Hắn ném dây rối đó ra một cách vô cùng nhẹ nhàng, chỉ tập cách điều khiển chứ không thêm bất cứ lực nào. Khi bắn trúng người bọn cá, sức không thể nào nặng bằng hạt mưa, sẽ chỉ khiến chúng vẫy chiếc đuôi lại mà thôi.
Nhưng Chung Tư thì không tuân theo quy củ, thường đang đi nửa đường thì ghé sang đây nhiều chuyện. Hắn không dám quấy rầy Văn Thời nên nhằm vào đại sư huynh. Chỉ cần Trang được được hất dây rối một cái, hắn sẽ chắp tay sau lưng lén lút miết bùa.
Vì vậy, một giây trước khi bị dây rối bắn trúng, mấy con cá đó sẽ uốn nhẹ cơ thể sang một bên.
Thế nên chiến tích Trang được được luôn rất thảm. Nếu đem đi so với Văn Thời bách phát bách trúng thì càng trí mạng hơn, việc này thường khiến Trang được được tự hỏi trần gian là chi.
Nhưng hắn không có lòng tranh giành háo thắng, chỉ biết buồn bực một lát rồi xúc động cười bảo: “Sư đệ quả nhiên lợi hại, huynh còn kém xa lắm.”
Mà Văn Thời lại luôn để dây rối nhất thời đổi hướng ngay phút cuối, bó Chung Tư đang trốn ở góc nào đó thành một con nhộng rồi lôi lại đây và bắt hắn nhận lỗi với đại sư huynh.
Nhưng kết quả thường là đại sư huynh lại bị Chung lừa lọc gạt một vố, gạt xong còn xem như chẳng có chuyện gì.
Còn biết bao lần Văn Thời đi theo Trần Bất Đáo xuống núi và sẽ thường đi qua con đường này. Vì có hồ nước rộng mênh mông ấy nên trông mới có nhiều sức sống hơn mấy đường núi khác.
Gió núi thổi qua lá cây kêu xào xạc, tiếng mưa rơi trong núi cũng nghe rào rạt.
Lần nào trên đường bước qua nơi này, họ cũng sẽ nghe những tiếng động như thế, tựa như cả đời cũng cứ thế trôi qua. Có lần, Trần Bất Đáo nói với anh rằng lúc trước hắn chọn đặt chân ở núi Tùng Vân là do hồ nước dồi dào linh khí có thể làm dịu linh thần của con người ta này.
Tất cả ký ức của Văn Thời về hồ Thanh Tâm đều là an nhàn và tốt đẹp.
Anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày hồ nước ấy lại có dáng vẻ như thế này.
“Sao nó lại biến thành như vầy?” Văn Thời vừa hỏi vừa giơ tay sờ thử.
Khoảnh khắc ngón tay tiếp cận áng sương đen, một tiếng ‘ong’ vang lên trong đầu anh, cảm giác như bị một cây búa ngàn cân đập mạnh vào.
Giây phút đó, gió lớn thét gào vọt tới!
Anh nghe được tiếng vạn quỷ khóc than lâu rồi không gặp.
Trước mắt anh là một màu đen kịt, như thể có người tự dưng tắt đèn. Không biết bao nhiêu lưỡi dao sắc bén ẩn mình giữa cơn gió và xước ngang qua người anh, đau đớn thấu tim.
Anh vô thức sờ lên nơi bị xẻo thịt, nhưng lại không sờ ra bất kỳ vết thương nào, như là nỗi đau này không hề xuất hiện trên cơ thể mà là trong trí nhớ.
Khi anh nhận ra điều này, bóng tối trước mặt đã dần tản đi.
Văn Thời nghe tiếng Bốc Ninh vang lên bên tai: “Chung Tư và Trang Dã cũng ở đây.”
“Huynh nói gì cơ?” Lúc ngoảnh lại, Văn Thời mới thoát ra khỏi nỗi thống khổ tối tăm và phù phiếm.
Cảm giác này còn vấn vương, thế nên mặt anh trông cực kỳ tái nhợt.
“Hôm đó…” Bốc Ninh hơi khựng lại.
Văn Thời hỏi theo bản năng: “Hôm nào?”
