Nhưng cậu cố gắng cư xử như bình thường, cho đến khi nam đó rời đi cậu mới thở phào nhẹ nhõm, một bên cầm áo khoác bước ra ngoài một bên gọi cho vệ sĩ đang chăm sóc Tống Minh.
Kiều Ân vội vã quay trở lại khu chung cư nơi Tống Minh sống, cậu đã mua lại tòa nhà Tống Minh sống sau khi nghĩ rằng hắn đã chết, bây giờ Tống Minh trở lại, cậu cũng điều nhiều vệ sĩ bảo vệ tòa nhà để tránh những gì đã xảy ra trước đó lần nữa phát sinh.
Kiều Ân vừa bước vào tầng một đã cảm thấy có gì đó không ổn, dường như cậu nghĩ ra gì đó, không để ý đến vệ sĩ đang cung kính báo cáo tình hình cho mình, lập tức nhanh chóng đi thang máy lên tầng 15. Nhưng cửa thang máy vừa mở ra, liền có một trận gió một quyền đánh tới, Kiều Ân mạnh mẽ tránh sang một bên, nhưng một quyền này còn nhanh hơn, trực tiếp đánh vào khóe miệng của cậu! Ngay sau đó, người đánh cậu đã túm cổ áo lôi cậu ra ngoài, ép vào tường.
Đèn cảm biến bật sáng khi hai người xô xát, trước cửa lẽ ra phải có bảo tiêu nhưng hiện tại một người cũng không thấy. Khi Kiều Ân nhìn rõ người đàn ông trước mặt, đồng tử cậu đột ngột co rút lại,hơi thở nháy mắt không ổn định, cậu giơ nắm đấm lên nhanh chóng đánh trả, nhưng nam nhân kia còn nhanh hơn, một tay giữ chặt nắm đấm, nắm chặt…
Tin tức tố Alpha đỉnh cấp của Kiều Ân nhất thời không thể khống chế bùng phát, nam nhân tóc đen đối diện giống như một con sói, trong con ngươi đen phát sáng mang theo vẻ lạnh lùng, y cười lạnh, cả người cũng bộc phát ra tin tức tố Alpha không hề yếu hơn Kiều Ân, dường như có một dòng chảy ngầm nào đó giữa hai người…
Khóe miệng Kiều Ân vừa mới bị nam nhân đấm đau nhức, nhìn thấy nam nhân này, cậu hoảng hốt trong giây lát, nhưng dưới tác động tin tức tố từ hai người họ cùng với không cam lòng, cậu không muốn giải thích cái gì, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, giơ nắm đấm còn lại công kích nam nhân, cậu biết Qua Thiên Liệt sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện Tống Minh vẫn còn sống, nhưng không ngờ y lại phát hiện ra sớm như vậy…
Mặc dù Kiều Ân là một Alpha đỉnh cấp, với tư cách là người đứng đầu thế hệ tiếp theo, thân thủ cậu cũng không tồi, nhưng so với Qua Thiên Liệt cũng là đỉnh cấp Alpha đã từng là sát thủ hàng đầu, chỉ có bị nam nhân áp lên tường đánh, đã biết bản thân đánh không lại, nhưng cậu cũng dùng toàn lực phản kháng.
Trong cầu thang, hai Alpha cao lớn đánh nhau đến trời đất quay cuồng, bất kỳ ai tinh ý đều có thể nhận ra nam nhân châu Á tóc đen mạnh hơn một chút.
Nam nhân tóc đen đánh không dùng bất kỳ kỹ thuật gì, y đấm thẳng vào mặt thanh niên tóc vàng, cho đến khi thanh niên tóc vàng ngoại quốc vô lực phản kháng nằm trên mặt đất thở hổn hển, nam nhân tóc đen lúc này mới nắm lấy cổ thanh niên tóc vàng, y lạnh lẽo hỏi.
