– Hết lạnh từ lúc thấy em cơ
– Ăn gì chưa?
– Ăn rồi, chưa ăn sao đủ sức qua gặp em đây
– Thôi muộn rồi về tắm rồi đi ngủ đi, sáng mai anh còn đi học nữa mà. Càng tối sương xuống càng nhiều sẽ lạnh đấy, để em lấy khăn của em cho anh, ơ nhưng bao tay của em sao anh đeo vừa
– Thôi anh không lạnh đâu
– Không được cãi lời em_ Nó liếc nhìn anh, xong chạy vào trong nhà lấy khăn ra cho anh, haizz khăn với bao tay nó toàn màu hồng thế thì ai đeo cho lại
– Rồi mai em lấy gì đi học?
– Yên tâm em có nhiều cái khăn mà, khăn của em anh có còn dùng không đấy?
– Bỏ hộp cất rồi mà
– Không được, phải lấy ra dùng nghe chưa, thôi về đi không lạnh đấy_ Nó quàng khăn và đeo bao tay cho anh xong bắt anh ra về
Chưa kịp về thì đã thấy Trung Kiên với Quỳnh về
– Ủa anh qua khi nào _ Quỳnh ngạc nhiên khi thấy Duy Dương
– Gặp nhau được 5 phút rồi đi về chứ gì_ Trung Kiên cười trêu Duy Dương
– Ồ đúng là tình yêu có khác, đi xa cả hai mươi cây số trong cái trời lạnh như này, rồi gặp nhau được 5 phút, oa ngưỡng mộ thật_ Quỳnh chép miệng
– Thôi đi_ Nó liếc nhìn Trung Kiên với Quỳnh, hai cái người này, xong hai đứa kia khúc khích cười rồi đi vào
Nó thở dài, chớp mắt nhìn anh
– Đi về cẩn thận đấy, về nhớ gọi cho em không em sẽ lo lắng đấy
– Anh biết rồi_Duy Dương cười rồi hôn nhẹ lên trán Đan, rồi Hà Đan lại đỏ mặt ngại ngùng, con tim lại rung ring
Ôm một cái nữa rồi mới cho anh về, hic đây là thứ bất tiện của mấy con người bận rộn và ở xa nhau như này à
Hà Đan vào phòng và đuổi Trung kiên đi về cho nó đóng cửa đi ngủ, đến là chán hai cái người này luôn, nó lên giường ôm gấu chờ điện thoại từ ngừi iu
Những ngày thời tiết lạnh, có một hôm đi học buổi tối về lạnh rồi Hà Đan bị cảm lạnh và nằm ốm mất mấy ngày trời, mấy ngày này Quỳnh phải nấu cơm giặt đồ rồi chăm sóc nó mãi, Trung Kiên bận nghiên cứu mấy phần mềm máy tính cả tuần trời bận rộn nên chẳng giúp đỡ được gì. Vì anh đang phải tập trung thi CEO Challenge cho xong nên nó chẳng dám làm phiền anh chút nào, anh cũng sẽ không biết chuyện gì cho tới khi trời đã khuya rồi mà nó tự nhiên sốt cao quá, Quỳnh không biết phải làm sao, Trung Kiên thì về quê đi đám cưới bạn cùng lớp cấp 3 thế nên chỉ biết gọi cho Duy Dương qua, vì anh không biết gì cả nên đương rất sốc, vội vàng lái xe tới đưa nó đi bệnh viện. Mới có mấy ngày ốm mà nó bị gầy đi trông thấy, tất cả là tại đi dạy gia sư xa nhà, lại còn đi buổi tối rất lạnh, lại còn ăn mặc mong manh nên kết quả là cảm lạnh như này đây
Mở mát tỉnh dậy phát hiện ra Duy Dương đang ngủ gục bên cạnh mình, có lẽ là vì mấy nay anh đang rất bận với kế hoạch thi CEO Challenge ngủ thì rất ít mà phải thức cả tối qua trông nó nữa, ngó qua bên kia thấy Quỳnh manh áo mỏng anh đắp qua người để ngủ
Nó toàn thân mệt mỏi, cảm giác không muốn cử động, hình như Duy Dương ngủ rất say, bởi vì anh rất mệt, những lúc như này, nó mới có dịp nhìn anh nhiều hơn một chút, phải công nhận anh đẹp trai thực sự, bỗng dưng lại buồn cười, đúng là được làm bạn gái của anh quả thực sự như một giấc mơ mà nó không muốn tỉnh dậy, giá như biết trước yêu nhiều như này nó đã đồng ý anh sớm hơn một chút, haizz
