Máy thông báo gọi cô vào lấy thức ăn, Tống Dư Hàng đứng dậy đi lấy hamburger chợt bị nàng kéo lại.
Lâm Yêm giơ tay lên: “Cho chị ăn miếng đầu tiên.”
Tống Dư Hàng cũng không do dự từ chối, cúi người liếm một chút rồi đẩy lại cho nàng: “Em ăn đi.”
Tiểu Duy liếm kem, nhìn một loạt động tác của hai người chư có chút suy tư: “A di, mẹ con cũng hay cho con ăn miếng đầu tiên, mẹ nói đấy là biểu hiện yêu một người.”
“Khụ khụ….” Lâm Yêm bị chính nước miếng của mình bức sặc rồi.
Tuổi còn nhỏ nhưng hiểu biết khá đấy.
“Ăn nhanh đi, đừng nói vớ vẩn, ăn xong còn phải về nhà.” Lâm Yêm tỏ vẻ tức giận, đưa ly nước qua cho nó.
Tiểu Duy cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng bóng, đôi mắt híp lại trông có chút gian manh, tiểu hài tử thật sự nhìn không ra ý đồ trong mắt nó, nó chỉ biết Lâm Yêm rất xinh đẹp, tuy rằng ngoài miệng hung dữ nhưng vẫn đối xử với mình thực tốt.
Hơn nữa nàng còn là bạn của cô út, nên tự nhiên nó cũng cảm thấy rất thân thiết với nàng.
Bởi vậy ánh mắt nó lập tức long lanh nhìn cây kem trong tay Lâm Yêm: “A di, con cũng muốn ăn cây kem của a di.”
Tống Dư Hàng lúc vừa rồi đưa đến đã cho nó chọn, ai ngờ đứa nhỏ này lại ăn trong chén nhìn trong nồi.
Lâm Yêm cười cười đưa qua: “Đây, cho con ăn đấy.”
Quý Cảnh Hành đẩy cửa bước vào, đúng lúc nhìn thấy Lâm Yêm đưa cây kem bị mất một lõm cho tiểu Duy, bất ngờ một cổ hoả khí xông thẳng đến đỉnh đầu, kéo dài bước chân đi đến, giật lấy cây kem trong tay nàng ném xuống đất.
“Ăn cái gì?! Những thứ không sạch sẽ con cũng có thể ăn sao?”
Sắc mặt Lâm Yêm lập tức thay đổi, nhích ghế ra phía sau đứng dậy.
Tiểu Duy cũng bị doạ sợ đến mặt mũi tái mét, kéo tay Quý Cảnh Hành: “Mẹ, mẹ, con không ăn, mẹ đừng giận….”
Lâm Yêm hơi nhấc câu nụ cười trào phúng, quét mắt nhìn nàng ta từ đầu đến chân, là dùng ánh mắt ngạo mạn khinh thường mà nhìn.
Có trẻ nhỏ ở đây, nàng không muốn sinh sự chửi ầm lên, thậm chí là vung tay đánh nhau
Quý Cảnh Hành bị ánh mắt này của nàng khiến cơn giận càng tăng đến đỉnh điểm, lại nghĩ đến việc Tống Dư Hàng đáp ứng sẽ đích thân đến đón giờ lại thành nữ nhân này bồi con gái mình, vừa tức sôi máu lại phẫn nộ uỷ khuất.
“Thức ăn lạnh thế này không nói, lại còn đưa thứ mình đã ăn cho hài tử, cô có thấy ghê tởm quá không? Dư Hàng đâu, tại sao lại là cô trông Tiểu Duy….” Nhìn dáng vẻ đứa nhỏ sợ đến phát run nép vào trong ngực mình, Quý Cảnh Hành vòng tay ôm chặt nó hơn.
“Cô muốn làm gì Tiểu Duy? Nếu không phải…. không phải tôi đến kịp lúc….” Nàng ta quét mắt nhìn một bàn đầy thức ăn: “Ai biết trong đây có gì? Lâm Yêm, bản thân cô không sạch sẽ thì thôi đi, đừng vấy bẩn tiểu hài tử!”
Một câu “ghê tởm” hai câu “không sạch sẽ”, giọng nói nàng ta không lớn cũng không nhỏ, lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
“Chắc là tình địch?”
“Tiểu tam cùng chính thất à?”
“Hay là vợ trước với mẹ kế tranh giành đứa nhỏ?”
Một tràn tiếng xì xầm to nhỏ.
Nàng ta làm một màn huyên náo, Lâm Yêm từ đầu tới cuối cũng chỉ cúi đầu cong môi cười, nhưng là nụ cười nhiều hơn mấy phần lạnh lẽo.
Nàng có nguyên tắc đối nhân xử thế, có thể động thủ để giải quyết vấn đề chứ tuyệt không nói chuyện.
“Cô…. cô cười cái gì?”
“Tôi cười a….” Lâm Yêm chạm tay vào ly coca: “Người luôn miệng nói người khác ghê tởm, không sạch sẽ, thực chất bản thân cũng có sạch sẽ gì mấy đâu.”
