Miếng ngọc bội này là dấu hiệu của Chưởng môn Lăng Tiêu Các. Vật đó tuyệt đối không có cách nào có thể làm giả được.
Mộng Vô Nhai khẽ mỉm cười:
– Biết là tốt rồi!
Ngụy Tích Đồng đắn đo hỏi:
– Xin hỏi Mộng chưởng quầy, không biết Chưởng môn có chỉ thị gì truyền xuống?
Mặc dù đã mười mấy năm rồi Chưởng môn không quản việc của Lăng Tiêu Các, nhưng với sự uy nghiêm của một Các chủ, cũng chưa từng có một ngày suy yếu.
Mộng Vô Nhai nói:
– Chưởng môn của các ngươi nói rồi, chuyện ngày hôm nay, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, vạn sự dĩ hòa vi quý! Việc tranh đấu giữa bọn tiểu bối, mấy người các ngươi đích thân nhúng tay vào không thấy xấu hổ sao, cũng không biết giữ chút thể diện.
Ngụy Tích Đồng tỏ vẻ kinh ngạc, lắp bắp nói:
– Chưởng môn, Chưởng môn nói như vậy?
Mộng Vô Nhai thản nhiên nói:
– Ồ, phần sau chính là phần ta nói, Chưởng môn các ngươi chỉ nói nửa câu đầu!
Năm vị trưởng lão tức giận đến mức suýt hộc máu! Trận mắng này cũng đúng ! Cả đám người cũng không tiện cãi lại.
– Còn nữa, Dương Khai đã có tu vị của Khai Nguyên cảnh, vậy thì thăng cho hắn làm đồ đệ phổ thông đi, cứ khoác cái thân phận để tử thí luyện, cũng không phải là chuyện.
Ngụy Tích Đồng có chút không yên lòng liền hỏi:
– Lời này… cũng là ngươi nói?
– Là Chưởng môn các ngươi nói.
Mộng Vô Nhai cười ha ha một tiếng:
– Lời nói đã truyền tới, các vị xem mà lo liệu đi!
Dứt lời, đi một mạch từ trên xuống, bước dài ra khỏi Trưởng Lão Điện.
Năm vị trưởng lão nhìn nhau, tất cả đều lặng im không nói. Chưởng môn đã truyền lời tới, còn có gì cần phải thương lượng nữa. Vốn dĩ cũng không phải là chuyện đại sự gì, mọi người chẳng qua chỉ là mượn đề tài để nói chuyện của mình mà thôi, muốn hóa giải chẳng phải cũng dễ dàng?
Tô Huyền Vũ hừ một tiếng, phẩy tay áo rời đi. Đã có lệnh của Chưởng môn, lão không cần phải tranh đấu làm gì nữa, đi đến chỗ Điện hạ, xách Tô Mộc lên, nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.
Nhị trưởng lão đi rồi, Tam trưởng lão Hà Bôi Thủy cũng cáo từ. Trong Điện chỉ còn lại phe Đại trưởng lão.
Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại nói:
– Đại sư huynh, có gì đó không đúng. Việc hôm nay không lớn, nhưng cũng kinh động đến Chưởng môn, chẳng phải có huyền cơ gì trong đó sao?
Tứ trưởng lão cũng gật gật đầu:
– Lẽ nào Chưởng môn muốn mượn cơ hội này để nói cho chúng ta biết, người vẫn còn đang ngó chừng Lăng Tiêu Các?
Đây cũng là suy đoán trong lòng của Đại trưởng lão, chẳng qua là không dám thừa nhận thôi. Hiện tại bị Tứ trưởng lão nói ra, trong lòng cũng thấy hồi hộp.
– Bất luận như thế nào, lần này chúng ta nên nhường trước một bước, sau này hành sự nên cẩn thận một chút mới được.
Đại trưởng lão trầm ngâm nói:
– Tuy nhiên, ngược lại chúng ta có thể thử dò xét suy nghĩ của Chưởng môn, thử xem rốt cuộc là Chưởng môn nghĩ như thế nào. Nếu người bằng lòng xuống núi chưởng quản Lăng Tiêu Các, vậy chúng ta nên trợ giúp, nhưng nếu như người chỉ chợt có linh cảm, Lăng Tiêu Các không thể tiếp tục như vậy được, cũng nên có một người có thể làm chủ.
– Đúng quá! Có điều là chúng ta phải dò xét như thế nào?
Tứ trưởng lão khẽ hỏi.
– Chưởng môn không phải nói để cho tên Dương Khai ấy tấn thăng lên đệ tử phổ thông sao? Điểm này cũng có thể điều tra đấy.
– Thì ra là như vậy!
Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão liền tỉnh ngộ ra.
Trước sâm ngục, Tô Nhan và Giải Hồng Trần cứ giằng co, không ai dám động đậy.
Việc này đã kéo dài được nửa canh giờ rồi, hàn ý trên người Tô Nhan phát ra càng lúc càng dày đặc, nếu không có quyết pháp của Dương Khai vừa tu luyện xong khống chế Băng Tâm quyết của Tô Nhan thì e rằng đã sớm thành tượng băng hết rồi.
Đang lúc căng thẳng, có đệ tử Chấp Pháp Đường vội vàng chạy đến, cao giọng hô:
– Trưởng Lão Hội có lệnh, thả người!
– Cái gì?
Giải Hồng Trần nghe xong ngẩn người ra.
Đệ tử Chấp Pháp Đường nói với vẻ mặt đau khổ:
– Giải sư huynh, các vị trưởng lão đều nói rồi, chuyện hôm nay đến đây là chấm dứt, bất cứ kẻ nào cũng không được truy cứu nữa, nếu không sẽ xử trí theo tông pháp.
Giải Hồng Trần nhìn Dương Khai vô cùng thù hận. Y luôn chờ Tô Nhan động thủ, bởi vì chỉ cần Tô Nhan động thủ, y có thể tìm được cơ hội giết chết Dương Khai! Nhưng Tô Nhan chưa cho y cơ hội này, bây giờ nghe được lệnh của Trưởng Lão Hội, đương nhiên biết là sẽ không có hy vọng.
Căm uất mà nghiến răng, Giải Hồng Trần nổi giận gầm lên một tiếng:
– Thả người!
Tô Nhan vẫn đỡ lấy Dương Khai, dẫn theo đám người Lý Vân Thiên, từ từ đi về phía trước, vẻ mặt yên tĩnh như nước giếng, chậm rãi rời đi dưới ánh nhìn phức tạp của Giải Hồng Trần.