“Điềm Điềm?”
Cô nhanh chóng chạy ra mở cửa, Điềm Điềm vẫn là gương mặt nhìn đâu cũng chỉ thấy nước.
“Mạc Tỏa à, thực ra lúc trước nương nương có dặn em, khi nào đến ngày tế lễ hay để cho cô ấy hoán đổi lại, dù sao người cũng là kẻ sắp chết, từ khi sinh ra nương nương đã nhận mệnh rồi, không chối cãi được vì thế… em…em.”
Ba Ba Mạc Tỏa nhìn xuống thấy tay Điềm Điềm đang cầm ống nước, cô liền đoán ra điều gì.
“Bây giờ đó không phải là điều quan trọng, quan trọng là cho dù hoán đổi thành cô ấy, mà mất máu nhiều quá đến chết thì sợ rằng ta cũng không sống nổi.”
Tất nhiên là vậy rồi, nếu mất máu quá mà chết thì cô cũng toi luôn, chính vì vậy dù nhiều lần độc ác muốn Mộc Thanh Nhi chết cô cũng là xin rượu độc chứ có dám xin tội chém đầu, cắt tay đâu.
“Nhưng nương nương đã nói rồi, dù sao cơ thể cô ấy cũng đã quá suy nhược, sống không lâu nữa, nên khi nương nương chết đi, Mạc Tỏa người cứ tùy ý sử dụng xác.”
Ba Ba Mạc Tỏa thật muốn nói hết ra cho tiểu nha đầu này biết.
‘Ta biết điều đó chứ, nhưng một cái xác khô thì ta dùng kiểu gì, ta dùng bằng niềm tin à.’
Nhưng cô thật không nói được những lời đó, mặc dù biết bản thân mình là kẻ xấu xa nhưng không nên làm tổn thương trái tim đang đau khổ của Điềm Điềm.
“Ta biết rồi, vậy ý cô là hoán đổi lại thành Mộc Thanh Nhi đúng không?”
“Vâng, đó cũng chính là tâm nguyện của Mộc Phi nương nương.”
Ba Ba Mạc Tỏa cũng đành chịu chứ biết sao giờ, tâm nguyện của người sắp chết cô cũng hết cách nha.
Hi vọng đây không phải lần hoán đổi thân xác cuối cùng, cô không muốn mình trở thành đàn ruồi ngày ngày bâu quanh mộ của Mộc Thanh Nhi sau đó chờ cơ thể không biết khi nào mới khôi phục, lấy lại viên ngọc từ trong cái xác của nàng ta.
“Thôi ngươi làm gì thì làm đi.”
Ba Ba Mạc Tỏa nhắm chặt mắt vẻ mặt cam nguyện, đưa hai tay ra để Điềm Điềm xối nước vào.
Nhưng khi nước hồ gần chạm vào tay cô, cô bất giác thu tay lại.
“Điềm Điềm à, ta nghe nói viên đá trấn quốc đó nằm ở giữa hồ nước sâu trong ngọn núi phía sau Mộc Phủ đúng không.”
“Vâng.” Điềm Điềm ngơ ngác trả lời.
“Nếu vậy đúng ngày mai ta hoán đổi có được hay không, ta sợ rằng đây là lần cuối ta ở trong thân xác này. Tối nay ngươi ở cạnh ta nói chuyện cả đêm nhé.
“Ừm.”
Hai người ở trước thềm nhà, cùng kể về những kỉ niệm cũ. Bỗng cô nói.
“Ta thật rất nhớ Dạ Huân Thiên, thật không ngờ lần cuối cùng ở trong cơ thể này lại không được gặp hắn.”
“Mạc Tỏa nương nương à.”
“Hửm?”
Điểm Điềm nhìn sâu vào trong mắt cô, đôi mắt cô lúc này đã hơi ươn ướt.
“Người có phải đã thích Hoàng Thượng rồi không?”
Ba Ba Mạc Tỏa không nói gì, một lát sau mới lên tiếng:
“Ta cũng không biết.”
Cô nhìn lên bầu trời đầy sao. Hôm nay trời thật đẹp, sao cũng thật nhiều, nhiều đến mức khi nối chúng lại với nhau chẳng hiểu sao cô lại nhìn ra ba chữ “Dạ Huân Thiên” chắc cô điên thật rồi, hay do cô quá nhớ đến hắn.