Tiếp tục đi về phía trước, ở phía trước không xa, dưới đất toàn là từng chồng bạch cốt, khắp nơi vết máu đỏ sậm, những bạch cốt này hiển niên là Ma tộc chúng nhân bị bắt ra đây làm huyết tế
Liềc nhìn lại, giống như một đám cốt hải, nhìn thấy rợn người, đương nhiên đúng là có chút chấn động lòng người
Sắc mặt An Linh Nhi trắng bệt, mới nghĩ là không qua bao lâu nữa bản thân mình cũng sẽ trở thành như vậy, trong lòng lấp tức đầy tràn hoảng sợ
Răng rắc, răng rắc…
Đám người đi tới, dẫm nát đám xương trắng đó, xương đầu rạn nứt, truyển đến từng hồi tiếng vang khiến người ta sởn tóc gáy
Câu Xích khóe mắt muốn nứt ra, miệng to thở hổn hển, hai trong mắt dần dần trở nên đỏ thẫm, hơi thở oán giận và bộc lộ từ từ trong người y ra
Đám bạch cốt và vết máu khô cạn, tất cả đều là người trong tộc y lưu lại, trong lòng Câu Xích nhất định tức giận
Tới gần cây Thần Thụ, vẻ mặt của Dương Khai trở nên cổ quái, hắn dường như từ trong Thần Thụ đó, cảm thấy được một thông tin không thể diễn tả bằng lời, nhất thời, tâm thần không khỏi đắm chìm trong đó
Một lát sau, một hàng người bị áp giải tới trước gốc cây Thần Thụ
Dương tộc nhân dường như cũng không muốn lãng phí thời gian, liền lập tức tiến hành huyết tế, muốn trấn án bạo động của Thần Thụ
Ánh mắt sáng rực của tên thủ lĩnh nhìn chằm chằm Câu Xích, lạnh lùng nói:
– Bắt đầu từ tên này đi
Lập tức có người lên tiếng trả lời bước tới, ấn ngã Câu Xích xuống đất
– Tiểu tử, ngươi còn chưa động thủ, còn đợi tới khi nào?
Đột nhiên Câu Xích hướng về phía Dương Khai gầm lên, khi nói chuyện, thân hình đột nhiên bành trướng, huyết nhục toàn thân tràn đầy sức mạnh tạo tạc, trong nháy mắt dập nát cấm chế trong người y
Không chút do dự, Câu Xích liền từ tên Dương tộc nhân bên cạnh y vươn ra một bàn tay lớn như móng vuốt sắc nhọn, trực tiếp cắm vào chỗ tim của tên kia, mong muốn một kích đặt tên đó vào chỗ chết
Sắc mặt của tất cả Dương tộc nhân không hề thay đổi, giống như xem hề mà nhìn Câu Xích, tên thủ lĩnh đã có tuổi đó chỉ cần phất tay, động tác của Câu Xích liền bị cứng đơ, mặc cho y nỗ lực thế nào, cũng không có cách nào cử động được, mồ hôi lạnh dần dần từ trên trán chảy xuống, trong đôi mắt đỏ hoe của Câu Xích chứa đựng đầy vẻ không cam chịu, nhưng lại bất lực trước sức mạnh tuyệt đối này.
– Dường như các ngươi đang nghĩ đánh liều một phen?
Tên thủ lĩnh cười ha hả rộ lên
– Đúng là ấu trĩ, các ngươi nghĩ ta sẽ cho các ngươi cơ hội sao?
– Lão khốn kiếp này!
Câu Xích cắn răng mắng, gân xanh trên trán nổi lên hết, không từ bỏ mà cứ vận chuyển chân nguyên, nhưng vẫn không thoát khỏi khốn cảnh trước mắt
Thực lực y không thấp, có năng lực Siêu Phàm tam tầng cảnh, nhưng đứng trước mặt cường giả Nhập Thánh Cảnh, y vẫn không thể phản kháng được. Hơn thế nữa, nơi này lại là căn cơ của Thần Thụ, trước mặt dương khí nồng đậm như vậy, ma nguyên của y đã bị áp chế đến mức thấp nhất, ngay cả Dương tộc nhân cùng cấp bậc, cũng có thể dễ dàng thu phục y
– Giết đi!
