Đường Long tò mò mở ra Seinegan nhìn về phía tinh bích đồng thời ngón tay đưa lên có Dị Hỏa xuất hiện chạm vào tinh bích. Hành động kỳ quái như vậy của Đường Long cũng hấp dẫn sự chú ý của những người khác. Thậm chí ngay cả hai người đang mở đường ở đầu cũng ngừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.
– Đường Long?(Cổ Thanh Dương)
– Tinh bích đang tự chữa trị.
Sắc mặt của Cổ Thanh Dương cũng trở nên khó coi, học theo cách của Đường Long, phất tay bắn ra hai sợi năng lượng để cảm ứng. Quả nhiên nhận thấy được, một áp lực năng lượng rất nhỏ đang truyền về từ sợi tơ.
– Móa nó, đây là thứ quái quỷ gì vậy?(Cổ Thanh Dương)
Thấy sắc mặt của Cổ Thanh Dương, tất cả mọi người đều lạnh gáy.
– Bên trong tinh bích dường như có thứ gì đó.(Cổ Thanh Dương)
Vừa dứt lời, hắn cũng đánh mạnh lên tinh bích một chưởng. Chỉ thấy nơi đó nứt ra một khe hở, có thể mơ hồ thấy được bên trong đang có một chất lỏng gì đó màu trắng không ngừng động đậy rồi thẩm thấm ra, sau đó bao trùm trên bề mặt tinh thể phía ngoài, dần dần tạo nên một tầng năng lượng thực chất cực kỳ mỏng.
Đường Long thôi động Seinegan đến cực hạn, đến mức có huyết chảy ra từ khóe mắt làm cho Cổ Huân Nhi thấy đau lòng không thôi. Đúng lúc hắn và Cổ Thanh Dương đều hô lên.
– Viễn Cổ Phệ Trùng.(Cổ Thanh Dương)
– Viễn Cổ Phệ Trùng.
Viễn Cổ Phệ Trùng là một loại sinh vật tồn tại từ thời viễn cổ, tuy thể tích rất nhỏ nhưng số lượng thì có thể nói là vô cùng vô tận. Tên như ý nghĩa, chúng có thể cắn nuốt tất cả mọi thứ, sau đó không ngừng phân bố ra năng lượng tinh thuần.
– Vốn loại trùng này đã sớm tuyệt tích, không ngờ rằng lại có thể thấy được ở đây.(Cổ Huân Nhi)
– Bức tường năng lượng này hẳn là do Viễn Cổ Phệ Trùng tạo nên. Thật không ngờ rằng chúng ta lại xông vào một ổ côn trùng như vậy. Nếu chúng nó toàn bộ thức tỉnh thì mấy người chúng ta ngay cả cặn bã cũng không còn thừa lại.(Cổ Thanh Dương)
– Sợ rằng không chỉ có tường năng lượng này, có khi cả nguồn năng lượng không nhỏ bên trong Thiên Mộ cũng là do chúng nó tạo nên.(Cổ Chân)
– Cổ Thanh Dương, ngươi muốn hại chúng ta sao?(Hồn Nhai)
– Hồn Nhai, kế khích tướng của ngươi không có tác dụng dù quan hệ giữa Viễn cổ Bát tộc không tốt nhưng vào thời điểm này nếu không có hắn dẫn mọi người vào trong thì mọi người đã bỏ mình trong Năng lượng Phong bạo rồi.
– Huống chi, Thanh Dương Đô Thống cũng không biết đây là Viễn cổ Phệ Trùng.
Đang lúc mọi người ra sức tăng tốc độ khai phá, tinh bích hai bên như bị kích thích. Cuối cùng, thậm chí có thể dễ dàng nhận ra bằng mắt thường là tinh bích hai bên đang từ từ sinh sôi, khép lại.
– Càng lúc càng có nhiều Viễn Cổ Phệ Trùng hội tụ lại đây.(Cổ Chân)
– Cứ tiếp tục như vậy thì không ổn rồi. Phải ngăn cản tốc độ khép lại của tinh bích hoặc nhất chiêu đánh xuyên tinh bích.