“Kiều Ân đại thiếu gia, nếu tôi không tự mình phát hiện ra, cậu định giấu tôi đến bao giờ?” Tin tức tố giữa hai Alpha sôi trào va chạm, Kiều Ân tức giận phun ra một ngụm máu trong miệng, thở gấp không đáp, nếu không phải lúc đầu cậu ra nước ngoài tìm Tống Minh không tìm được, cuối cùng lại khiêu khích người này trở về, đương nhiên cậu cả đời cũng không định nói cho người này biết.
Qua Thiên Liệt nhìn Kiều Ân vẫn im lặng, trong mắt hiện lên một tia cực kỳ nguy hiểm, bàn tay đang nắm lấy cần cổ Kiều Ân dần siết chặt, hắn tức giận cười cười, nụ cười giễu cợt trên môi khiến Kiều Ân cay mắt, nụ cười đó tựa hồ đang châm chọc Kiều Ân không biết tự lượng sức.
“Cậu đang tự hỏi làm thế nào tôi biết Tống Minh vẫn còn sống đi?” Qua Thiên Liệt nhìn biểu cảm của Kiều Ân thay đổi liên tục, miệng thốt ra những lời khiến Kiều Ân vô cùng ghen tị và bất lực.
“Tôi là Alpha đầu tiên đánh dấu hắn, và tôi cũng là Alpha đầu tiên của hắn, tin tức tố của hắn đã ăn sâu vào máu xương của tôi. Cậu nghĩ có thể che giấu tôi bằng nước hoa tin tức tố hỗn tạp của cậu?”
Bởi vì ghen tị mà lại dần dần ngạt thở, hai mắt Kiều Ân đỏ ngầu hiện tơ máu, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm nam nhân đang bóp cổ mình, dường như không thở nổi, cậu ý thức được nam nhân này muốn giết mình! Giết mình độc chiếm Tống Minh!
Kiều Ân nắm lấy tay Qua Thiên Liệt, bàn tay này càng siết chặt hơn, cho dù giây phút tiếp theo nam nhân này giết cậu, cậu vẫn muốn nói, giọng Kiều Ân khàn khàn, chỉ có thể phát ra tiếng nho nhỏ do ngạt thở, nhưng Qua Thiên Liệt vẫn nghe rõ ràng..
“Anh ấy, là, của, tôi! Anh ấy, là, của, tôi…”
Bàn tay nắm cổ cậu dần dần siết chặt, Kiều Ân thậm chí cảm thấy đầu óc choáng váng, cổ họng giống như có máu chảy ra… Đồng tử chậm rãi mở rộng… Cậu sắp chết…
Qua Thiên Liệt nhìn Kiều Ân, người sắp bị y dùng một tay bóp chết mà không hề cầu xin, đang điên cuồng vùng vẫy dưới tay hắn tuyên bố quyền chiếm hữu, nghĩ đến Tống Minh cứng miệng nhưng luôn mềm lòng, đột nhiên nới lỏng sức lực trong tay, mặc dù y muốn giết người này, nhưng nghĩ đến bộ dáng của Tống Minh sau khi hắn phát hiện ra, vẫn là buông Kiều Ân ra.
Vì không thể liên lạc với Kiều Ân trong khoảng thời gian này, nên trong lòng y sớm đã nghi ngờ có gì đó,nhưng không có bằng chứng, tai mắt của y báo lại Kiều Ân thường xuyên ra vào nơi lúc trước Tống Minh ở, y vẫn không thể tin được, cho đến khi y tận mắt nhìn thấy Kiều Ân.
Tuy rằng tố chất thân thể hiện tại khiến y không còn là sát thủ hàng đầu, nhưng kỹ năng huấn luyện và chiến đấu trước đây vẫn còn trong cơ thể y, đương nhiên bản năng Alpha của y vẫn chưa phế, khi gặp Kiều Ân, y ngửi thấy mùi tin tức tố Omega như có như không mà y không bao giờ quên.
Đá đá Kiều Ân đang nằm trên mặt đất ôm cổ giống như một con cẩu sắp chết đang không ngừng vừa ho vừa thở dốc, lạnh lùng nói với nhóm vệ sĩ bị y hạ gục dưới cầu thang: “Mang theo ông chủ của các người, cút!”
