Thợ trang điểm hóa trang cho Du Lăng Thần, sau đó đó chuẩn bị tốt các công việc.
Đạo diễn Vệ hô “quay phim”, máy quay phim nhắm ngay người trong cảnh quay.
Phong thái của Du Lăng Thần đều xuất phát từ bản thân, bề ngoài của anh không có nhiều thay đổi, nhưng từ đôi mắt kia, có thể nhìn ra được.
Đôi mày kiếm hơi nhăn lại, ánh mắt lãnh liệt này, nói cho những người khác biết, anh khó chịu đến mức nào.
Diễn xuất của Du Lăng Thần khác hơn so với Thích Nghi Thụy, Du Lăng Thần biểu hiện tính cách nhân vật ra bên ngoài nhìn tốt hơn.
Một cảnh diễn vừa kết thúc, hành động của Du Lăng Thần được mọi người tán thành.
“Tôi sẽ phối hợp thời gian quay phim với mọi người, không cần quá bận tâm về phần tôi.”
Có thể không bận tâm sao? Vị này chính là Boss! Là Boss đó!
Màn đêm sắp buông xuống, mọi người ở lại trong lều, thảo luận rất nhiều về bộ phim.
Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần lẳng lặng nghe, sau khi bàn bạc xong, sắc trời đã hoàn toàn tối đen.
“Có thời gian tôi sẽ luyện tập lời thoại với Tiểu Nhạc, hôm nay nói nhiều như vậy, những chuyện khác hôm nào nói sau.” Du Lăng Thần đứng lên nói.
“Đi thôi, dù sao từ nay về sau còn nhiều thời gian làm việc.” Vệ Hâm nói.
Sau đó, Du Lăng Thần nắm tay cô gái rời đi.
Hai bên đường đã sáng đèn, ánh sáng chiếu trong đêm, lờ mờ, tầm mắt cũng không nhìn rõ xung quanh.
Vừa ra khỏi Studio, lúc sắp lên xe, Dư Tư Nhạc chợt ngẩng đầu nhìn về phía Du Lăng Thần, trong ánh mắt tìm tòi nghiên cứu: “Anh hai, em nhìn thấy anh dùng ánh mắt uy hiếp Thích Nghi Thụy.”
Du Lăng Thần hơi nhếch môi, như muốn nói, thấy thì thế nào?
“Anh hai, không phải vì anh ghen, nên mới cố ý đuổi Thích Nghi Thụy chứ?” Dư Tư Nhạc nói ra suy nghĩ trong đầu, vừa đi vừa nói chuyện: “Còn việc quay phim…. …..Nguyên nhân anh nhận quay phim, chính là cái này sao?”
Cô mới không tin anh hai sẽ vô duyên vô cớ cảm thấy hứng thú với việc đóng phim, đặc biệt là loại kịch bản này.
Huống chi ban ngày anh hai bận rộn như thế, sao có thể phí nhiều công sức dành thời gian đi tham gia quay phim? Vì vậy nguyên nhân chính nhất định không thoát khỏi liên quan với cô.
Du Lăng Thần thật không có phủ nhận, ngón tay đặt lên đôi môi đỏ hồng của Dư Tư Nhạc: “Nơi này vốn thuộc về anh, chẳng lẽ em quên rồi sao?”
Nếu Tiểu Nhạc đã thích quay phim, vậy anh sẽ toàn thành cho cô. Nếu anh không dễ dàng tha thứ có nam diễn viên mượn lý do quay phim để tiếp cận Tiểu Nhạc, vậy anh sẽ đi quay phim với cô, làm nam chính đóng phim với cô.
Tuy Du Lăng Thần không nói ra ý định này, nhưng Dư Tư Nhạc vẫn cảm nhận được tính bá đạo chiếm hữu của anh.
Trong lúc nhất thời quên nói chuyện,
Đôi mắt của Dư Tư Nhạc rất sáng, như hiện lên một tiềng hơi nước, sáng lấp lánh có hồn.
