Ninh Thư: có thần giữ cửa cũng có thể bảo vệ cho gia trạch an toàn.
Tạ Ý Viễn nhìn Ninh Thư, cô không phải hình mẫu mà hắn thích, cha hắn nói cô có thể bảo vệ cho gia trạch bình an, nhưng cô suốt ngày chỉ biết nói chuyện với ma quỷ.
Là một người đàn ông, lấy tay xoa lên trái tim mình, sẽ thích chứ?
Ninh Thư: →_→
Ninh Thư mỉm cười nhìn Tạ Ý Viễn: “Lần này anh đến vì muốn nói với tôi mấy điều này ư?”
“Mặc dù không thể làm phu thê, nhưng vẫn có thể làm bạn, sau này có thể đến thăm nhau.” Tạ Ý Viễn cười nói.
Quả không hổ là thương nhân, ý của Tạ Ý Viễn là sau này có thể hợp tác, gặp phải chuyện cổ quái gì, thì sẽ đến tìm gặp cô.
Ninh Thư cười híp cả mắt: “Đương nhiên.”
Có tiền thì cứ đồng ý thôi, sao có thể bỏ qua được.
Ánh mắt Tạ Ý Viễn có vẻ bớt lo lắng đi nhiều, nói với Ninh Thư một cách sảng khoái: “Hy vọng cô có thể hỗ trợ thức ăn cho công nhân, mấy hôm nữa tôi sẽ gửi chi phí tiền ăn cho cô.”
“Được.” Ninh Thư gật đầu.
“Đúng rồi, cô có lá bùa nào không? Tôi muốn mua một ít.” Tạ Ý Viễn hỏi.
Ninh Thư lấy từ trong túi vải ra hai tấm bùa: “2500.”
Tạ Ý Viễn nhanh chóng lấy tiền ra, không cần mặc cả, rồi lại hỏi tiếp: “Có loại bùa nào có thể nhìn thấy được ma quỷ không, tôi muốn xem xem bên cạnh mấy nhân viên của công ty có con quỷ nào không?”
“Chuyện xảy ra với Tống Hề Hàm rất hiếm gặp.” Ninh Thư chau mày nói: “Thường xuyên gặp quỷ cũng không phải là chuyện tốt đâu, anh lại còn muốn chủ động gặp quỷ.”
Không cùng sống chung một vĩ độ, không thể gặp nhiều lần được.
Tạ Ý Viễn vò đầu bứt tai: “Thực ra tôi muốn biết bên cạnh một cô gái có thứ nào đó không sạch sẽ hay không?”
Ninh Thư liếc nhìn Tạ Ý Viễn: “Anh lại có bạn gái rồi à?”
Lại là tiếng sét ái tính, lại tìm thấy người phụ nữ cùng sống chung cả đời rồi.
Tạ Ý Viễn nói: “Không phải, là tôi bị ép cưới, nhưng trong lòng có chút lo sợ.”
Ninh Thư đưa cho Tạ Ý Viễn một chai nước mắt trâu, một tấm bùa rồi nói: “Dán tấm bùa này lên người, bôi nước mắt trâu lên mắt, buổi đêm mới được nhìn, nhìn xong rồi thì hãy lau bỏ nước mắt trâu, biết chưa?”
“5000.” Ninh Thư đưa tay ra.
Tạ Ý Viễn bất lực đưa tiền cho Ninh Thư, rồi lên chiếc xe dừng lại ở bên đường, vẫy tay chào Ninh Thư.
Ninh Thư quay người trở về đạo quán, thấy sư phụ đang chỉ huy mấy công nhân làm việc.
Lão Đầu quay sang hỏi Ninh Thư: “Tên tiểu tử kia nói gì?”
Ninh Thư đáp: “Hắn muốn đến mua đồ, hắn muốn kết hôn, sợ bên cạnh vợ lại có mấy thứ ma quỷ đi theo.”
“À, hắn muốn kết hôn.” Lão Đầu lập tức nở nụ cười, cơ thể ung dung.
Lão cũng không muốn dỡ đạo quán, mà lệnh cho công nhân xây cất lại cho mới.
Không phải tiền của mình, nên thái độ của ông không chút xót của, lão trang trí lại căn phòng gỗ của mình đẹp đẽ sáng choang, lại còn dán cả sàn nhà.
“Ừ, như vậy thì nhà sẽ không bị ẩm mốc nữa.” Lão vuốt râu rồi nói.
Ninh Thư: …
Ninh Thư thời gian này sống rất thoải mái, nơi nào cần cúng bái thì sẽ đi cúng bái, nếu không có công việc thì sẽ ở trong đạo quán dạy cho các sư đệ sư muội.
Một hôm, sư phụ đến nhà trưởng thôn nhận điện thoại, nói rằng Cát sư thúc lúc đang trên đường về, bị lật xe, bây giờ đang nằm trong bệnh viện.
Lão nói với giọng hả hê: “Đã nói là Quỷ Vương đan không dễ lấy như vậy, Quỷ Vương đan là thứ bảo bối quý hiếm đối với ma quỷ, giống như thuốc trường sinh vậy, nếu nó xuất hiện trên thế gian, sẽ khiến cho trời đất bạo loạn, lão Cát thực sự nghĩ rằng bản thân có thể có được nó cả đời.”
Lão bề ngoài nói lời cay độc như vậy, nhưng Ninh Thư có thể thấy được rằng trong ánh mắt của ông có chút lo lắng.
Ninh Thư nói với lão: “Sư phụ, chúng ta đến thăm Cát sư thúc đi.”
“Cũng được, đi xem xem ông ta đã chết chưa, nếu như ông ta chết rồi, thì ta sẽ tặng vòng hoa cho ông ta.” Lão nói.
Ninh Thư cũng trở về phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi cùng sư phụ, cô không yên tâm nếu để ông đi một mình.
Lão đã lớn tuổi, ngộ nhỡ trên đường đi bị người ta coi là kẻ lừa đảo mà đánh thì sao.
Ninh Thư và lão tới bệnh viện, Cát sư thúc chỉ bị thương nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng, lão đại nói, có chút thất vọng: “Ta còn tưởng ông bị làm sao cơ đấy.”
Cát sư thúc không thèm để ý đến mấy lời châm chọc khiêu khích của lão, nói: “Ta làm mất Quỷ Vương đan rồi.”
“Ta đã nói từ trước rồi, có Quỷ Vương đan trong tay chỉ khiến mình gặp nguy hiểm mà thôi.” Lão đại lườm một cái.
Cát sư thúc lo lắng nói: “Bị quỷ cướp mất rồi, sắp có một Quỷ vương lợi hại nữa xuất hiện rồi.”