Bốc Ninh không hề hé răng.
Nhưng Văn Thời bất chợt hiểu ra…
Là hôm phong ấn Trần Bất Đáo.
Vừa hiểu rõ điều này, chút sắc đỏ còn sót trên môi anh đã trôi đi sạch sẽ.
Anh nhìn về phía Tạ Vấn đang đứng kế bên, nghe Bốc Ninh nói từ tốn: “Hôm đó, linh thần của Chung Tư và đại sư huynh bị hao mòn dữ dội nhất…”
Mà vì phụ trách điều khiển trận, Bốc Ninh lại cách nơi đó khá xa, bởi thế mới chịu ít tổn thương hơn.
Phán Quan nào cũng biết rằng khi giải lồng, nếu oán sát của chủ lồng quá sâu nặng, cũng như sương đen tàn sát bừa bãi vượt qua phạm vi chịu đựng, thì chúng sẽ ăn mòn và làm bẩn mọi người xung quanh.
Mà tình trạng của Trần Bất Đáo ngay lúc đó lại tương đương với việc có hàng triệu chủ lồng mà họ không thể khống chế đang tập hợp trên người một mình hắn.
Vì vậy mặc dù cuối cùng họ phong ấn thành công, nhưng vẫn có vài oán sát còn sót lại vọt tới người khác.
Chung Tư và Trang Dã lại cách chỗ phong ấn gần nhất, cũng như là hai người phản ứng nhanh nhất bằng cách chặn lại tất cả sương đen bị rỉ ra ngoài.
Nhưng khi đó, họ đã hết sức suy yếu, linh thần chẳng còn lại bao nhiêu, từ lâu đã không có sức để hóa giải những oán sát đặc sệt và dày nặng như thế của hồng trần.
Để không ăn mòn và làm bẩn thêm nhiều người vô tội, cũng vì đã đoán trước được rằng mình không thể chống chọi thêm bao lâu, họ trốn vào núi Tùng Vân nhờ ‘cửa’ mà Bốc Ninh đã dùng trận để mở ra.
Người đời thường nói là lá rụng về cội.
Việc họ làm là độ nhân, thứ họ thanh trừ là nghiệp chướng của trần thế. Cứ tưởng bản thân đã thoát khỏi khói lửa cõi tục từ lâu, nhưng cuối cùng vẫn không tránh nổi cái câu mà người đời hay nói này…
(*) độ (渡): có nghĩa là vượt qua, nhưng cũng có nghĩa là cứu giúp/phù hộ trong Phật giáo.
Lúc không còn chỗ nào để ẩn náu, họ vẫn muốn trở về nhà.
Bốc Ninh nói: “Huynh dựng rào bao quanh thôn xóm dưới chân núi cũng như bày trận giấu kín núi Tùng Vân nhằm tránh liên lụy thêm nhiều người. Sau đó, bọn huynh thử mọi biện pháp có thể nhưng vẫn chẳng tu hóa được mấy thứ kia, thế nên đành phong ấn mình luôn ở đây.”
Hắn vừa dứt lời, Văn Thời đã thấy Tạ Vấn nhắm mắt lại.
Hắn mặc nguyên bộ đồ đỏ đứng bên bệ đá, mặt hướng về những chùm sương đen không bờ không đáy tựa như vực sâu đó, áng sương lại chính là đồ đệ mà hắn từng dõi theo đến khi lớn lên.
Chúng đã bị kẹt và đợi ở đây suốt một nghìn năm.
Văn Thời quả thực không dám nghĩ bây giờ tâm trạng của người này ra sao.
“Huynh có sử dụng trận tẩy linh không?” Anh nhìn Bốc Ninh.
Đây rõ ràng chỉ là một câu nói rất đơn giản, nhưng anh lại nghẹn ngào đến nỗi hầu như không thể nghe rõ.
Lúc trước, sau khi học xong trận tẩy linh, anh đã kể về trận pháp này cho mấy sư huynh đệ khác nghe nhằm chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Nhưng chẳng ai có gánh nặng như anh, còn bọn Bốc Ninh thì hoàn toàn chỉ có thể hóa giải lồng thường.