– Không được, bất kỳ công kích dạng nào cũng sẽ bị chúng cắn nuốt. Công kích lung tung chỉ làm cho tốc độ phân bố năng lượng nhanh hơn mà thôi.(Cổ Thanh Dương)
Đường Long sờ cằm suy nghĩ, trong nguyên tác thì đối phó với đám Viễn cổ Phệ Trùng chỉ có dùng Dị Hỏa mới có thể đả thông tinh bích.
– Các vị, ta có cách nhất chiêu đánh xuyên tinh bích nhưng cần lượng Đấu Khí cực lớn để duy trì. Không biết các vị ai có thể đứng ra cung cấp Đấu Khí.
– Ngươi cần bao nhiêu?(Lôi Lạc)
– Càng nhiều càng tốt.
– Dùng Năng Lượng Hạch thay thế được không?(Hỏa Huyễn)
– Cũng được nhưng ta không ước chừng được tiêu hao Đấu Khí tới mức nào.
– Nếu các vị hôm nay ở đây chịu xuất thủ trợ giúp thì khi ra ngoài, mỗi người một viên Bát phẩm Đan dược Cao cấp.
Nghe được, Đường Long dùng Bát phẩm Đan dược Cao cấp làm thù lao thì tất cả mọi người trừ Hồn Nhai đều gật đầu.
– Vậy chúng ta phải làm sao?(Dược Tinh Cực)
– Các vị đứng sau lưng đặt tay lên vai người trước mặt mình. Huân Nhi, muội không cần tham gia vào mà hãy canh chừng Hồn Nhai.
– Được.(Cổ Huân Nhi)
Cổ Huân Nhi nơi mi tâm Cổ tộc Tộc Văn hiện lên mà Dị Hỏa – Kim Đế Phần Thiên Viêm bao phủ cơ thể nhìn chăm chú Hồn Nhai. Hồn Nhai khóe miệng co giật khi chứng kiến Cổ Huân Nhi sẵn sàng oanh tạc mình nếu hắn có dị động.
– Có cần nhất thiết vậy không?(Hồn Nhai)
– Ngươi cứ nói xe.(Cổ Huân Nhi)
Chỗ khác, Đường Long đứng trước tinh bích mà Cổ Thanh Dương cùng ba người Cổ tộc đứng sau lưng cậu, kế tiếp là Hỏa Trĩ với Dược Linh, kế là Hỏa Huyễn với Dược Tinh Cực cứ thế mà xếp thành hàng dài.
– Bắt đầu.
Theo Đường Long thốt lên thì người đứng cuối cùng vận chuyển Đấu Khí rồi cứ thế mà lần lượt quán thâu Đấu Khí vào người Đường Long. Đường Long khi cảm nhận được đủ loại Đấu Khí tràn vào cơ thể mình thì gọi ra Dị Hỏa Tháp.
Dị Hỏa Tháp từ mi tâm cậu bay ra nằm ngang giữa không trung không ngừng xoay đầu mà từng tầng tòa tháp sáng lên. Khi Dị Hỏa Tháp sáng tới tầng 5 thì giọng Cổ Thanh Dương vang lên.
– Đủ chưa?(Cổ Thanh Dương)
– Gần sắp rồi.
Cổ Thanh Dương cùng với những người khác cắn răng lấy ra Năng Lượng Thể nắm trong tay, khi Đường Long cảm thấy đủ rồi thì cậu khai hỏa.
– Dị Hỏa Pháo, BẮN.
Bàng
Một vụ chùm sáng bắn ra từ đáy Dị Hỏa Tháp về phía tinh bích, lực lượng cường đạo cùng với sức nóng của Dị Hỏa đánh thủng tinh bích mở ra một con đường liên thông tới tầng ba. Thấy con đường được đả thông thì ai nấy đều vui mừng nhưng không thể di động, Đường Long vận chuyển ngược lại trả lại một phần Đấu Khí cho tất cả mọi người.
