Thậm chí một ngày trước, ông ta còn đang kêu gào, tìm cơ hội báo thù nhà họ Tống, báo thù Giang Ninh, nhưng chỉ một đêm sau, những lời nói độc ác đó đã bị chính ông ta nuốt chửng!
Ông ta tự tát mình một cái thật mạnh, nhanh chóng dập tắt những mơ tưởng hảo huyền đó.
Trả thù nhà họ Tống?
Trả thù Giang Ninh?
Đó là đang tìm cái chết!
“Các người, mấy người đang làm gì đấy?”
Ngô Phàm còn đang ngủ trên giường nhìn thấy quản gia dẫn người đến trói mình, lập tức tỉnh lại, tức giận mắng: “Tôi là cậu chủ nhà họ Ngô! Mấy người định làm gì tôi?”
“Buông tôi ra! Mau buông tôi ra!”
Ngô Phàm hét lên: “Mấy người đang tìm cái chết đó! Ba tôi sẽ giết mấy người!”
“Xin lỗi cậu chủ, đó là ý của gia chủ”
Quản gia xua tay, lạnh lùng nói: “Làm đi!”
“Cứu mạng! Cứu mạng! Ba! Bal”
Ngô Phàm hét lớn, nhưng cơ thể có giấy giụa thế nào đi nữa cũng vô Ích.
Bình thường tất cả mọi người sẽ đối xử tôn trọng và tuân theo mệnh lệnh của cậu ta, nhưng lúc này giống như muốn trói thật chật cậu ta lại, thậm chí có thể g iết chết cậu ta bất cứ lúc nào!
Ánh mắt kia vô cùng tức giận và phẫn nộ.
Ngô Phàm bị trói lại, khiêng đến phòng khách, Ngô Hồng Vĩ đã đứng chờ lâu ở đó.
“Ba, ba muốn làm gì con vậy?”
Ngô Phàm hét lớn: “Con là con trai ruột của ba! Con là con trai ruột của bai”
“Cho dù con có phạm phải sai lầm, ba cũng không thể đối xử với con như vậy đúng không? Mau thả con ra!”
Ngô Hồng Vĩ đi tới, nhìn vào gương mặt Ngô Phàm, mang theo một sự dịu dàng hiếm có cùng với một chút cảm giác hổ thẹn và tội lỗi.
“Ngô Phàm, con đã làm hỏng việc, phải chịu trách nhiệm. Yêu hận cho rõ ràng. Con hiểu chứ?”
Ngô Phàm ngẩn người, từ trước tới nay cậu ta chưa từng thấy vẻ mặt này của Ngô Hồng Vĩ.
Như thể muốn nói lời tạm biệt với chính mình, nói ra những điều cuối cùng.
Ngay lập tức Ngô Phàm cảm thấy hoảng sợ, vội vàng lắc đầu “Con không hiểu! Con không hiểu! Ba mau thả con ra đi, con biết sai rồi, con thật sự biết sai rồi!”
Cậu ta cảm thấy bản thân mình sắp bị đưa ra bãi pháp trường!