Bởi thế cho đến cuối cùng, kẻ thực sự không ngừng tự róc xương xẻo thịt bản thân bằng trận tẩy linh chỉ có một mình Văn Thời mà thôi.
Văn Thời đã không thể đếm nổi mình đã từng vào bao nhiêu trận. Nhưng anh đã khiến những trần duyên kia từ từ tan rã tới mức gần như chẳng còn gì hết lần này tới lần khác từ năm anh mười chín tuổi cho tới tận cuối đời.
Áng sương đen trước mắt này không khác gì mấy so với trần duyên mà cơ thể anh từng gánh chịu vào những năm đó, nếu sử dụng trận tẩy linh thì hẳn sẽ có thể diệt sạch chứ.
Thế thì tại sao vẫn đưa đến kết cục này?
Điều khiến Văn Thời bất ngờ đó là Bốc Ninh lại nói: “Có sử dụng, nhưng mà không có tác dụng.”
Văn Thời: “Sao lại thế được?”
Rõ ràng anh đã sử dụng nhiều năm đến thế mà…
Bốc Ninh nói: “Sau này, huynh từng thử hóa giải trận kia, nhưng không phải chỉ làm tan rã như thường là xong. Nói cho cùng, sao những oán sát hồng trần kia, thứ mà quá nhiều người đã tồn lưu trên thế gian, lại có thể trực tiếp biến mất khỏi đời được? Thế nào cũng phải có nơi hứng lấy chúng. Nhưng huynh lại không tìm ra nơi đó nằm ở đâu.”
Văn Thời không giỏi trận pháp, thế nên cũng ráng lắm mới học được trận tẩy linh.
Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy nguyên nhân trận tẩy linh phát huy hiệu dụng, anh chợt giật mình ngay tại chỗ.
“Huynh từng nghĩ nó là núi Tùng Vân, thậm chí là hồ nước Thanh Tâm này nữa, nhưng rồi lại phát hiện không phải.” Bốc Ninh trầm giọng bảo, “Mà mặc kệ là đâu, nơi đó chắc hẳn đã bị huỷ hoại, không thể hứng thêm bất cứ oán sát mới nào nữa. Cho nên… đúng ra thì trận tẩy linh vẫn luôn nằm ở đây, chưa từng thực sự bị vận chuyển đi đâu cả.”
“Đệ nhìn đi ——” Bốc Ninh nói rồi duỗi tay chạm lên trận phong ấn bên cạnh.
Khoảnh khắc ấy, sương đen bỗng đổi hướng lưu chuyển, lẻn qua mấy kẽ hở đó, thấp thoáng trông thấy vài vệt sáng vàng lóe lên trên mảnh đất hoang không một ngọn cỏ kia.
Tựa như một thứ dễ cháy yếu ớt, vừa sáng một cái đã tắt ngủm.
Để chứng thực lời mình nói, Bốc Ninh cầm lấy một nắm đá và ném qua sương đen, cho chúng đụng vào trận nhằm thử kích hoạt nó một lần nữa.
Tiếng đá va chạm nghe rất giòn tai. Mỗi lần chúng phát ra âm thanh, lông mi của Văn Thời sẽ run một cái.
Bốc Ninh lại nói thêm gì nữa, nhưng anh chẳng nghe rõ lời nào, mà chỉ đang bị một suy đoán chợt hiện lên trong đầu giữ lấy hết tâm trạng thôi.
Lúc viên đá trận cuối cùng chạm vang, những ánh lửa đã tắt bỗng nhiên rung lắc một cái rồi bùng cháy.
Mọi trần duyên, ảo tưởng xằng bậy, tất cả những cơn ác mộng không đời nào thoát khỏi, cùng hết thảy nỗi đau khổ và gáng nặng mà Văn Thời phải gồng chịu, mấy thứ vốn từng lặng lẽ mắc kẹt trong trận tẩy linh suốt nghìn năm qua chợt chuyển động vù vù mà không hề báo trước.
Những áng sương đen đang lưu chuyển bất thình lình có phương hướng. Chúng cưỡi gió trong núi Tùng Vân tựa những con rồng đang lượn quét, rồi…
Vọt thẳng về phía Tạ Vấn.
HẾT CHƯƠNG 77 („• ֊ •„)