Tiêu Bố Y thật lâu mới nói: “Vậy ngươi nhất định phải đích thản bình định Hà Bắc?” Hắn nói những lời này mười phần đột ngột, Tần Thúc B ảo nghe được, thờ dài, “Trên đời này, sinh ta là cha mẹ. Biết được ta, là Trương tướng quân. Nhưng người hiểu ta, trên đòi này chỉ có Tây Lương vương! Thúc Bảo xuất thân tướng môn, từ nhỏ đã lập chí bảo vệ quốc gia. Trước nay vẫn là tướng quân, sau khi theo Trương tướng quân, nhung mã cả đời, ít có làm gì khác”.
Tiêu Bố Y nói: “Con người lập chí. tám mươi cũng chưa muộn. Trái phải rõ ràng, ngươi cho dù rõ ràng một ngày, thì vẫn đường đường là một hán tử!”
Tần Bảo sờ sờ mũi, hơi ngầng đằu, không phải lòng chua xót, mà là cảm kích. Có lẽ chỉ bằng những lời này cùa Tiêu Bố Ỹ, hắn đã cảm thấy đòi này đáng giá.
“Mạt tướng đi theo Trương tướng quân, quanh năm cùng người lo lắng suy nghĩ, hận không thể lấy thân thay mặt làm việc, về sauLý Mật dùng gia mẫu áp chế. Thúc Bảo bất đắc đĩ ra tay, thật ra Thục Báo biết rõ, bằng vào thân thủ của mình, muốn đâm Trương tướng quân, khó như lên trời. Nhưng ta vẫn ra tay, ta thậm chí hy vọng Trương tướng quân lúc ấy một chường đánh chết ta, cũng làm cho Thúc Bảo không phải trang hiếu lường nan. Trương tướng quân nếu như đánh chết ta, ta đương nhiên lưng đeo tiếng xấu phàn bội. nhung Lý Mật xem tại ân nghía ngày xưa, có lẽ buông tha gia mẫu. nhung Trương tướng quán căn bàn không có ratay!”
Tiêu Bố Y thờ dài nói: “Cuộc đời này không thể cùng Trương tướng quân liên thủ bình định thiên hạ, quả thật là chuyện ăn năn trong cuộc đời! Người không ra tay, ta nghĩ người quá nừa cũng khó có thể lường toàn, không cách nào lựa chọn, nghĩ nếu chết trong tay ngươi.
SO với chết ở trong tay đạo phỉ vẫn tốt hơn” Hắn thờ dài một tiếng, tinh thằn ung dung, thật sự cũng đối với Trương Tu đã chỉ có duyên phận gặp mặt vài lần khâm phục có thừa.
Tẳn Thúc Bảo cúi đầu xuống, “Có lẽ chỉ có Tiêu Tướng quân người, mới chính thức hiểu rò Trương tướng quân”.
Hai người im lặng, cùng nghĩ tới Trương tướng quân, trong gian trướng yên tình, giống như sự yên lặng khi Trương Tu đã sắp chết vậy.
Tẳn Thúc Bảo phá vỡ yên lặng, lại nói: “Mạt tướng mắc thêm lỗi lằm nữa, quy thuận Lý Mật, may mắn được Tây Lương vương cảnh tỉnh, lúc này mới có thể trùng sinh. Nếu không có Tây Lương vương năm đó khai đạo. mạt tướng đã sớm chết từ lâu. Thật ra thời khắc ám sát Trương tướng quân, thần nên đã chết. Thật ra khi gia mẫu mất. thằn nên đã chết. Thật ra khi Lý Mật bại vong, thẳn nên đã chết!” Tẳn Thúc Bào dằn dằn kích động, nắm chặt hai đấm, “Thật ra khi tại Ba Thục, thẳn cũng cảm thấy chết cũng là quay về, nhung thằn hiện tại, đã không muốn chết!”
Tiêu Bố Y ánh mắt ngưng tụ. “Vì sao?”
“Bời vì Trương tướng quân nhưng mã cả đời, nam chinh bắc chiến, bình định chính là Hà Bắc, Sơn Đông. Giang Hoài các noi. Hôm nay Giang Hoài, Sơn Đông đã định, chi kém Hà Bắc chưa bình. Trương tướng quân năm đó chết không nhắm mắt. ta mỗi đêm đều nhớ lại. Lúc này đây ta chỉ muốn trong khi còn sống, bình định được Hà Bắc, giải quyết xong tâm nguyện cùa Trương tướng quân. Nếu có thể nhưthế, Tẳn Thúc Bảo chết cũng không tiếc, xin Tây Lương vương thành toàn!”
Tần Thúc Bảo nói đến đây, bỗng nhiên đứng lên, quỳ một gối xuống trước mặt Tiêu Bố
Y.
Tiêu Bố Y im lặng hồi lâu. lúc này mới chậm rãi đờ Tẳn Thúc Bảo lẽn. “Ngươi đã có chí này, bổn vương sao có thể không thành toàn? Ngươi muốn bình Hà Bắc. bổn vương đương nhiên sẽ hết sức giúp ngươi, chỉ là ngươi… hãy bảo trọng nhiều hơn”.