Nói xong, nam nhân tóc đen chỉnh đốn lại quần áo, thu lại tin tức tố cuồng bạo, mở cửa đi vào.
Kiều Ân sắc mặt tái nhợt, hai mắt đỏ ngầu giăng đầy tơ máu, khóe miệng ho ra máu, không can tâm nhìn cánh cửa đóng lại, nhắm lại đôi mắt đỏ như máu, chậm rãi thu hồi tin tức tố.
Không có sự ức chế của Alpha đỉnh cấp, nhóm vệ sĩ bước ra đôi chân vẫn cong run rẩy đỡ ông chủ của họ đứng dậy chuẩn bị đưa cậu đến bệnh viện.
Kiều Ân sắc mặt tái nhợt, cậu đã sớm nghĩ tới ngày này, cho rằng Qua Thiên Liệt nhất định sẽ tới tranh giành Tống Minh với cậu, chỉ là không nghĩ tới ngày này tới sớm như vậy, cậu đương nhiên không muốn chia sẻ Tống Minh với bất kì ai, nhưng trong tình huống hiện tại, cậu chỉ có thể thỏa hiệp. Bởi vì cậu biết, với tính cách của Qua Thiên Liệt, cho dù cậu không tìm đến y thì sau khi chữa khỏi vết thương y cũng sẽ quay lại tìm Tống Minh…
Nam nhân tóc đen lặng lẽ đi vào căn phòng, trong phòng tối om, không có nhiều thay đổi so với những gì y thấy trước đây.
Ngửi thấy mùi tin tức tố quen thuộc, y mở cánh cửa đang đóng kín chậm rãi bước vào.
Trong phòng mùi tin tức tố Omega càng nồng hơn, còn quấn lấy tin tức tố của Alpha khác, mùi này chứng tỏ AO vừa mới kết hợp không lâu, nam nhân nheo lại đôi mắt đi về phía người nằm trên giường.
Căn phòng rất tối, không bật đèn, nhưng Qua Thiên Liệt, người đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, có thể nhìn rõ ràng, người đàn ông trên giường đang ngủ say, mái tóc mềm mại xõa trên trán, hắn đang nằm trên trên giường mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, trong lòng ôm một chiếc gối dài, trông hắn gầy đi nhiều so với lần cuối cùng y gặp hắn.
Trong mắt Qua Thiên Liệt hiện lên một tia đau lòng cùng tàn nhẫn, vươn tay sờ sờ gò má của nam nhân, cởi ra quần áo, rút ra chiếc gối dài trong lòng nam nhân, thay thế bằng chính mình vào.
Tống Minh đang ngủ say không có phản ứng, chỉ là hơi nhíu mày khi cái gối bị kéo ra, nhưng ngay sau đó lại có một thứ ấm áp khác ập đến, hắn duỗi tay chân ra, kẹp chặt thứ kia, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Trong bóng tối, đôi mắt nam nhân sáng đến kinh người, y đưa tay ra, dọc theo má thuận theo cổ Tống Minh dần trượt xuống phía dưới.
Bàn tay to đầy vết chai vén lên bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Tống Minh, sờ dọc theo eo…
Bàn tay không nặng không nhẹ phủ lên ngực thanh niên đang ngủ say, do dự một chút… Hình như so với trước kia lớn hơn lại mềm mại hơn rất nhiều… Ngón tay lướt nhẹ đầu nhũ trên ngực thanh niên, vật nhỏ bị ma sát kích thích lập tức dựng đứng,dùng hai ngón tay nhéo nhéo đầu nhũ, giống như đang kiểm tra cái gì đó… Rõ ràng đầu v* đã to gần gấp đôi so với trước, giống như quả mọng đã chín…
Nam nhân híp mắt, không khỏi tăng thêm lực nhéo đầu v*, khiến cho thanh niên đang ngủ say hừ một tiếng, ưỡn ngực chủ động nhào vào trong ngực nam nhân.
Nam nhân nhìn chằm chằm thanh niên trong ngực nhướng mày, cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên đôi mắt, sống mũi, thuận theo gò má hôn lên đôi môi đã mong đợi bấy lâu.