Yết hầu Du Lăng Thần căng thẳng, cúi xuống, cánh môi rơi xuống môi cô, nhẹ nhàng chạm vào, sau đó giống như chưa thỏa mãn, ngón tay dài nắm lấy cằm cô, hôn môi, khó mà diễn tả được tính bá đạo.
Đầu lưỡi của Du Lăng Thần quét qua ngõ ngách trong miệng cô, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Dư Tư Nhạc sững sờ tại chỗ, trong đầu nổ tung, bị hôn đến không thở nổi.
chợt nhớ đến đây là nơi công cộng, ngộ nhỡ bị người khác nhìn thấy thì làm sao bây giờ? Dư Tư Nhạc gấp gáp muốn đẩy Du Lăng Thần ra, nhưng sự phản khán của cô không có tác dụng nào đối với Du Lăng Thần,
Đúng lúc này, ở chỗ xa vang lên tiếng “rắc”, dường như có vật gì đó đang rớt xuống.
Dư Tư Nhạc nghĩ là ngọn đèn, cũng không chú ý. Mà Du Lăng Thần đang đưa lưng về phía chỗ kia, càng không nhìn thấy.
Cánh môi vừa tách ra, hai người thở hổn hễn, Dư Tư Nhạc không nhịn được nói: “Anh hai, hôn môi cũng phải tùy trường hợp.”
Trời ơi! Cũng may vừa rồi không có ai đi ngang qua nơi này, nếu không cô và anh hai đều mất hết mặt mũi.
Du Lăng Thần nhìn đôi môi đỏ hồng của cô, hơi sưng đỏ, rất hài lòng với kiệt tác của mình.
“Nhìn thấy thì nhìn thấy.” Dù sao chuyện giữa bọn họ, cũng không thể che giấu cả đời, chỉ là vấn đề thời gian ngắn hay dài thôi.
Dư Tư Nhạc có chỗ không hiểu, hung hăng trừng mắt nhìn anh, ngồi vào trong xe.
Du Lăng Thần thản nhiên nhìn cô một cái, ngồi vào vị trí lái xe, hai người liền trở về biệt thự.
… …… ……
Du Lăng Thần đúng là nói được làm được, mỗi buổi sáng anh cố gắng xử lý xong chuyện mua bán, buổi chiều đến đoán làm phim để quay phim.
Có anh hai làm bạn, lúc đến Studio, Dư Tư Nhạc luôn làm bạn với anh.
Sau khi tan học, Dư Tư Nhạc đi ra ngoài.
Đột nhiên có hai người cản đường cô.
“Cô Du, thiếu gia nhà tôi muốn tìm cô một chút.” Hai người mặc âu phục màu đen, cách ăn mặc không khác gì với bọn người A Bưu.
Dư Tư Nhạc cẩn thận quan sát diện mạo của họ, cảm thấy trước đây đã nhìn thấy ở đâu, chẳng qua không có ấn tượng sâu sắc.
“Thiếu gia của anh là người nào?”
“Dung Húc.” Một người trong đó trả lời.
Dư Tư Nhạc nhẹ nhàng nhíu mày: “Tôi không đi.”
Cô muốn vượt qua bọn họ để rời đi, hai vệ sĩ không bỏ qua, lại ngăn cản đường đi của Dư Tư Nhạc.
Một tên vệ sĩ lấy ra một bức thưa, đưa cho Dư Tư Nhạc, nói: “Cô Du đừng vội, cô xem hết cái này, sẽ đồng ý đi gặp cậu ấy.”
Dư Tư Nhạc mở phong thư ra, sau khi nhìn thấy đồ vật bên trong, thầm xiết chặt tay, cắn răng.
“Cậu ta ở đâu?”
“Cô Du đi theo chúng tôi, có thể gặp được thiếu gia.” Hai tên vệ sĩ thấy mục đích đã đạt được, đi phía trước dẫn đường cho Dư Tư Nhạc.