Bạch Thư Hân biết ly rượu này không thể không uống, chuyện làm ăn này không thể vì cô ta mà vuột mất.
Cô ta đứng dậy, nở nụ cười rồi phóng khoảng uống sạch.
Từ nhỏ đến lớn, Bạch Thư Hân chưa từng biết sợ ai, huốn chi là một ly rượu thôi mà.
“Tổng giám đốc Lưu à, tôi là một cô gái, ông là một người đàn ông. Tôi uống một ly thì ông phải uống ba ly nhé.”
“Cô gái này thật biết nói chuyện, tôi uống hết!”
Tổng giám đốc vui vẻ ngửa đầu uống ba ly.
Vừa uống một ly nhưng bụng của Bạch Thư Hân như bị lửa thiêu.
Tửu lượng của tổng giám đốc tốt nên đòi uống nữa.
Cứ như vậy, Bạch Thư Hân bị chuốc rượu.
Ngay lúc cô ta sắp không chịu nổi thì Ôn Mạc Ngôn chợt đứng dậy quơ tay làm rớt ly.
Rượu đổ lên váy khiến cô ta la lên.
“Anh không cố ý.”
Ôn Mạc Ngôn đứng dậy, xấu hổ nói. “Không sao không sao, để Hình Tiêu dẫn cô ấy vào phòng vệ sinh”
Trưởng phòng thuận tay dẫn Bạch Thư Hân đi khỏi.
Bạch Thư Hân biết ơn, không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại đáng tin đến thế.
Chỉ là cô Hình gì đó có thái độ rất khó chịu.
Đẩy cô ta vào phòng vệ sinh, còn mình đứng bên ngoài nói: “Cô nhanh lên đi, tôi không có thời gian.”
Đầu óc của Bạch Thư Hân choáng váng, cô ta cũng lười so đo.