Ta cầm lấy bàn tay mềm mại của Toàn Tuệ Kiều, nói :
“Chúng ta cùng nhau nhảy xuống!”
Tuệ Kiều ôn nhu vô hạn gật đầu, trên mặt của nàng không có một chút sợ hãi nào . Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Đàn trâu rừng đang điên cuồng phóng tới đột nhiên dừng lại, toàn bộ thiên địa nhất thời im lặng tới đáng sợ .
Tiếng gãy nứt thanh thúy lại một lần nữa vang lên, mặt hồ đã nứt gãy không cách nào chịu được trọng lượng của đàn trâu, băng bắt đầu gãy ra .
Đàn trâu rừng tru lên kinh khủng, điên cuồng chạy nước rút về phía sau, mặc kệ dẫm lên thân thể đồng bạn .
Trâu rừng liên tiếp rơi vào trong hồ nước, mặt băng lúc này đã vỡ thành những mảnh nhỏ .
Chỗ đứng của ta và Toàn Tuệ Kiều chỉ còn lại chừng một trượng .
Tiêu Trấn Kỳ và Hoàn Nhan Vân Na, Lang Thứ ba người xuất hiện ở trên mặt băng đối diện. Tiêu Trấn Kỳ lấy ra một mũi tên từ trong bao, lớn tiếng nói :
“Công tử không nên kinh hoảng. Ta tới cứu người!”
Hắn đem một cái dây dài buộc vào đuôi mũi tên rồi ném qua cho ta .
Ta chuẩn xác tóm lấy mũi tên, buộc quanh hông mình, Tuệ Kiều từ phía sau ôm lấy cổ ta, lặng lẽ hôn lên gáy ta .
Tiêu Trấn Kỳ và Lang Thứ họp lực kéo, tảng băng dưới chân chúng ta đã di chuyển dần tới chỗ bọn họ .
“Cẩn thận!”
Hoàn Nhan Vân Na kinh hô .
Ta vô ý thức xoay người sang chỗ khác, thì thấy ở trên mặt hồ phía sau, bỗng nhiên nhô lên một khối băng cao hơn chừng mười trượng, đang lao tới chỗ chúng ta, hồ nước dưới chân chấn động .
Ta lập tức tung mình nhảy xuống nước, đôi mắt nhất thời trở nên đen đặc, vô số khối băng bay qua người, có cảm giác như là băng đao lướt qua .
Mặc dù đã có nước hồ giảm bớt lựa đạo, nhưng mà chúng cũng gây ra thương tổn cho chúng ta cực lớn .
Ta và Toàn Tuệ Kiều như rơi vào trong bão tố, sinh mệnh đang cố sức gãy dụa bên bờ vực tử vong .
Ta dần dần thích ứng với cách nhìn dưới nước, thấy vô số khối băng đang hướng chúng ta phóng tới, rồi nặng nề đập vào trên người chúng ta .
Ta kéo Toàn Tuệ Kiều toàn lực chìm xuống dưới nước, chỉ có như vậy mới có thể giảm bớt lực đạo của những khối băng .
Đôi mắt đẹp của Toàn Tuệ Kiều bỗng nhiên mở to, thân thể nàng bỗng nhiên giãy dụa, toàn lực đẩy ta sang một bên, một khối băng lớn nặng nề đâm vào thân thể nàng .
Thân thể của Toàn Tuệ Kiều chậm rãi chìm xuống, ta điên cuồng bơi xuống phía dưới, ôm lấy thân thể Tuệ Kiều, ta biết mình rơi lệ, nhưng nước mắt mới ra đã nhập vào hồ nước băng lãnh này rồi .
Một làn máu tươi từ trong miệng của Toàn Tuệ Kiều phun ra, dường như muốn đọng lại trên người ta, nếu như Toàn Tuệ Kiều không đẩy ta ra, thì người bị khối băng kia đâm trúng phải là ta .
Dây kéo bắt đầu rung động, ta mang Tuệ Kiều nổi lên mặt nước .
Hô hấp của Toàn Tuệ Kiều vô cùng yếu ớt, ta ôm lấy thân thể mềm mại của nàng lớn tiếng la lên :
“Tuệ Kiều! Không được rời bỏ ta! Tuệ Kiều!”
Đôi mắt đẹp của Hoàn Nhan Vân Na hiện lên sự kinh dị, nàng không biết hoàn cảnh của ta và Toàn Tuệ Kiều dưới nước như thế nào .
Tiêu Trấn Kỳ lấy một cái bao vải, phủ lên người ta, rồi cõng ta nhanh chóng rời khỏi mặt băng này .
Cự Linh đã lập hai trướng bồng bên bờ hồ, ta gần như chết lặng được Tiêu Trấn Kỳ dẫn vào, trong trướng bồng còn đặt một chậu than nho nhỏ, bởi vì không gian bên trong nhỏ hẹp, nên ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài .
Bỏ đi y phục đã đóng thành những lớp băng, thay một bộ quẩn áo lông cừu khô ấm, Tiêu Trấn Kỳ lại đưa cho ta một túi rượu mạnh, ta ngửa đầU Uống, cái cảm giác ấm nóng mới từ bụng dâng lên .
“Công tử cảm thấy thế nào?”
Gia Cát Tiểu Liên thân thiết hỏi .
Thần trí của ta rốt cục cũng tỉnh táo lại :
“Tuệ Kiều! Ta muốn đi thăm nàng!”
Tứ chi của ta vẫn lạnh ngắt, lảo đảo đi ra khỏi trướng bồng, Lang Thứ đang canh giữ bên ngoài, nói :
“Hoàn Nhan tướng quân đang thay quần áo cho Thanh Thanh cô nương…”
Ta đẩy Lang Thứ ra nhảy vào trong trướng bồng .
Lúc này thấy Hoàn Nhan Vân Na vẫn chưa kịp đắp thảm lông cho Toàn Tuệ Kiều .
Ta khóc thét nói :
“Tuệ Kiều. .. “
Trước mắt ta tối sầm, dường như muốn ngất đi .