Lục Mộ Trầm lấy khăn lông lau miệng: “Phải làm, cả đời chỉ có một lần đính hôn với kết hôn thôi.”
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, nói: “Lục ca ca, về sau chúng ta nhất định phải thật hiếu thảo với họ.”
Lục Mộ Trầm nghe lời này, trong lòng cảm thấy ấm áp, cưng chiều sờ đầu Tống Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm của chúng ta là một cô gái tốt.”
—–
Tống Nhiễm cùng Lục Mộ Trầm ăn sáng qua loa ở khách sạn liền chuẩn bị trả phòng về nhà.
Dọn đồ xong, lúc đi ra, nhìn qua hoa viên của phòng cách vách, Tống Nhiễm nhịn không được hướng mắt nhìn xung quanh bên trong, nhỏ giọng nói: “Anh nói xem Chân Ý Ý đã đi chưa?”
Lục Mộ Trầm lắc đầu: “Không biết.”
“Chú nhỏ đâu rồi?”
“Chân Ý Ý không đi, hẳn là chú ấy cũng sẽ không đi đâu.”
Tình cảm của chú nhỏ và Chân Ý Ý quá phức tạp, Tống Nhiễm vốn là muốn giúp đỡ nhưng cũng không giúp được gì, nắm tay Lục Mộ Trầm đi ra ngoài.
Làm xong thủ tục trả phòng, vốn dĩ Tống Nhiễm cùng Lục Mộ Trầm muốn ngồi xe buýt ngắm cảnh để xuống núi, kết quả vừa đi ra đại sảnh liền thấy chú nhỏ ở bên ngoài chờ hai người họ.
Người anh dựa vào bên cạnh cửa xe hút thuốc.
Thấy Tống Nhiễm ra đến, anh dập tắt thuốc, thuận tay ném vào thùng rác.
Tống Nhiễm vội chạy đến: “Chú nhỏ! Chú vẫn chưa đi!”
Lục Diễn ‘Ừ’ một tiếng, nói: “Đi thôi, đưa hai đứa về nhà.”
—–
Trên đường xuống núi, Tống Nhiễm vẫn là không nhịn được, quan tâm mà hỏi: “Chú nhỏ, tối qua chú cũng ở khách sạn ạ?”
Lục Diễn thuận miệng ‘Ừ’ một tiếng.
Nhưng kỳ thật, tối hôm qua anh ta đã ở bên ngoài phòng Chân Ý Ý chờ suốt một đêm, bất luận có nói như thế nào, Chân Ý Ý cũng không chịu mở cửa cho anh.
Sáng sớm hôm nay, Chân Ý Ý liền thu dọn đồ đạc đi ra từ khách sạn, sau đó cùng Lâm Khải rời đi. Từ đầu tới cuối, cũng đều không thèm liếc nhìn anh một cái.
“Vậy… Chân Ý Ý đi rồi sao?” Tống Nhiễm vô cùng cẩn thận mà hỏi một câu.
Lục Diễn ‘Ừ’ một tiếng, giọng nói có chút khô khốc, trầm giọng nói: “Đi rồi, đi cùng với Lâm Khải.”
Tống Nhiễm vừa nghe thấy lời này, tức khắc cũng không dám hỏi thêm gì nữa, sợ hỏi nhiều, chú nhỏ sẽ buồn.
—–
Lục Diễn đưa Tống Nhiễm với Lục Mộ Trầm đến cổng tiểu khu, Tống Nhiễm mời anh lên nhà ngồi, anh lắc đầu, nói: “Không vào, chú còn có việc.” Nói xong nhìn về phái Lục Mộ Trầm: “Hôm nay là sinh nhật cháu đúng không? Chú cũng chưa kịp chuẩn bị quà cho cháu, lần sau đi, chờ đến lúc hai đứa đính hôn….”
“Lễ vật thì không cần, chú sớm đưa thím nhỏ về một chút là được.” Lục Mộ Trầm nói.
Lục Diễn sửng sốt, khóe môi cong lên một nụ cười chua xót, nói: “Vậy cũng phải chờ thím nhỏ của con chịu cho chú cơ hội mới được.”
Lục Mộ Trầm: “….”
Lục Diễn vỗ vỗ bả vai anh: “Được rồi, hai người trở về đi, chú đi đây.”
Lục Diễn nói xong liền xoay người, kéo cửa xe ra bước lên.
Xe khởi động, rất nhanh đã hòa nhập vào dòng xe cộ.
Tống Nhiễm đứng ở đằng sau, nhìn chú nhỏ dần dần biến mất, không khỏi thở dài, nói: “Chú nhỏ thật đáng thương.”
Lục Mộ Trầm dắt tay cô, nói: “Đi thôi, về nhà.”
Ngồi xe hơn hai tiếng, vào nhà được một lúc, Tống Nhiễm lại cùng Lục Mộ Trầm ngủ một giấc, thời điểm tỉnh lại đã hơn bốn giờ chiều.
Lục Mộ Trầm vẫn nằm, một tay gối sau gáy, Tống Nhiễm ngồi trước mặt anh, lôi kéo một bàn tay của anh, nói: “Lục ca ca, hôm nay là sinh nhật anh nha, nếu chúng ta không ra ngoài thì xem một bộ phim?”
Lục Mộ Trầm cười một cái, nói: “Vậy ở nhà đi, thế giới hai người, an tĩnh khá tốt.”
