Lại nhìn Tô Uyển Ngưng, lông mày nàng ta không hiểu sao nhíu chặt. Vì chuẩn bị cho vở kịch này, nàng ta đã nạp đủ năng lượng để có thể hoàn toàn kiểm soát Quận chúa Chiêu Vân.
Một kích này vẫn chưa đủ mạnh sao?
Tô Uyển Ngưng vẫn ngẩn người chìm trong sự nghi hoặc, không nghe thấy tiếng gọi của Thái Tử.
Thái Tử lại gọi một tiếng: “Uyển nhi? Nàng làm sao thế?”
Tô Uyển Ngưng ngước đôi mắt ngây thơ lên, nghi ngờ nhìn Thái Tử: “Chuyện… Chuyện gì ạ?”
Thái Tử nói: “Ta nói, nếu Quận chúa thích yên tĩnh thì cứ để muội ấy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi! Ta sẽ mời lang trung đến bắt mạch cho Vân nhi, kê cho muội ấy một ít thuốc bổ.”
Tô Uyển Ngưng nói: “À… Vâng, tốt quá… Uyển nhi… Xin cáo lui.”
Quận chúa Chiêu Vân lại nói: “Lang trung thì khỏi cần, mẫu phi đã tìm Lâm viện phán trong cung tới đây chăm sóc muội trong thời gian mang thai, Thái Tử ca ca không cần lo lắng.”
Mọi người đều biết Lâm viện phán chỉ chuyên chữa trị cho một số ít hoàng tộc trong cung, ngày thường đều vùi đầu nghiên cứu y học. Trưởng công chúa có thể mời Lâm viện phán tới chăm sóc cho Quận chúa trong thời gian mang thai, khỏi phải nói vinh dự cỡ nào.
Lúc này Thái Tử cũng không còn gì để nói, hắn ta tiến lên kéo tay Tô Uyển Ngưng, rời khỏi phòng Quận chúa Chiêu Vân.
Tiễn hai người kia đi xong, Chiêu Vân vô thức sờ khăn tay trước ngực, hỏi: “Lưu ma ma, sao ta cứ cảm thấy ánh mắt của Tô Uyển Ngưng có vấn đề?”
Lưu ma ma: “Ánh mắt có vấn đề? Hay là do nàng ta oán giận Quận chúa?”
Quận chúa Chiêu Vân lắc đầu: “Không biết nữa, tóm lại nó không bình thường.”
Lưu ma ma cười nói: “Quận chúa không cần để tâm nàng ta có tốt hay không, chỉ cần nàng ta không làm việc gì xấu, chúng ta sẽ coi nàng ta như là ngọn cỏ ven đường, chẳng có gì to tát.”
Quận chúa Chiêu Vân gật đầu rồi thở dài: “Ma ma, ta đang cầm đồ của A Mân ca ca trong tay, cứ cảm thấy có lỗi với Lục công tử.”
Lưu ma ma đã được dặn nhất định phải thay Quận chúa Chiêu Vân để ý chiếc khăn tay này.
Bà cười nói: “Quận chúa nói gì thế? Con người ấy mà! Có tiếc hay không thì cũng không thể trao trả được. Quận chúa là người tự trọng, cũng chưa làm việc gì quá giới hạn, hà tất phải tự trách?”
Quận chúa Chiêu Vân khẽ gật đầu: “Ma ma nói đúng, qua mấy ngày nữa là tới đại thọ của Thái Hậu, ta phải chuẩn bị quà mừng thọ cho người. Ma ma hãy cùng với ta thêu một trăm chữ thọ tặng Thái Hậu đi!”
Tô Uyển Ngưng từ lúc rời khỏi phòng Quận chúa vẫn luôn gục đầu, ngoan ngoãn theo sau Thái Tử.
Thái Tử nhận ra nàng ta khác thường bèn quay đầu, thở dài nói: “Chiêu Vân từ trước đến nay vẫn luôn được nuông chiều, nếu muội ấy đã không giận nàng, nàng cũng đừng chấp nhặt với muội ấy. Là người duy nhất nhận sự sủng ái của Thái Hậu trong Đại Chiêu, khó tránh có hơi kiêu ngạo.”
Tô Uyển Ngưng ngẩng đầu, thâm tình nhìn Thái Tử: “Uyển nhi hiểu rồi, chỉ sợ gia đình Thái Tử điện hạ bất hoà, bị người ngoài giễu cợt.”
