– Yên tâm, bọn họ không biết Cổ Vực Mãng Hoang hung hiểm cỡ nào đâu. Nếu cứ tiếp tục thi hành kế hoạch của bọn họ thì sớm muộn bọn hắn sẽ phải trả giá đắt mà thôi.(Hoa Ngọc)
Hoa Ngọc vừa nói xong thì sắc mặt khẽ biến lắc mình né sang bên mà tại vị trí nàng đứng có một luồng kình phong sắc bén phóng mạnh đến, trực tiếp oanh kích lên chỗ đó, làm cho cả một khoảng đất rộng lớn bị đánh nát thành bụi phấn.
– Ha ha, Hoa Ngọc tông chủ… Các ngươi không chạy thoát được đâu, việc gì cứ phải ngoan cố chống cự như thế? Vả lại, có thể lọt vào mắt xanh của phó tông chủ thì đó chính là phúc khí của ngươi.(Liễu Bá)
Lúc lão giả này hiện thân ngăn trở thì ở đằng sau nhóm người Vân Vận cũng bất chợt vang lên những tiếng xé gió dồn dập. Ngay lập tức có khoảng mười đạo thân ảnh nhanh chóng đạp không mà đến, cuối cùng đáp xuống tại mảnh đất trống phía sau đám người.
– Ha ha, Hoa Ngọc tông chủ, bổn tọa đã nói rồi, các ngươi trốn không thoát đâu.(Liễu Thương)
Đầu lĩnh của đám người này là một nam tử trung niên da dẻ nhợt nhạt, mặc một bộ cẩm bào màu tím nhìn qua đã biết là rất quý giá. Hắn mỉm cười, nhìn về phía Hoa Ngọc đứng cách đó không xa, đầu lưỡi không nhịn được mà liếm liếm lên môi.
Hoa Ngọc là cực phẩm hiếm thấy, nếu có thể đè cả hai xuống mà hưởng thụ thì quả thật là một điều tuyệt vời.
– Liễu Thương, ngươi là muốn khơi màn đại chiến giữa Hoa Tông và Thiên Minh Tông sao?(Hoa Ngọc)
– Quả thật là ta đã quên mất vấn đề này, bên trong Hoa Tông vẫn còn mấy lão bất tử đang bế quan cũng rất khó giải quyết. Ha ha, có điều ông đây đếch sợ, chỉ cần giết sạch những người đang có mặt ở đây rồi sau này ta đem ngươi nhốt tại Thiên Minh Tông thì đến bố chúng nó cũng không biết được.(Liễu Thương)
– Ha ha, phó tông chủ… Chúng ta hãy nhanh chóng ra tay đi thôi, tránh cho việc để chậm sinh biến. Cổ Vực Mãng Hoang này rất nhiềuHung thú, hơn nữa còn có không ít người thuộc những thế lực khác đang ở quanh đây. Nếu như bị phát hiện thì sẽ khó tránh khỏi việc tin tức bị phát tán.(Yêu Hoa)
– Một đám dã nam nhân đi ăn hiếp mấy nữ nhân có gì tài ba?
– Ai?(Yêu Hoa)
Đột nhiên có tiếng nói vang lên làm cho người Thiên Minh Tông lẫn Hoa Tông giật mình. Yêu Hoa Tà Quân hét lên mà đáp lại hắn là kim sắc chưởng ấn hàng lâm.
Rầm
Yêu Hoa Tà Quân né tránh cực nhanh nhặt về được một cái mạng. Tất cả mọi người theo hướng công kích nhìn lại thấy được nhất nam tứ nữ đang lơ lửng trên không trung.
Liễu Thương ánh mắt sáng lên nhìn tứ nữ phía sau Đường Long.
– Tiểu tử, chỗ nào không đi lại dính vào vũng nước đục này. Chỉ cần ngươi để lại tứ nữ phía sau lưng ngươi và quỳ xuống xin lỗi thì ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng.(Liễu Thương)
– Đám chó Thiên Minh Tông các ngươi vẫn yêu thích phát xuân khi gặp nữ sắc.
Đường Long lắc đầu rồi thân hình lóe lên xuất hiện trước mặt Yêu Hoa Tà Quân, hắn chưa kịp phản ứng thì nấm đấm của Đường Long đã nện vào người hắn khiến hắn tại chỗ hóa thành thịt nát.