“Em thích không.”
“Thích.”
Tống Nhiễm nở nụ cười, bổ nhào vào lòng ngực Lục Mộ Trầm ôm anh, ngửa đầu cười khanh khách, nhìn anh nói: “Cũng đúng, vậy một lúc nữa chúng ta đi đến siêu thị dưới nhà mua chút rau đi, buổi tối em xuống bếp, làm cho anh nhiều món ăn ngon.”
Lục Mộ Trầm gật đầu, nói: “Đều nghe em.”
—–
Buổi chiều hơn năm giờ, Tống Nhiễm khoác tay Lục Mộ Trầm xuống lầu mua đồ ăn, thương lượng với anh nửa ngày, cuối cùng quyết định tự làm lẩu, mua nước cốt lẩu, mỡ bò, còn có rất nhiều đồ ăn với lẩu.
Lục Mộ Trầm nhìn Tống Nhiễm liên tục bỏ đồ ăn mặn vào trong xe đẩy, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, vì thế liền đi theo phía sau, từ từ bỏ đồ ăn chay, rau xanh, măng, mộc nhĩ, khoai tây vào trong xe đẩy.
Mua xong rồi, thời điểm đến quầy thu ngân chuẩn bị trả tiền, Tống Nhiễm bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, vỗ mạnh xuống trán, “Còn quên một thứ a!”
Nói xong lại hấp tấp chạy vào bên trong, rất nhanh liền ôm hai chai bia đi ra, cười nói: “Sinh nhật mà, uống ít rượu chúc mừng một chút.”
Khóe miệng Lục Mộ Trầm hơi cong, ‘Ừ’ một tiếng.
Thanh toán xong đi ra, Lục Mộ Trầm xách theo hai túi lớn đồ vật, Tống Nhiễm ôm hai chai bia trong tay, hai người vui vui vẻ vẻ quay về nhà.
Tâm trạng Tống Nhiễm vô cùng tốt, vẫn luôn nhảy nhót ở phía trước, miệng còn vui sướng ngâm nga.
Trở về nhà, Tống Nhiễm ôm bia đến trên bàn cơm, sau đó chạy về phòng, “Em đi thay quần áo trước, một lát nữa bắt đầu nấu cơm.”
“Không vội, còn sớm.”
Tống Nhiễm về phòng thay quần áo, vừa mới thay sang đồ mặc ở nhà, chuẩn bị ra cửa, điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô nhặt quần áo vừa thay ra lên trước, treo lên giá treo đồ cạnh giường, sau đó mới quay đầu lại tìm điện thoại.
Nhưng mà, vừa thấy chuông báo liền ngây ngẩn cả người, ấn đường cau lại, nghĩ thầm: Cuối tuần, Lưu lão sư tìm cô để làm gì nhỉ.
Cô buồn bực mà nhận điện thoại, lễ phép gọi một tiếng, “Lưu lão sư, ngài tìm con có việc gì sao ạ?”
Đầu bên kia, âm thanh của Lưu Thúy Dật truyền đến, có chút tức giận: “Tống Nhiễm, vì sao ngày đó đi thử vai con lại cố ý biểu hiện không tốt?”
Tống Nhiễm sửng sốt, nhất thời cảnh giác, “A… Con… Con không cố ý mà, là… Chính là quá khó thôi ạ.”
“Con bớt đi, đoạn diễn kia đối với con mà nói, có khó hay hay không, cô còn không rõ hay sao? Đến tột cùng trong đầu con suốt ngày suy nghĩ cái gì vậy?” Lưu Thúy Dật chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cách cái điện thoại cũng có thể cảm nhận được tâm tình bà không tốt.
Tống Nhiễm cũng không dám phản bác, yên lặng lắng nghe.
Lưu Thúy Dật ở đầu kia dạy dỗ cô nửa ngày, cuối cùng rốt cuộc nói đến việc chính, nói với Tống Nhiễm, “Nữ chính đã định ra là con, đầu tháng sau khai máy, con tự chuẩn bị một chút, phía trường học bên này, cô xin phép giúp con.”
Tống Nhiễm nghe lời nói, nhất thời hoảng sợ mở to hai mắt: “Không thể nào? Biểu hiện kia của con…”
“Trước khi con thử vai, cô cũng đã đề cử qua con với đạo diễn, ngày thường con khảo hạch những cái đó đến cái thắt lưng cũng đều cho người ta thấy, Tống Nhiễm, con nghĩ sao?”
Tống Nhiễm: “….”
Đầu kia tạm ngừng vài giây, lại nghiêm túc mà nói: “Tống Nhiễm, cô dốc lòng bồi dưỡng con, con đừng không để tâm, đừng phụ lòng khổ tâm của cô.”
……
Cúp điện thoại, Tống Nhiễm quả thực giống như lâm đại địch, đập đầu trên tủ quần áo hai cái, cô không nên đi báo danh!
Thời điểm Lục Mộ Trầm tiến vào, chỉ thấy Tống Nhiễm ở trong phòng xoay tới xoay lui, vẻ mặt rối rắm.
Lục Mộ Trầm ngẩn người, đi qua, kéo tay cô: “Đây là làm sao vậy?”
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, ngẩng đầu lên, rối rắm một lát, cười khổ nói: “Lục ca ca, em có tin xấu muốn nói cho anh.”