Y hôn rất nhẹ, chậm rãi, nhẹ nhàng lại ôn nhu nhưng có chút khẩn trương, một tay không ngừng nhào nặn cơ ngực và nhũ hoa cảm giác sướng hơn gấp bội lần.
Tống Minh mơ mơ màng màng bị nụ hôn càng lúc càng mãnh liệt giống như muốn nuốt chửng hắn vào bụng đánh thức, dùng một tay đẩy tay nam nhân ra, vô thức nói: “Liệt, không cần nữa…”
Nhưng vừa dứt lời, nụ hôn càng lúc càng mạnh, như muốn nuốt chửng hắn vào trong. Cùng lúc đó, nam nhân lật người đè chặt hắn dưới thân, hai tay dùng sức xoa nắn thắt lưng hắn…
Nhưng khi bàn tay kia chạm vào bụng Tống Minh liền dừng lại…
Tống Minh cũng dần tỉnh táo, nghĩ đến vừa rồi bản thân gọi nhầm tên, trong lòng vô cớ cảm thấy phiền não.
Nam nhân kia không thể nào ở đây được, có lẽ y đã chết rồi, tại sao hắn có thế nhớ đến người kia chứ…
Nhưng hắn biết, đó là vì nụ hôn vừa rồi, khi hắn còn bị Qua Thiên Liệt giam cầm và chạy trốn, Qua Thiên Liệt sẽ ôm hôn hắn khi anh không có việc gì làm, đó là nụ hôn dịu dàng lại nóng bỏng…
Cái hôn của Kiều Ân giống như tính cách của cậu, cậu sẽ hút lưỡi hắn rồi dùng đầu lưỡi liếm hân, thực sự giống một con chó lớn.
Nhưng tại sao Kiều Ân lại hôn hân như vậy, hiện tại còn sờ sờ bụng hắn, chạm vào đứa bé mà hắn không muốn.
Chẳng lẽ là gọi nhầm tên, cho nên cậu cố ý đụng vào đứa nhỏ mà hắn không muốn này chọc giận hắn? Đặc biệt là phần bụng trước đây không mấy thay đổi của hắn giờ đã nhô ra căng tròn rõ rệt…
Do khoảng thời gian trước Tống Minh gầy đến cực độ Kiều Ân chăm sóc hắn thời gian dài mới dưỡng ra chút thịt, có lẽ đứa nhỏ trong bụng Tống Minh cũng cần bổ sung dinh dưỡng gấp, cho nên bụng 4 tháng của Tống Minh lớn hơn nhiều so với người bình thường, chưa kể eo còn rất mảnh, hơn nữa thân thể cũng rất gầy, cho nên bụng đặc biệt nhô cao, nhất là khi nằm ngửa bàn tay xoa xoa loại xúc cảm kia khiến Tống Minh càng cảm thấy khó chịu, cũng cảm thấy bàn tay không ngừng sờ bụng hắn, sờ đứa nhỏ mà hắn không muốn là đang muốn chọc tức hắn.
Tống Minh lập tức cười lạnh một tiếng “Kiều Ân, bỏ tay ra, đừng đụng vào thứ quái vật đó, tôi cho cậu hai lựa chọn, hoặc là thao tôi, hoặc là cút!”
– ——————————-
Ôi mẹ ơi laptop của t nó lại lên cơn chập mạch não rồi các cô ạ, t ngồi gõ tay muốn hết luôn cái thanh xuân, hôm qua bảo ra chương mới nhưng loay hoay cả buổi chiều không xong 1 chương, mà dạo này t đang đọc 1 truyện tên là phương pháp tự luyến mạnh nhất thể loại tự công tự thụ, các cô có hứng với thể loại này thì đọc thử nhé hay lắm mỗi tội nhà dịch hình như drop mất tiêu r, nếu các cô có hứng thì t sẽ làm tiếp bộ này hehe.
Vẫn câu nói này, các bạn đi qua nhớ để lại sao và bình luận để chủ nhà có thêm động lực nhé. Hẹn gặp các cô vào ngày gần nhất.