Chính là mật thư hắn vừa nhận được.
Tiêu Giác cười lạnh nói: “Tiểu cữu của ta là người kiêu ngạo như vậy, sao vô duyên vô cớ lại lòi ra một cái đệ đệ? Một đệ đệ chưa nói mà trên tin viết người nọ còn thành thân, cưới một nông nữ, cả gia đình sinh hoạt cùng nhau. Cái đó còn chưa bậy bạ nhất, còn nói nhà hắn nuôi một con hổ, nó chạy quanh cái tiểu thành… Cái gì mà hổ với sư tử, sao không nói cữu cữu ta hiện ở ngoài nuôi kỳ lân, nuôi phượng hoàng luôn đi? Bịa, thật quá biết bịa!”. Nói xong hắn đánh vỡ chén trà, “Thật đem ta coi như hài tử mà lừa gạt”.
Đập xong đồ, Tiêu Giác híp mắt, trên mặt lộ ra nụ cười nham hiểm hung ác: “Có phải trước mặt mấy người ta quá tốt tính nên tất cả đều không sợ nữa đúng không?”.
Lời này vừa nói xong, cả quan và thái giám cùng quỳ hết xuống, không dám nói gì.
“Đều cút đi!”.
Mọi người lập tức khom lưng lui xuống.
Ra ngoài điện, mấy vị quan ghé vào nhau mặt ủ mày chau.
Thái Tử trưởng thành sớm, là bọn họ nhìn mà lớn. Nhưng sau phong ba năm đó, tính tình của Thái tử thay đổi, dần dần để lộ ra sự hung ác của bản thân. Giống như việc truyền tin tức lung tung hôm nay vậy, mấy ám vệ kia khẳng định không giữ được mạng.
Tuy rằng lòng thành của bọn họ trước sau không đổi, dù sao tính mạng một nhà đều liên quan cùng với vinh nhục của Đông cung, không có khả năng thoát khỏi quan hệ nhưng rất nhiều lúc đều rất hoảng hốt, chỉ sợ đào tim đào phổi trù tính, lót đường cho Thái Tử mà cuối cũng vẫn rơi vào kết cục thê thảm.
Thiếu phó của Thái tử xé nát mật thư trong tay, bất đắc dĩ thở dài: “Các ngươi nói xem, nếu tin tức này là thật thì tốt biết bao, nếu Thẩm nhị công tử còn sống, điện hạ của chúng ta cũng không tính là bơ vơ không nơi nương tựa”.
Lời của thiếu phó ý tứ cũng rất rõ ràng.
Nếu Thẩm Thời Ân còn sống, giống như trên mật tin viết, chờ hắn về triều gặp lại Thái Tử, trước không nói hắn có thể trợ giúp Thái Tử, chỉ cần có cữu cữu là hắn ở đây, có lẽ còn bẻ được cái tính của Thái Tử về ban đầu.
Tuy vậy, chuyện Thẩm Thời Ân còn sống, chỉ là mọi người phỏng đoán thôi, ngần ấy năm đều chưa có ai nghiệm chứng. Kỳ thật có khả năng người chết ly kỳ ở trong lao ấy là bản thân hắn. Cho nên mọi người than thì than chứ cũng không có nói tiếp…..
Bên Khương Đào, sáng sớm hôm sau, Thẩm Thời Ân lên núi săn thú, đưa tới bên mỏ đá, xin được nghỉ dài hạn.
Mấy ngày này, Khương Đào vốn muốn ở nhà chứng minh sự hiền huệ của bản thân nhưng Thẩm Thời Ân không cho nàng làm cái gì hết, đừng nói là việc nhà, hận không thể để nàng trong phòng hay ngồi luôn trên giường không cần xuống, cơm canh cũng bưng tới cho nàng.
Khương Đào buồn cười trong lòng nhưng cũng không cậy mạnh, nhiều ngày thành thật ở trong phòng. Sau khi hai người thành thân chưa từng có lúc nào ở một mình với nhau, hiện giờ bọn nhỏ đều đi học, chỉ có hai người họ ở nhà, hệt như đang hưởng tầng trăng mật. (ôi ê cả răng, dạo này đọc một bộ nữa cũng sến sến, ê răng quá)
Buổi sáng, Thẩm Thời Ân đánh quyền ở ngoài, Khương Đào dọn ghế, ngồi ở hàng lang thêu thùa.
Hai người ai bận việc nấy, thường ngẩng mắt nhìn đối phương, nếu đúng lúc nhìn được thì đều cười. Khỏi cần nói, chỉ việc ở nhà cùng nhau như thế thoải mái biết bao.