Vẻ mặt không kiên nhẫn của tên thủ lĩnh kia, lạnh lùng dặn dò
Hai Dương tộc nhân đang đè Câu Xích trước đó, đều dữ tợn cười rộ lên, giơ tay lên, chân nguyên bắt đầu khởi động, mong muốn hướng vào tên này hạ thủ
– Đợi một lát!
Mắt thấy Câu Xích liền sắp đổ máu tươi tại chỗ, Dương Khai đột nhiên khẽ quát một tiếng
– Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?
Tên thủ lĩnh u ám nhìn Dương Khai
– Chẵng lẽ ngươi muốn chết thay cho y?
Vừa nói dứt câu, sắc mắt Câu Xích thay đổi có chút cổ quái
Dương Khai bĩu môi nói:
– Thật là ngại quá, giao tình giữa ta với tên đó chưa sâu đậm đến mức đó, tên đó sống hay chết không liên quan đến ta
– Vậy sao ngươi lại lên tiếng ngăn lại?
– Chẳng qua ta cảm thấy, hình như ta có thể hóa giải được vấn đề khó trước mắt, trấn an Thần Thụ của các ngươi
Dương Khai cười nhạt một tiếng
Tất cả Dương tộc nhân đều biến sắc, sắc mặt thủ lĩnh càng lạnh lùng hơn, thật sâu chăm chú nhìn hắn:
– Tiểu tử tuổi trẻ khinh cuồng, mạnh miệng khoe khoang ta có thể hiểu được, nhưng nếu ngươi dám bắt ta phải đợi, ta sẽ cho ngươi nếm thử việc còn khủng bố hơn cái chết
– Có phải nói khoác hay không, để ta thử xem không được sao, các ngươi cũng đâu có tổn hại gì
Dương Khai vừa nói thân hình vừa chấn động
Ngay sau đó, chân nguyên trong người bắt đầu chuyển động
– Ngươi…
Tên cường giả áp giải hắn tới trợn mắt nhìn, dường như không nghĩ là hắn có thể dễ dàng mà hoá giải cấm chế của bản thân
– Không cần phải giật mình như vậy, không phải ta có năng lực hóa giải cấm chế của ngươi, mà là có sự giúp đỡ của Thần Thụ!
Dương Khai cười ha hả, liền chỉ vào năng lượng đang quấn quanh người mình
– Kỳ lạ!
Đám người đó lắc đầu, trên mặt có chút không hiểu
– Vậy các ngươi có cho ta thử không? Nói thật, nếu mà các ngươi muốn bây giờ giết người, ta cũng không có ý kiến, quá lắm cũng là chết thôi, nhưng mà nếu để ta thử, các ngươi có thể có được sự kinh ngạc đến bất ngờ, ừm, nếu mà thật sự không được, các ngươi ra tay cũng không muộn, tất cả đều xem các ngươi lựa chọn thế nào
Nhìn bộ dạng phong khinh vân đạm không biết sống chết của hắn, Dương tộc chúng nhân có chút chần chừ
Chủ yếu là động tĩnh lần này của Thần Thụ khiến bọn họ không ngờ tới, từ trước chưa có xảy ra tiền lệ năng lượng của Thần Thụ lại quấn quanh người nào, mặc dù là Dương tộc nhân cũng chưa từng thấy chuyện này
Cho nên lời nói của Dương Khai cũng có phần đáng tin
Có lẽ đúng như hắn nói, có thể thấy được một ít niềm vui bất ngờ
Đám người thương lượng một hồi, liền hướng ánh mắt vào thủ lĩnh
Lão gỉa kia trầm ngâm, ánh mắt có chút không tin tưởng mà quan sát Dương Khai, sau một hồi mới khẽ vuốt cắm nói:
– Lão phu chấp nhận, ngươi làm thế nào, không ngại thì nói ra trước nge thử
– Nói không ra, các ngươi nhìn là được rồi!
Dương Khai cười ha hả, không thèm nhìn ánh mắt bức bách của đám i Dương tộc nhân, lững thững đi về trước
– Nếu ngươi dám làm tổn hại gì, ta sẽ rút thần hồn của ngươi, mãi mãi tra tấn ngươi!
Thủ lĩnh lạnh băng băng uy hiếp.
Dương Khai âm thầm cười lạnh một tiếng, không có ý phản ứng