– Đến lượt các ngươi, cho các ngươi nếm thử sức mạnh của Dị Hỏa.
– Dị Hỏa Trận, lên.
Bầu trời, 20 kình thiên trụ cấu tạo từ Dị Hỏa rơi xuống khu vực đám người Liễu Thương đang đứng hình thành lồng giam, toàn bộ người Thiên Minh Tông đều bị giam giữ bên trong mà bọn họ đang không ngừng thừa nhận Dị Hỏa thiêu đốt.
– Không biết các hạ là cao nhân phương nào? Đây là chuyện giữa Thiên Minh tông ta và Hoa tông, chẳng lẽ các hạ vẫn nhất nhất muốn nhúng tay vào hay sao?(Liễu Thương)
Lúc nói chuyện, Liễu Thương âm thầm vận chuyển Đấu Khí trong cơ thể, tên này vừa nhìn đã biết là lai giả bất thiện, không thể không đề phòng.
– Haha, các ngươi không biết ta nhưng ta biết các ngươi. Huyền Minh Tông hẵn là nghe nói qua đi, tông môn là do ta diệt đấy.
– Huyền Minh Tông và Thiên Minh Tông đều là cùng guộc cả thôi. Hôm nay, người Hoa Tông do ta đảm bảo.
– Ngươi muốn chết? Đại Minh Long Quyền.(Liễu Thương)
– Bát Cực Quyền.
Phốc
Liễu Thương và Đường Long so quyền thì Liễu Thương miệng cuồng phun máu tươi bay ngược ra ngoài. Liễu Thương cuối cùng nặng nề va vào một tảng đá khổng lồ chừng hơn mười trượng không rõ sống chết.
Thấy Liễu Thương không tiếp nổi một quyền của người trẻ tuổi, trong mắt cường giả Thiên Minh Tông đang đứng xunh quanh đều hiện lên vẻ kinh hãi. Bọn họ rất hiểu thực lực của Liễu Thương, hắn có thể ngồi lên vị trí Phó tông chủ của Thiên Minh Tông, mặc dù trong quá trình có phần mờ ám nhưng hoàn toàn có đủ thực lực của một Đấu Tôn đỉnh phong mà trong đám người Thiên Minh tông ở đây thì thực lực của Liễu Thương đã là mạnh nhất rồi. Vậy mà có nằm mơ bọn hắn cũng không dám nghĩ đến, Liễu Thương với thực lực đã đạt tới Đấu Tôn đỉnh phong lại thất bại trước người trẻ tuổi chỉ trong một chiêu.
– Trước tiên, tiễn các ngươi xuống địa ngục đi.
Dị Hỏa Trận bên trong từng người Thiên Minh Tông hóa thành hỏa nhân thiêu đốt thành tro tàn, dù là lão già Đấu Tôn đỉnh phong khác cũng không thoát khỏi số mệnh.
– Hoa Ngọc tông chủ đã lâu không gặp.
– Quả nhiên, là ngươi.(Hoa Ngọc)
Hoa Ngọc là không quên được giọng nói của Đường Long, trước đây nàng tới Đan Tháp gặp Huyền Y là cầu Đan dược có thể trợ giúp nàng đột phá lên Bán Thánh nhưng không ngờ tới người Hồn Điện tập kích, nàng cũng bị cuốn vào trong vòng chiến, khi thấy có người ám sát Huyền Y cũng không do dự lao tới thay nàng đón lấy nhất kích trí mạng.
Kết quả, nàng rơi vào tình trạng trọng thương sắp chết. Vừa lúc Đường Long xuất hiện cho nàng phụng dụng hai loại Đan dược chữa trị vết thương và khôi phục tuổi trẻ. Nàng muốn cảm ơn nhưng Đường Long lại gia nhập chiến trường tiếp tục chém giết người Hồn Điện. Sự kiện sau đó nàng cũng không có gặp lại Đường Long.
Hoa Ngọc có hỏi Huyền Y về danh tính của Đường Long nhưng đáp lại chỉ là câu trả lời mập mờ.
– Sao Hoa Ngọc tông chủ lại ở đây.
– Vừa lúc tiến vào Cổ Vực Mãng Hoang này, gặp phải đám người Thiên Minh tông rồi từ đó mà lần ra các ngươi.
– Không biết các ngươi đã tiến vào cổ vực này bao lâu rồi?