Tiêu Bố Y trong giọng nói đã có sự tôn kính, sau khi nói xong, chậm rãi đi ra khòi doanh trướng, Tẳn Thúc Bảo kiệt lực đè lại cơn ho khan, mặt ừng hồng, nhưng trong mắt vẻ kiên nghị càng đậm.
Tiêu Bố Y sau khi ra khỏi trướng, cảm giác gió mát trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy được một mảnh xám xịt.
Bỗng nhiên cảm giác trên mặt có chút ít ướt át, lạnh buốt từng điểm, vươn tay sờ soạng. Tiêu Bố Y tự giễu nói: “Trời lại mưa”. Trời xanh hữu tình, cũng đã rơi lệ. mua phùn mịt mờ, có lẽ chính là cái tình, cùa trời đất. Tiêu Bố Y không biết tại sao. chỉ cảm thấy bi ai từ trong lòng, chỉ muốn thống thống khoái khoái khóc lớn một hồi.
Vì nhiều năm chinh chiến mà mòi mệt. vì chúng sinh của Hoa Hạ đại địa, cũng vì Trương tướng quân sinh từ đều nhớ tới kia!
Không biết qua bao lâu, lúc này mới xoay người trờ lại trướng, cô đơn ngồi, nhìn lại mọi noi, lúc này mới nhớ lại cái gi, lầm bầm nói: “Tư Nam đã đến Cao Lệ sao?”
Đà không có Tư Nam, hắn có vẻ càng thêm cô đơn, nhung nhiều hơn phần tường niệm, cho màn đêm đầu đông này. mang đến sự mong chờ ấm áp trong mắt…
***
Thời tiết lúc này, hà hoi thành sương.
Liêu Thủy, đã kết thành một tầng vụn băng, đánh dương mới lên, hơi vàng nhạt, chiếu lên trên mặt băng, lười biếng làm cho người ta đề không nổi tinh thần.
Tiếng vó ngựa lọc cọc vang lên từ xa tới, đạp phá mặt băng mới đọng, tóe lên những mảnh vụn lấp lánh. Một người con gái khăn đen bịt mặt, ngồi trên lưng ngựa, không vội không chậm đi tới.
Trang phục của cô gái cũng không khác gì người bản xứ, áo da này. duy nhất làm cho người ta kinh ngạc là một thanh kiếm màu đen. Thanh kiếm kia cùng khen che mặt của cô gái mang đến sự lạnh lẽo giống như sương lạnh ở trên cỏ, nhưng càng làm cho nhiều người chú ý không phải là kiếm, mà là tĩán cùng hai mắt của nàng. Trán nàng trắng như ngọc, hai mắt lộ ra cùa nàng, lóe sáng giống như sao sớm.
Liê Đông lạnh khùng khiệp, rất ít khi xuất hiện cô gái tú lệ như thế.
Cô gái tú lệ, lại là Tư Nam!
Mặt tròi đã lên, nhưng tròi còn lạnh, lúc này đây trên đường ít có người đi đường. Cho dù có chút người đi đường, cũng vội vàng đi lại. Nhưng không ai nhịn được nhìn qua Tư Nam, kinh ngạc với loại khí chất ẩn mà không lộ cùng sự mĩ lệ của nàng.
TưNam làm theo ý mình, thúc mã sớm qua Liêu Hà.
Sau khi qua Liêu Hà, Thành Liêu Đông đã ở trước mắt. Tuy Tư Nam mục đích không phải thành Liêu Đông, nhưng nàng vẫn nhịn không được ngắm nhìn thành Liêu Đông cao lớn nguy nga. Tòa thảnh đã trải qua quá nhiều chiến sự, năm đó mấy chục vạn đại quân của Dương Quảng cũng không có hạ được, đằng sau lỗ châu mai tàn phá kia rốt cuộc có tinh thằn gì, để cho bọn họ chống cự từng đợt tiến công thảm thiết của Đại Tùy?
Tư Nam không có nghĩ nhiều, đường vòng qua thành Liêu Đông, đạp Xà Thủy, một đường đi về phía nam, sau giờ ngọ đã đến thành ô cốt đông nam thành Liêu Đông, mà lại đi về hướng đông nam thành ô cốt chính là quốc đô Bình Nliường của Liêu Đông, nhưng mục đích cùa nàng lại là tới thành ô cốt tìm người.
Giục ngựa đến trước của thành, thù vệ cũng nghiêm khắc, thậm chí làm cho người ta có loại cảm giác an binh. Đại Tùy khói lửa nồi lên bốn phía, nhung nơi này. hiển nhiên là chiến hòa nhất thời không cách nào đến được.
Nhưng trải qua Dương Quảng nhiều năm chinh phạt, ờ đây cũng có một loại cảm giác tàn cựu tang thương. Vô luận là thành tri, thù binh, hay là dàn chúng ờ đây.
Tư Nam ngựa đạp đường vào thành, đón ánh dương buổi trua, cứ như vậy, bình tĩnh tiến nhập thành ô cốt, bắt đầu hành trình tìm kiếm đáp án của nàng!
(Bán đảo Liêu Đông (nay thuộc tỉnh Liêu Ninh, giáp giới với CHDCND Triều Tiên hiện nay) vốn ban đầu do cổ Triều Tiên cai trị, nên mới nói quốc đô là Bình Nhưỡng).