Tuy vậy, ngày tháng ấy cũng ngắn ngủi, nguyệt sự của nàng hết, kỳ nghỉ Vệ phu nhân cho nàng cũng hết. Thẩm Thời Ân muốn tới mỏ đá phục dịch, Khương Đào cũng vì sinh kế gia đình mà hối hả.
Sáng sớm, Khương Đào tới Vệ gia báo danh.
Vệ phu nhân hiện giờ tiếp đãi nàng càng thêm khoản hậu, coi nàng như con gái, thấy nàng liền cười nói; “Chỗ ta không có việc gì cần làm, không bằng ngươi cứ ở nhà nghỉ thêm mấy ngày”.
Khương Đào cũng cười, nói: “Ta đã nghỉ được một tuần rồi, thật sự không ở nhà được nữa”.
Vệ phu nhân quả nhiên giống hệt như lời Khương Đào nói trước, việc gì cũng không cho nàng làm, còn nói sau không cần tới Vệ gia báo danh, cứ qua chỗ Tô Như Thị là được, trên mặt thì nói nàng tới tiếp Vệ Như nhưng kỳ thật là cho nàng tự do, nàng muốn làm gì cũng được.
“Đúng rồi, tiền lương tháng này cũng nên đưa”. Vệ phu nhân sai người đem năm mươi lượng lên.
Khương Đào đương nhiên là không nhận, vội nói: “Tiền lương là làm tròn một tháng mới đưa, ta tính thời gian ở nhà nghỉ ngơi cũng mới được nửa tháng. Hơn nữa, tiền lương phu nhân cho nhiều như vậy, sao có thể nhận được?”.
Vệ phu nhân nói: “Ngươi đừng chê ít là được, nhận đi”.
Khương Đào không muốn thu, Vệ phu nhân cho nàng tự do hoạt động, nàng còn một tháng thu năm mươi lượng là chiếm tiện nghi của người ta. Hơn nữa, tiền lương nhiều kỳ cục, một năm 600 lượng bạc, đối với Vệ gia mà nói tuyệt không phải con số nhỏ.
“Như vậy đi”. Khương Đào nói, “Mấy đệ đệ nhà ta đều đi theo Vệ tiên sinh đọc sách, tiên sinh nói ông thu học sinh không phải vì tiền, nói sao cũng không chịu nhận, chỉ nhận một ít trà bánh. Phu nhân cũng không cần cho ta tiền, hai bên hòa nhau có được không? Đừng vì một chút bạc mà ảnh hưởng tới tình nghĩa hai nhà”.
Vệ phu nhận cũng không miễn cưỡng, nói chuyện với nàng một lúc rồi cho nàng qua nhà bên cạnh.
Nhà cách vách là Tô Như Thị và Sở Hạc Vinh mấy hôm trước dọn tới. Tô Như Thị không mang theo nhiều người, chỉ dẫn theo Ngọc Xuyến, Sở Hạc Vinh, mấy gã sai vặt và gia đinh.
Trước đó ở biệt viện có rất nhiều hạ nhân trông coi, còn có một ít là hộ tống Tô Như Thị và Sở Hạc Vinh từ kinh thành tới, hiện giờ dọn tới đây, tuy không được to như biệt viện Sở gia nhưng bởi vì ít hạ nhân nên càng thêm thanh tĩnh, rộng rãi.
Vệ Như đã bắt đầu theo Tô Như Thị học nghệ chỉ là tính tình của nàng có hơi hoạt bát, Tô Như Thị không dạy nàng thêu ngay mà chỉ cho nàng vẽ hoa văn để mài giũa tâm tính.
Khương Đào ở cùng các nàng một buổi sáng, giữa trưa, bên tú trang truyền tin tức tới, nói vải bố và chỉ thêu đặc thù của Khương Đào đã làm xong. Tuy vậy số lượng không nhiều lắm, chỉ là để mô phỏng hình dáng trước.
Khương Đào đã nhàn rỗi được một tuần, háo hức cả buổi sáng, đúng là thời điểm không thể ngồi yên, biết được tin tức sau nàng cũng đứng dậy, chào Tô Như Thị rồi tới thẳng Phù Dung tú trang xem bản mẫu.
Chỉ là nàng tới không khéo, Niên chưởng quầy không nghĩ nàng lập tức tới xem nên có việc ra ngoài, trong tiệm còn đúng Niên Tiểu Quý.
Hơn nữa, càng không khéo chính là hôm nay Tiền Phương Nhi lại tới rồi.
Khương Đào vừa thấy Tiền Phương Nhi liền cười. Nguyên thân đưa nàng hai cái trâm bạc cuối cùng cũng có ngày đòi được về rồi.