– Cũng gần năm ngày rồi, nhưng chúng ta không có lộ tuyến xác thực, bởi vậy tốc độ vẫn rất chậm, trên đường còn gặp phải một số Hung thú thực lực rất cường hãn, cuối cùng lại bị người của Thiên Minh tông ám hại làm Thanh Hoa trưởng lão vẫn lạc, haizz.(Hoa Nhàn)
– Vậy Hoa Ngọc Tông chủ có biết đội ngũ của các thế lực khác bây giờ thế nào rồi không?
– Gọi Hoa Ngọc là được rồi. Chắc bọn họ đã tiếp cận khu giữa của cổ vực rồi, nơi đó là một vùng đất truyền lưu từ thời Viễn cổ. Đám Hung thú sẽ không đến gần đó, nó coi như là một nơi an toàn trong Cổ Vực Mãng Hoang nhưng nơi đó cách vị trí ở đây khá xa phải tốn 2 ngày đi đường.(Hoa Ngọc)
– Vậy tiếp theo chúng ta cùng đi chứ? Hai bên gộp lại thì vẫn tốt hơn là hành động một mình mà như vậy cũng dễ trợ giúp nhau hơn.
– Nếu được như vậy thì còn gì bằng.(Hoa Ngọc)
Hoa Ngọc trong lòng đang ước gì tìm cơ hội cùng Đường Long tiếp xúc nhưng không ngờ Đường Long chủ động đưa ra cùng đi nên nàng đồng ý. Những trưởng lão Hoa Tông cũng không có ý kiến gì, bọn họ đội ngũ nguyên bản có hai vị Đấu Tôn đỉnh phong nhưng vẫn lạc hết một vị thì bọn họ đi cũng không được bao xa.
Tứ nữ nhìn ra tâm tư của Hoa Ngọc cũng không có chọc thủng, dù sao các nàng muốn xem thử Hoa Ngọc và Đường Long duy trì tình trạng không biết tới bao lâu.
Hoa Ngọc trước đây là từng yêu thích Dược Trần nhưng nàng bị hắn từ chối. Nàng tính tình cao ngạo nên sẽ không tìm Dược Trần dây dưa nhưng cũng vì vậy mà để lại trong việc tu luyện của nàng khúc mắc.
– Chúng ta đi về phía Đông trước đã. Phía Tây tuy gần hơn một chút nhưng con đường chính của nó bị một con Viễn cổ Thiên Ma Mãng có thực lực tương đương với Ngũ chuyển Đấu Tôn đỉnh phong chiếm cứ. Nếu chúng ta đi qua thì tất nhiên sẽ làm kinh động nó.(Hoa ngọc)
– Viễn cổ Thiên Ma Mãng?
Viễn cổ Thiên Ma Mãng chính là một Ma thú biến dị loại rắn cực kỳ hiếm thấy. Bàn về độ hung hãn, so với Cửu U Địa Minh mãng thì nó chỉ có hơn chứ không kém nhưng thứ này thật sự quá ít, ở bên ngoài sớm đã tuyệt chủng, không ngờ rằng vẫn còn tồn tại đến nay. Dù vậy, điều làm Đường Long sững người không phải vì độ hi hữu của Thiên Ma Mãng mà là hắn đột nhiên nhớ tới máu của Thiên Ma Mãng có tác dụng tẩy kinh phạt tủy.
Vả lại, Đường Long từng đọc trên sách cổ rằng Thiên Ma Mãng có thói quen là tạo huyết trì. Vì huyết trì là nơi hậu đại của chúng sinh trưởng nên Thiên Ma Mãng thường bỏ ra vài trăm năm không ngừng tìm kiếm Thiên Tài Địa Bảo để bỏ vào trong đó mà cuối cùng những năng lượng này đều sẽ được máu trong huyết trì hấp thu rồi qua đó dung nhập vào thân thể của hậu đại chúng.
– Không chúng ta sẽ đi về phía Tây, Viễn cổ Thiên Ma Mãng chỉ là thực lực Ngũ chuyển Đấu Tôn đỉnh phong vẫn không có làm khó được chúng ta.
– Ta thực lực là Bát tinh Đấu Thánh, nàng là Đấu Thánh đỉnh phong mà tam nữ là Cửu chuyển Đấu Tôn. Đội hình như vậy thì không cần phải sợ Viễn cổ Thiên Ma Mãng.
– Phía trước dẫn đường đi.