Đưa tay ôm hai má anh, cúi xuống hôn trộm một cái, xong vội vàng quay mặt đi chỗ khác, đúng là hình như anh ngủ không biết gì rồi, hic thương thực sự. Hí hí nhưng mà nó vừa làm cái gì thế không biết, mất liêm sỉ quá đi mất thôi, aiguu tại không kìm lòng được~~
Đồng hồ báo thức reo chuông, có lẽ là anh hẹn giờ dậy đi học hay sao, giờ cũng đã 7 giờ sáng rồi, anh chợt tỉnh dậy tắt điện thoại rồi nhìn qua thấy nó đang nhìn anh cười
Thấy nó cười, tự nhiên thấy bớt lo lắng hơn một chút
– Em thấy thế nào rồi? _ Duy Dương đưa xem xem trán nó hạ sốt chút nào chưa, có vẻ đã khả quan hơn rồi
– Thấy cảm động_ Hà Đan cười tít mắt, đúng là rất cảm động, hóa ra có người yêu cũng rất thích, cứ nghĩ đến việc mấy ngày anh bận rộn chẳng được ngủ mấy, mà nửa đêm phải chạy qua đưa nó đi bệnh viện như này nữa
– Không biết tự lo cho sức khỏe gì cả, đã thế bị bệnh còn không gọi cho anh nữa, em không xem anh là bạn trai của em luôn à?
– Đừng lớn tiếng với em_ Hà Đan chớp chớp mắt nhìn Duy Dương
– Rồi chưa thấy mập lên chút nào đã gầy đi bao nhiêu rồi, lần sau ốm mà không nói với anh thì đừng trách
– Tại em biết là anh bận mà
– Bận thì bận nhưng đâu tới mức không thể qua với em, đợi hết thời gian này anh sẽ dành nhiều thời gian cho em hơn nha, lâu nay anh bận quá, thực sự xin lỗi em_ Duy Dương xoa xoa đầu nó
Quỳnh vừa tỉnh dậy, đập ngay vào mắt là cảnh tượng tình cảm hai con người này buông tiếng thở dài, đúng là tình yêu của mấy con người yêu xa và bận rộn
– Sến súa quá
Hà Đan chỉ biết ôm miệng cười
– Quỳnh em có bận gì không? Em ở lại trông Đan giúp anh một lát, anh có tiết phải về trường, rồi xong anh qua với Đan được không?
– Vâng anh đi đi sáng nay bọn em đều không có tiết
– Hay cho em về đi_ Hà Đan chớp mắt nhìn Duy Dương
– Không về_ Cả Quỳnh với Duy Dương đồng thanh
Nó xụ mặt, càng ở đây lâu càng thấy tốn kém, đã thế không biết đưa nó vào bệnh viện quốc tế làm gì cho tốn kém ra, tiền đâu ra, mà trả viện phí
Duy Dường hỏi Quỳnh cái gì đấy, rồi thấy Quỳnh đọc đọc rồi ấn điện thoại, hừ cố tính nói nhỏ để nó không nghe thấy chứ gì, hai cái người này
Xong Duy Dương lại xoa xoa đầu nó rồi cầm áo khoác ra về, sáng anh còn phải đi học nữa, nhìn theo bóng dáng người yêu bỗng muốn nhảy xuống giường chạy lại ôm anh, haizz xem ra anh đã quá vất vả rồi
– Hai người vừa thì thầm cái gì vậy?_ Hà Đan liếc nhìn Quỳnh
– Hỏi chi, nằm xuống ngủ tiếp đi, mình đi ra ngoài mua đồ cho bạn
– Không được, bạn phải nói rõ đi
Quỳnh thở dài chìa điện thoại ra, đúng lúc tin nhắn nhận tiền chuyển khoản từ ạ đấy
Nó ngơ ngác nhìn Quỳnh vài giây
– Duy Dương bảo than toán viện phí cho bạn, người ta phải về trường gấp không có thời gian, và mua đồ ăn cho bạn để bạn không bị gầy đó
– Thôi gửi lại đi, ai làm thế, tao sẽ ngại lắm
– Thôi nha, gửi đi gửi lại tốn phí chuyển lắm nha bạn, thì xem như vay đi sau trả
– Làm gì có mà trả
– Ủa vậy tính lấy gì trả viện phí?
Nó chỉ biết cười, aiguu nó sẽ kiếm tiền trả lại cho Duy Dương, không thể rơi vào hoàn cảnh nhờ vả ai như này được đâu. Cứ như kiểu nó đang lợi dụng anh ấy, không vui vẻ chút nào cả