Ninh Thư thấy hồn thể Phong Dận bị kim long đâm qua như vậy, đã rất trong suốt, Tống Hề Hàm muốn ôm chặt hắn, nhưng tay lại xuyên qua người hắn.
Người Phong Dận đã không ngưng lại giống như trước nữa, hiện tại yếu đến mức không chịu nổi một đòn.
Tống Hề Hàm chảy nước mắt, lạc giọng kiệt sức gọi tên Phong Dận, muốn ôm hắn thật chặt, lại nhào hụt một cái.
Tống Hề Hàm mắt đỏ ngầu, trong ánh mắt mang theo sự bất an rất rõ ràng, khiến cả gương mặt cô ta méo mó.
Linh hồn Phong Dận càng lúc càng mờ nhạt, Linh Hồn châu trong người hắn bây giờ đang điên cuồng hấp thu sức mạnh của Phong Dận, hơn nữa khuôn mặt của Phong Dận cũng bắt đầu mơ hồ.
Môi của hắn động đậy, nhưng nói không nổi rồi thì phải, thực lực của hắn bây giờ rất yếu đã không còn cách nào để giao tiếp với người khác.
“Phong Dận, Phong Dận, đừng rời bỏ em.” Tống Hề Hàm gào khóc, trên người đầy sự tuyệt vọng và bất lực.
Phong Dận muốn vươn tay sờ mặt Tống Hề Hàm, giúp lau nước mắt trên mặt cô ta, nhưng tay lại xuyên qua mặt của cô ta.
Ninh Thư chứng kiến cảnh này ngay trước mặt, mặt không chút biểu cảm hờ hững, ngón tay kẹp lá bùa, lá bùa bay về phía Phong Dận, dán lên người Phong Dận, lập tức làm cho hồn thể Phong Dận trở nên trong suốt, cuối cùng bị Linh Hồn châu hút hết.
Phong Dận biến mất, ngay cả một câu cũng chưa kịp nói với Tống Hề Hàm.
Linh Hồn châu lơ lửng, ngày càng đen đậm lại.
Ninh Thư vươn tay ra, Linh Hồn châu bay vào tay cô.
Ninh Thư cầm Linh Hồn châu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Phong Dận coi như bị tiêu diệt rồi.
Tống Hề Hàm sững sờ nhìn Linh Hồn châu bay vào tay Ninh Thư, điên cuồng đi về phía Ninh Thư: “Đem viên ngọc cho tôi, Phong Dận anh ấy ở bên trong, cô đưa cho tôi, cho tôi…”
Khuôn mặt Tống Hề Hàm toàn nước mắt, giống như phát điên muốn cướp viên ngọc từ tay Ninh Thư.
Ninh Thư đẩy Tống Hề Hàm ra, Tống Hề Hàm ngã nhào trên sàn, trên mặt cô ta đầy sự thù hận: “Các người giết Phong Dận của tôi, giết Phong Dận của tôi rồi.”
Tống Hề Hàm mắt đỏ ngầu, trên mặt cô ta lộ ra từng đường gân mạch máu: “Các người những người này, tại sao lại phải giết Phong Dận, tôi chỉ muốn cùng Phong Dận ở bên nhau, tôi muốn sống cùng quỷ thì sao.”
Ninh Thư cất la bàn và Linh Hồn châu đi, người mệt muốn chết, tà khí đi vào cơ thể, bây giờ cảm giác tay cũng không nhấc lên nổi.
“Tôi muốn báo thù cho Phong Dận, các người là hung thủ giết người.” Tống Hề Hàm mắt càng ngày càng đỏ ửng, trên người tỏa ra sát khí rất mạnh.
“Các người những kẻ đã giết Phong Dận sẽ chết không được yên đâu.” Những mạch máu trên mặt Tống Hề Hàm càng ngày càng dày đặc, cô ta bay lên, tóc tai rũ rượi, móng tay mọc dài ra đen sắc nhọn móng.
“Không được, cô ta sắp hóa quỷ.” Sư phụ hét lên: “Cô ta kích phát sức mạnh của Quỷ Vương đan.”
Ninh Thư không nói gì, cầm thanh kiếm gỗ đào lên, bắt được cổ tay Tống Hề Hàm đang lơ lửng, kéo cô ta xuống.
Ninh Thư đè lên người Tống Hề Hàm, thanh kiếm gỗ đào đâm vào tim Tống Hề Hàm, một dòng máu đen dinh dính văng ra tung tóe.
“A…” Tống Hề Hàm kêu thảm thiết, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Ninh Thư, móng tay màu đen rất dài cắm vào người Ninh Thư.
Ninh Thư lập tức cảm thấy vô cùng đau đớn, sư phụ trực tiếp cầm đao chém đứt cổ tay Tống Hề Hàm.
Tống Hề Hàm đau đớn mặt nhăn nhó, toàn thân phát ra sát khí rất nặng.
Lão Cát sư lấy đao chặt đứt cổ Tống Hề Hàm.
Bị chém đứt cổ người Tống Hề Hàm vẫn ở chỗ cũ động đậy, bị chém đứt đầu lăn qua một bên, trong miệng vẫn còn nói: “Các người là những hung thủ giết người, tôi phải báo thù cho Phong Dận.”
Hơn nữa bị Ninh Thư đè trên người mà lực cơ thể lại càng ngày càng lớn, lại có thể lật ngược Ninh Thư lại, cơ thể không đầu đứng lên.
Cầm lấy đầu của mình trên sàn đặt lên trên cổ, tay bị sư phụ chém đứt cũng được hút trở lại, hoàn hảo không chút tổn hại.
Ninh Thư: (╯°Д°)╯︵┻━┻
Con mẹ nó, tình huống bây giờ là như thế nào vậy, lại không thể giết chết Tống Hề Hàm sao?