Mà Hình bộ tham gia điều tra rất nhanh đã phát hiện ra, hài cốt này da thịt đã thối rữa, nhưng thời gian chôn xuống đất cũng không quá lâu, nhiều nhất là khoảng năm sáu năm, bên xương sườn người chết vẫn còn rõ ràng vết đao. Đến lúc này chuyện đã thay đổi, cái gọi là điềm gở cả nước có tang thực ra chính là cơ duyên xảo hợp mà lộ ra hung án giết người chôn thây.
Chỉ cần công bố vụ án này ra đương nhiên có thể dập tắt tin đồn, chỉnh đốn dân tâm. Nhưng điều kiện tiên quyết không phải là phá án, nhân viên Hình bộ đều đã điều động cả, muốn nhanh chóng điều tra và giải quyết vụ án này. Tuy nhiên bây giờ còn không có động tĩnh gì, trong đó phiền toái nhất là thi thể quá lâu đã thành hài cốt, ngoại trừ biết đây là một nam tử thì không thu hoạch được gì khác, không cách nào nhận được thân phận.
Người chết chẳng biết nói, bản lĩnh Hình bộ có lớn nữa cũng chỉ có thể chạy loạn xung quanh. Mặc cho ai cũng nghĩ hung thủ là người Hỗn Nghi giám, người ngoài không thể có cơ hội giấu thi thể này ở đây, nhưng tra không ra người chết là ai, sẽ không có cách nào truy ra quan hệ của người chết, sẽ không tìm được manh mối quan trọng, chỉ đơn thuần dựa vào thẩm với quan viên lớn nhỏ căn bản hoàn toàn không có hiệu quả.
Chuyện xưa này Tiểu Cửu này kể lại đương nhiên sẽ không đơn giản như thế, tiểu nha đầu diễn tả sinh động như thật, còn miêu tả rõ ràng hình dáng của hài cốt như thể chính mình là người tìm ra thi thể, nhất thời lại học bộ dáng tức giận của Hoàng đế, như thể lúc đó nàng đã đứng giữa Kim Loan điện thảo chính sự vậy… Mà biểu hiện của Tống Dương cũng có chút khác thường, từ thái độ có hứng thú ban đầu trở thành như thoáng chút có suy nghĩ.
Tiểu Cửu nói xong, vẫn chưa hết ý, nghiêm trang bình luận:
– Án tử này khẳng định có thể phá, bắt không được hung phạm tìm người gánh tội là được rồi, dù sao nhất định phải ổn định cái tin đồn quốc tang trên phố, tuy nhiên…. trước khi tìm được người chịu tội thay thì cũng phải tra xét một hồi đã, có thể tra ra hung phạm là tốt nhất.
– Thì ra có chuyện như vậy.
Tống Dương cười, đứng dậy mang giấy bút tới, nhanh chóng lấy ra một tấm đưa cho tiểu nha đầu
– Còn cần ngươi vất vả, đi mua mấy thứ này.
Nói xong đứng dậy đi ra ngoài.
Tiểu Cửu vội vã đuổi theo:
– Công tử đi đâu?
– Vụ án này có chút thú vị, ta muốn đi xem, ngươi cứ ăn cơm đi.
Tiểu Cửu nhìn theo Tống Dương ra khỏi dịch quán, khuôn mặt xinh đẹp đầy buồn bực, cuối cùng buông đũa, không rõ vì sao hắn không ở nhà chuẩn bị cho tốt, lại chạy tới quan tâm cái vụ án không đầu mối này làm gì?
Tống Dương đi ra trước tiên tới Trấn Tây vương phủ, muốn tham gia cái án tử này, nhưng phải có người tiến tử mới được, dựa vào thân phận hiện tại của mình tới Hình bộ cũng chỉ bị mắng chửi té tát.
Bảo vệ vương phủ đã sớm được công chúa chỉ thị, nếu có người trúng cử tới cửa phải tiếp đón đầy đủ, khi Tống Dương đến, nói ra thân phận của mình, y coi như cũng khách khí, nhưng xui xẻo Nhâm Sơ Dung không ở trong phủ, Tống Dương bất đác dĩ thử hỏi thăm Nhâm Tiểu Bộ.
Nhâm Tiểu Bộ cũng không ở đó, cái này cũng không có vấn đề gì, nhưng khiến Tống Dương mười phần không ngờ chính là…. Công chúa điện hạ đi làm việc, hơn nữa lại là đến Hỗn Nghi Giam làm việc. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Nhìn bộ dáng ngạc nhiên của hắn, vệ sĩ canh cửa nói:
– Từ ba năm trước, thánh thượng gia phong tiểu thư nhà ta là Huyền Cơ quận chúa, đồng thời còn ban chức Huyền Cơ nữ sĩ của Hỗn Nghi giam, một năm trước gia phong Huyền Cơ Công chúa, nhưng chưa thu lại chức quan ở Hỗn Nghi giám. Việc này ở Kinh thành ai cũng biết, ngươi lại không biết sao?
Hóa ra nương tử của mình không chỉ là một công chúa, hơn nữa còn là một nữ sĩ, Tống Dương cười ha hả tạ ơn người vệ sĩ rồi rời đi, tùy tiện hỏi người qua đường Hỗn Nghi giam ở đâu, bèn chạy qua.
Bốn phía Phượng Hoàng thành được bố cục rất nghiêm chỉnh, nhà của vương công trọng thần tập trung ở Tây thành, Lục bộ và các công môn nha môn đều ở Đông thành, Tống Dương từ vương phủ chạy tới Hỗn Nghi giam, phải đi qua kinh sư, cũng đi ngang qua Hoàng Cung Nam Lý ở giữa.
Diện tích lãnh thổ mở mang, khí hậu nam bắc khác nhau rất lớn, cùng là tiết tháng giêng mà Bắc Yến vẫn trắng như tuyết, mà Nam Lý đã mang một màu xanh mướt mắt. Hơn nữa trong ngoài Hoàng cung, khắp Nam Lý đều có loại cây “Nhãn nhi đồng” đã phất phơ, theo gió nam ấm áp đâm chồi, một tầng vàng nhạt không bay mà múa, phất phơ trên mặt đất ấm áp, quả nhiên là tiết tân xuân.
Loại “Nhãn nhi đồng” phất phơ này cũng có thể làm thuốc, có tác dụng cường thân kiện thể, mặc dù không phiêu theo gió, hương khí nhàn nhạt tản mát cũng có thể làm cho thần thanh khí sảng, làm cho cảnh xuân ở Phượng Hoàng thành trở nên nổi tiếng.
Khi đi qua Hoàng cung Tống Dương còn cố ý lưu luyến một lát, đưa tay đón được mấy đóa hoa bay bay giữa không trung…
Tới cổng Hỗn Nghi Giam, còn chưa hỏi thăm thủ vệ đã hộ vệ thân cận bên cạnh công chúa là Tần Trùy đang đi nhanh ra khỏi cửa, Tống Dương mừng rỡ, bước nhanh ra đón người, đầu tiên là vui vẻ chúc tết, sau đó giải thích ý đồ mình đến với đối phương.
Tần Trùy cũng khá buồn bực:
– Lúc này không ở dịch quán chuẩn bị thi cử còn có tâm tư chạy tới phá án à?
Tống Dương chỉnh sắc:
– Học cũng để dùng, để đóng góp cho quốc gia, mới là bản sắc người tài Thanh Dương.
Tần Trùy cười ha ha:
– Đừng có nháo.
Gã cười bỏ lại việc đang làm, dẫn Tống Dương đi vào Hỗn Nghi Giam yết kiến Công chúa.