gương phòng tắm, trong mặt kính lớn, thân thể trắng như tuyết của cô gái nhỏ dán lên ngực anh, đôi chân run rẩy quấn quanh eo anh, mềm cứng áp vào nhau thật chặt.
Gân tay Hoắc Vân Thâm kéo căng, khàn giọng dụ dỗ: “Anh thích tư thế này.”
Ngôn Khanh muốn nổ tung, nói năng lộn xộn: “Muốn, muốn đổi một cái khác không —”
Bàn tay nóng bỏng ấn chặt cô, giọng nói từ tính trêu chọc màng tai cô.
“Bảo bối ngoan, thỏa mãn anh.”