Nói thì chậm nhưng động tác lại rất nhanh, nàng vừa dứt lời lập tức giơ tay lên.
Quý Cảnh Hành ôm đứa nhỏ a một tiếng, gắt gao nhắm mắt lại.
“Lâm Yêm, dừng tay!” Một bóng người nhào tới, chiếc hamburger trên tay rơi vãi đầy đất, Tống Dư Hàng chắn giữa hai người, ly coca đổ ập từ trên rót xuống, nhiễu giọt trên những lọn tóc rơi xuống đất.
Lâm Yêm giật giật môi, nhìn thẳng vào mắt cô rồi lại nhìn hai mẹ con đang đứng ở phía sau, cầm lấy túi xách trên ghế giẫm lên đôi giày cao gót xoay người bỏ đi.
Tống Dư Hàng ném khay đựng thức ăn lập tức đuổi theo: “Lâm Yêm, Lâm Yêm, em nghe tôi nói….”
Lâm Yêm xoay người, nhìn bộ dáng chật vật của cô mà giận sôi máu, cố tình vẫn không nói ra được nguyên do, không có chỗ để phát tiết.
Nàng vươn tay đẩy cô lùi về phía sau: “Nói cái gì? Mẹ kiếp chị im miệng lại cho tôi! Đi bồi hai mẹ con kia đi!”
Một trận kinh hô vang lên.
Lâm Yêm hất ly cà phê vào người cô: “Biến đi.”
Nói xong nàng giẫm mạnh chân như thiên lôi giáng thế đẩy cửa bước ra ngoài.
Chờ Tống Dư Hàng đuổi theo nàng lần nữa, Lâm Yêm đã lên một chiếc taxi, nhanh như chớp mất dạng khỏi tầm mắt cô.
“Chết tiệt!” Tống Dư Hàng lau đi hỗn hợp coca cùng cafe dính rít khắp mặt, cũng không biết là đang mắng chửi ai.
Quý Cảnh Hành ôm hài tử, trong lòng run sợ nhìn cô: “Dư Hàng….”
Tống Dư Hàng đột nhiên trừng mắt nhìn lại, trong mắt toàn là tơ máu.
Quý Cảnh Hành lui về sau một bước, cô đã bước nhanh hơn đón lấy tiểu Duy, Quý Cảnh Hành đuổi theo ở phía sau.
Xe Tống Dư Hàng đỗ cách đấy không xa.
Tống Dư Hàng bé tiểu Duy lên xe, tiểu hài tử sợ đến mức oà khóc, Tống Dư Hàng sờ sờ đầu nó.
“Đừng sợ, cô út có chút chuyện cần nói với mẹ, con ở trong xe chờ một lát nha.”
Tiểu Duy ứa nước mắt nhẹ gật đầu: “Dạ.”
Tống Dư Hàng đóng cửa xe lại, Quý Cảnh Hành cũng nóng ruột bước tới, nhìn thấy cô nhốt tiểu Duy ở trong xe, cất cao giọng rống cô.
“Em…. em làm gì Tiểu Duy? Người đàn bà đó quan trọng đến vậy sao?”
Tống Dư Hàng không nói một lời nắm tay áo nàng kéo đi, tìm một chỗ rất ít người qua lại, xác định tiểu Duy không nghe thấy mới mở miệng.
“Tôi có thể làm gì nó?! Tôi là cô của con bé! Lâm Yêm đã làm gì nó chưa?! Chị không biết cái gì đã lớn giọng trách mắng nàng sao?!”
“Cô ta đưa thức ăn thừa cho tiểu Duy còn chưa đủ kinh tởm sao? Cái thứ nữ nhân không sạch sẽ thì ai biết được….”
“Chị im ngay!” Tống Dư Hàng đỏ mắt đánh gãy lời nàng ta, túm cổ ấn người vào bức tường.
“Cây kem đó là tôi đã ăn, cô ấy chưa hề động đến! Sao chị không hỏi xem tiểu Duy có phải muốn ăn của cô ấy hay không?! Nếu Lâm Yêm không cho thì có phải chị cho rằng cô ấy khi dễ trẻ nhỏ?!”
Trong ấn tượng của Quý Cảnh Hành, Tống Dư Hàng chưa từng sinh khí với mình, tối hôm đó nàng ta chủ động ôm Tống Dư Hàng, cho dù cô có cự tuyệt cũng sẽ là ôn nhu kiên định, bẻ tay nàng ta ra, từ tốn đẩy người ra xa, nói với nàng rằng:
“Người đó nếu không phải Lâm Yêm thì ai cũng không được.”
Nào giống như bây giờ, túm cổ áo nàng, giống hệt đối mặt với kẻ thù mà gào rống.
Nước mắt Quý Cảnh Hành nháy mắt chảy xuống, nghẹn ngào: “Chị chỉ muốn bảo vệ con chị, có gì sai?”
Tống Dư Hàng híp mắt, nỗ lực bình ổn hô hấp, thả nàng ta ra, lui một bước.