Mọi người có được chút Đấu Khí liền lao đi, mọi người thành công tới được tầng ba Thiên Mộ. Đường Long chạy thoát ra ngoài thì chú ý tới một gốc của tinh bích mơ hồ nhìn thấy một vật thể màu hồng lớn bằng nắm tay. Từ xa trông lại, giống như một chiếc kén côn trùng kỳ dị vậy. Đường Long nhanh chóng đem phát hiện thu vào giới chỉ cùng với Cổ Huân Nhi và Nạp Lan Yên Nhiên với Đường Hỏa Nhi đi ra ngoài.
Tầng ba Thiên Mộ chính là một mảnh đất màu xám mờ mịt không thấy điểm cuối
Nơi này cũng không có quá nhiều sương mù năng lượng nhưng khi đặt chân lên nó, mấy người Đường Long lại cảm giác được từng luồng năng lượng tinh thuần đang không ngừng thẩm thấu vào cơ thể họ từ dưới chân. Phát hiện này làm cho tất cả mọi người đều sững sờ, rồi trên mặt nhanh chóng hiện lên vẻ vui mừng lẫn sợ hãi. Tầng thứ ba Thiên Mộ, quả nhiên hơn xa hai tầng trước. Nhiều năng lượng tự động quán chú vào thân thể như vậy, dù không thu thập năng lượng hạch đi chăng nữa, họ vẫn có thể đạt được hiệu quả tu luyện không đến nỗi tệ.
Những con Viễn cổ Phệ Trùng từ trong tinh bích lao ra ngoài hướng về mọi người nhào tới làm cho cả đám biến sắc. Cơn sóng màu trắng ùn ùn trào ra, nhưng ngay khi đi ra khỏi phạm vi của tinh bích, thân thể chúng lại đột nhiên ngừng lại. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hóa thành bột phấn tiêu tán trong không khí.
Một phút tiếp theo, không ngừng có Viễn Cổ Phệ Trùng hung hãn liều chết lao ra từ thông đạo. Nhưng khi chúng nó rời khỏi phạm vi một trượng của tường năng lượng thì dường như bị loại lực lượng kỳ dị gì đó bài xích, lặng lẽ bạo liệt thành bột phấn màu trắng. Sau cùng, loại bột phấn này chất thành một đống cao đến vài thước trước lối vào thông đạo.
– Đám Viễn Cổ Phệ Trùng này đang làm cái gì?(Lôi Lạc)
– Chẳng lẽ không muốn cho chúng ta chạy thoát sao?(Thạch Minh)
– Cũng không cần liều mạng như vậy chứ? Đây hoàn toàn là tự sát, hơn nữa còn là tự sát vô tác dụng.(Cổ Thanh Dương)
Hành động của Viễn Cổ Phệ Trùng thu hút sự chú ý của Đường Long, hắn cúi đầu sờ vào giới chỉ mà hắn đem vật từ trong tinh bích lấy ra.
Hành vi tự sát này của Viễn Cổ Phệ Trùng kéo dài gần mười phút đồng hồ. Bột phấn màu trắng đã trải đầy cả mặt đất phía trước tinh bích. Nhưng may là tình trạng này cũng không tiếp tục kéo dài, sau khi vô số Viễn Cổ Phệ Trùng hóa thành bột phấn, tốc độ lao ra của chúng rốt cuộc cũng chậm lại rồi hoàn toàn biến mất. Hiển nhiên, hành động tự sát vô tác dụng này làm cho chúng nó lựa chọn bỏ cuộc.
Đường Long phất tay bắn về phía mỗi người một viên Đan dược, tất cả đều nhìn vào Đan dược trong tay, lấy nhãn lực của bọn họ có thể nhìn ra được đây là Bát phẩm Đan dược Cao cấp mà Đường Long đã hứa trước đó.
– Ha ha, Tiêu Viêm huynh đệ, lần này phải cám ơn ngươi nhiều rồi. Giờ đã tới tầng ba, hai người chúng ta cũng không ở lại lâu nữa. Tìm chỗ nào đó thích hợp yên ổn tu luyện, đợi thời hạn ba năm kết thúc.(Hỏa Huyễn)
– Vậy chúc Hỏa Huyễn huynh thuận buồm xuôi gió.