Thái Tử vuốt ve gương mặt Tô Uyển Ngưng, hôn lên trán nàng ta: “Ta biết Uyển nhi lúc nào cũng nghĩ cho ta, nhưng không sao, ai dám hóng chuyện phủ Thái Tử chứ? Mấy ngày nữa là tới đại thọ của Thái Hậu, phụ hoàng định tổ chức thật lớn nên giao chuyện này cho ta xử lý. Nếu Uyển Nhi nhàn rỗi thì nên nghĩ xem nên tặng quà mừng thọ gì cho Thái Hậu mới là quan trọng.”
Trên mặt Tô Uyển Ngưng lập tức lộ ý cười, giận dỗi nói: “Thái Tử điện hạ, chuẩn bị quà mừng thọ cho Thái Hậu sao có thể gọi là nhàn rỗi? Phải chọn một cách kỹ càng mới thể hiện thành ý. Uyển nhi đã nghĩ kỹ rồi, muội sẽ tự mình chép một bản Kinh Vạn Ngôn cho người. Thái Hậu thờ Phật, chắc chắn sẽ được lòng bà ấy.”
Thái Tử nhẹ nhàng ôm cô nương mềm mại vào trong lòng, nói: “Vẫn là Uyển nhi của ta chu đáo, nàng vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện như vậy, Thái Hậu chắc chắn sẽ thích nàng.”
Tô Uyển Ngưng cũng cảm thấy thế, dù sao Chiêu Vân vừa điêu ngoa lại ngang ngược, người lớn tuổi đều thích loại hiền lành như mình.
Lúc trước nàng ta có thể nhận được sự ưu ái của cụ bà Lục, từng bước khống chế bà thì hiện tại cũng có thể giành lấy sự coi trọng của Thái Hậu. Suy cho cùng Thái Hậu ở trong thâm cung, bên cạnh cũng không có Lục Hàm Chi. Hơn nữa những lợi ích mà Thái Hậu mang lại cho nàng ta chỉ có hơn cụ bà Lục chứ không kém.
Nghĩ thế, Tô Uyển Ngưng lập tức trở về Ngưng Lộ Các của mình, sai nha hoàn mang giấy tới. Nhưng cân nhắc một lần nữa, nàng ta lại quăng đống giấy vào chậu than, lấy dưới gối mình một tờ giấy mới.
Tháng chạp thời tiết rét lạnh, 1 trận tuyết lớn nổi lên, phủ trắng toàn bộ kinh thành.
Cái thai của Sở Vương rốt cuộc cũng ổn định, Lâm thần y bắt mạch cho hắn ta xong cũng lộ ý cười, nói: “Không có gì đáng lo, nhưng vẫn phải uống thuốc dưỡng thai. Có thể hành phòng*, nhớ phải biết chừng mực.”
*Hành phòng: sinh hoạt vợ chồng
Sở Vương thở phào nhẹ nhõm, nói: “Lần mang thai này thật không dễ dàng, cũng may cuối cùng vẫn bảo vệ được.”
Lâm thần y lại nói: “Nếu được thì hãy ăn nhiều một chút, tới tháng này có thể sẽ đỡ ói đi.”
Mấy tháng nay Sở Vương đã gầy đi rất nhiều, dạo gần đây khẩu vị mới bắt đầu cải thiện. Sau khi cảm tạ Lâm thần y, Sở Vương tiễn hắn ra cửa.
Lâm thần y nói: “Không cần tiễn, thần còn phải đi tới phủ Thái Tử chăm sóc Quận chúa Chiêu Vân.”
Đây là việc mà Vũ Văn Mân sắp xếp cho hắn.
Sở Vương thở dài: “Lâm thần y vất vả rồi, đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”
Lâm thần y không nói gì, lên xe ngựa đến phủ Thái Tử.
Trời dần tối, Lục Húc Chi hầu Sở Vương tắm rửa.
Sở Vương ngâm mình trong ao nước nóng, ra hiệu cho hắn xuống tắm cùng mình. Tuy bọn họ đã thành hôn, nhưng cả hai đã lâu chưa “tiếp xúc thân mật”.
Dù sao lúc thành hôn Sở Vương đã mang thai, còn phải chú ý bảo vệ thai nhi. Lục Húc Chi thấy rất ngượng, nhưng hắn vẫn nhanh chóng cởi quần áo đi vào trong ao.
Bụng Sở Vương đã hơi gồ lên, Lục Húc Chi sờ bụng hắn ta, nói: “Dục nhi…”
Sở Vương đè tay hắn lại, nói: “Dục nhi ngủ rồi…”
Lục Húc Chi:?
Sở Vương: “Thật ra… Ta thấy Hàm nhi nói đúng…”