“Ừm, không gian mới cũng khá ổn, nhưng có lẽ không ở đây lâu, có lẽ anh phải đổi một nơi khác.”
“Anh đi đâu vậy?”
“Anh nhận được tin tức của Vy Oanh thì định tới đó xem thử, xem có tìm được cô ấy không. Bộ đội đặc chủng sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ thì sẽ ở lại Thanh Hóa. Đến giữa tháng anh sẽ xuất phát.”
“Tìm được thông tin của cô ấy rồi.” Bạch Thư Hân nghe thấy vậy thì cảm giác mỗi một chữ mà anh đang nói ra đều giống như những chiếc gai sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim cô, khiến cô vô cùng đau đớn.
Cô hít sâu vào một hơi rồi siết lấy tay, nói: “Anh, nếu anh đã có được thông tin của cô ấy rồi thì anh có thể hứa với em một chuyện được không?”
“Được?”
“Anh còn chưa hỏi em định bảo anh làm gì mà anh đã đồng ý rồi sao?”
“Em là em gái của anh, anh đương nhiên đồng ý với những gì em nói.”
Bạch Hoan Hỉ nghe vậy thì khóe miệng cong lên, nở một nụ cười khổ sở.
Vậy sao lúc đầu bảo anh cưới em, sao anh không đồng ý?
Anh vẫn không đồng ý làm những chuyện trái với tình cảm của mình.
Bạch Thư Hân tự cười chế giễu mình, cô điều chỉnh lại hơi thở để Lệ Nghiêm không phát hiện ra manh mối.
“Vậy anh hứa với em phải tìm Vy Oanh về, lần trước em không thể tham gia hôn lễ của anh, lần này… em muốn đến tham gia.”
“Được, anh sẽ làm được.”
“Vậy… em không còn chuyện gì nữa thì cúp máy trước đây, anh chú ý an toàn.”
“Em cũng phải chăm sóc cho bản thân mình thật tốt.”
Vội vàng nói xong, Bạch Thư Hân cúp điện thoại.
Cô còn tưởng mình sẽ nước mắt đầm đìa nhưng không ngờ đến khi sờ khóe mặt, một giọt lệ nào cũng không có, đến lông mi cũng không hề ướt.