– Ba năm sau gặp lại.(Hỏa Trĩ)
– Ừm, nhớ tăng cao thực lực của mình lên đó. Đừng để huynh vượt qua.
Sau Hỏa Huyễn, bốn người của Thạch tộc và Lôi tộc cũng lần lượt cáo từ rời đi. Dược Tinh Cực cùng Dược Linh tiến lên cũng cáo biệt Đường Long rời đi. Mấy phút ngắn ngủi, nơi này đã chẳng còn mấy ai, chỉ có nhóm người Đường Long vẫn đứng tại đây.
– Đường Long, ngươi muốn đi đâu?(Cổ Thanh Dương)
– Ta nghĩ tới xem thử mộ phủ Tiêu tộc – Tiêu Huyền, nơi đó có gì thần bí mà để cho các ngươi Cổ tộc trưởng lão nhớ mãi không quên.
– Ta cũng muốn đi xem thử.(Cổ Huân Nhi)
– Nơi đó ở sâu trong tầng ba rất dễ gặp phải Năng Lượng Thể đạt tới Bát tinh Đấu Tôn hoặc Cửu tinh Đấu Tôn. Nếu gặp một hai cái thì còn tốt nhưng nếu là một đám chỉ sợ sẽ cực kỳ nguy hiểm. Vả lại, ở chỗ đó nói không chừng còn có Năng Lượng Thể đạt cảnh giới Đấu Thánh. Nếu đụng phải, chắc chắn sẽ là hữu tử vô sinh.(Cổ Thanh Dương)
– Đó là đối với các ngươi nhưng ta thì khác.
– Các ngươi có tính toán gì không? Cũng tùy tiện tìm một chỗ tu luyện cho hết ba năm sao?(Cổ Thanh Dương)
– Ngươi nghĩ có thể sao? Khi đi vào Thiên Mộ, ta đã bị Thông Huyền trưởng lão giao cho nhiệm vụ bảo vệ Huân Nhi. Ta nghĩ, người nhận được nhiệm vụ không chỉ có mình ta.(Cô Chân)
– Ta cũng vậy. Vẫn chưa giới thiệu, Cổ tộc – Cổ Hoa chức vị Nhị đô thống của Hắc Yên quân. Trước kia ta vẫn không hiểu vì sao Huân Nhi lại cố chấp như vậy, xem ra bây giờ đã có một phần đáp án rồi.(Cổ Hoa)
– Ta cũng nhận được. Cổ tộc – Cổ Hình chức vị Tam đô thống của Hắc Yên quân. Việc vừa rồi, phải cám ơn ngươi.(Cổ Hình)
– Xem ra đều là như vậy.(Cổ Thanh Dương)
– Một khi đã vậy thì cùng đi thôi. Mấy người chúng ta liên thủ chỉ cần không gặp phải Năng Lượng Thể cấp bậc Đấu Thánh có lẽ sẽ không xảy ra điều gì ngoài ý muốn nhưng cuối cùng có thể tiến vào mộ phủ của Tiêu Huyền hay không thì phải dựa vào chính ngươi. Cổ tộc ta cũng đã từng có cường giả đến đó nhưng đều không công mà lui.(Cổ Thanh Dương)
– Nếu đã vậy, chúng ta cũng đi thôi. Ta cũng muốn xem thử xem Thiên Mộ tầng ba rốt cục hung hiểm tới mức nào.(Cổ Thanh Dương)
Đường Long nhìn sang Cổ Huân Nhi, nàng cũng gật đầu. Hai người ăn ý đều phát động Thân pháp Đấu Kỹ tiến về phía trước. Phía sau, bốn người Cổ Thanh Dương cũng nhanh chóng đuổi kịp. Tại một nơi cách nhóm người Đường Long khá xa, thân ảnh Hồn Nhai chậm rãi xuất hiện.
– Bốn người Cổ Thanh Dương đồng hành cùng Đường Long? Đi cùng nhau cũng tốt, đến lúc đó sẽ bớt đi một chút rắc rối.(Hồn Nhai)