“Vậy Lâm Yêm đã làm gì sai mà chị một tiếng ghê tởm, một câu không sạch sẽ mắng chửi nàng?! Nếu chị thật sự còn chút liêm sĩ của một người mẹ, thì có người mẹ nào lại ở trước mặt con mình chửi rủa một nữ nhân khác như vậy, đó là vũ nhục danh dự của một người!”
“Có người mẹ nào sẽ bỏ mặc con mình đứng trong gió lạnh chờ đến một giờ đồng hồ chỉ vì lợi dụng nó để muốn gặp người mà mình muốn nhìn thấy!”
Từng câu nói của Tống Dư Hàng như châu ngọc, cô chỉ cảm nhận được đoàn hoả diệm đang bốc khói không chổ phát tiết.
“Phải, sau khi anh tôi qua đời chị không tái hôn, một mình nuôi tiểu Duy khôn lớn, chị đã toàn tâm toàn ý chăm sóc nó, chị rất kiên cường! Nhưng cách sống cùng sự lựa chọn của cô ấy hoàn toàn bất đồng với chị, khi nàng độc thân, nàng muốn kết giao với ai, lên giường với ai đó là quyền tự do của nàng! Xét theo khía cạnh đạo đức, chị tuỳ tiền phê phán châm biếm cách sống của nàng mới thật sự đáng ghê tởm!”
Tống Dư Hàng một hơi nói xong, quan sát sắc mặt Quý Cảnh Hành lúc xanh lúc trắng, nhìn nàng ta lệ rơi đầy mặt, nhìn nàng ta ngồi xổm xuống khóc không thành tiếng, bản thân cô cũng không mấy dễ chịu.
Cô thật sự đau lòng Lâm Yêm, phải sống với chứng rối loạn lưỡng cực, phải sống với những viên thuốc mặc dù biết tác dụng phụ của nó nghiêm trọng đến cỡ nào, nàng không thể không lựa chọn cách sống khác biệt với mọi người, nhưng chưa từng có ai tìm hiểu về quá khứ của nàng, đó là lý do khiến cả thế giới chỉ trích, luôn nhắm vào nàng.
Càng lúc cô càng nguội lạnh với hành vi của Quý Cảnh Hành.
Tại sao…. tại sao lại biến thành như vậy?
Rõ ràng nhiều năm trước đây, nàng ấy cũng là một cô gái tốt ngoan hiền, Tống Dư Hàng gọi nàng một tiếng chị dâu, sau khi anh trai qua đời cô đổi xưng hô gọi chị, xem nàng như người trong nhà, chăm sóc nàng lúc còn ở cữ, bận trước bận sau, giúp nàng chăm sóc tiểu Duy, chịu thương chịu khó, thậm chí còn giúp Quý gia che mưa chắn gió.
Đêm đông đầu tiên ngày 12 tháng chạp, Tống Dư Hàng vô cùng tưởng nhớ đêm mùa xuân năm đó.
Hết thảy đều chưa bắt đầu.
Quý Cảnh Hành không phải biến thành bộ dạng oán phụ thâm hiểm như bây giờ.
Tống Dư Hàng không muốn nhớ lại nữa, cô quay đầu bỏ đi.
Quý Cảnh Hành hai bước đuổi theo, nàng cắn răng giọng nói có chút khàn đi: “Đúng vậy, chị ngưỡng mộ, chị ghen ghét nàng, những lời đó đều là cố ý, chị chính là muốn khiến nàng cảm thấy nhục nhã, dựa vào cái gì em chăm sóc chị cùng tiểu Duy nhiều năm như vậy, nàng ta lại hiên ngang xen vào cướp đi hết thảy sự quan tâm cùng sủng ái đó!”
Tống Dư Hàng dừng bước, không màng quay đầu lại, Quý Cảnh Hành nhìn thấy cô đứng yên nơi đó, thút thít cánh mũi, đuổi theo túm chặt góc áo cô.
“Dư Hàng, em quay lại nhìn chị đi, cẩn thận mà nhìn thẳng vào mắt chị, mặc dù chị không trẻ như nàng, nhưng chị có thể chăm sóc em thật tốt, còn có tiểu Duy…. tiểu Duy cũng có thể trở thành con em…. anh em không còn nữa…. chúng ta một nhà ba người, có thể giống như trước đây….”
Tống Dư Hàng siết chặt nắm tay phát ra tiếng xương khớp giòn tan, gằn từng chữ một: “Chị, đừng, nhắc, đến, anh, tôi.”
Quý Cảnh Hành nhất thời sửng sốt, bị cô hất tay ra, hai người trong bóng tối lạnh lùng nhìn nhau.
Tống Dư Hàng đã bình ổn trở lại, điều này so với việc cô tức giận càng đáng sợ hơn, Quý Cảnh Hành từ trên người cô cảm nhận được sự tuyệt vọng thấu xương.
Cô hoàn toàn mất hết hy vọng với người chị dâu này.
Quý Cảnh Hành không thể tin được lùi về sau hai bước.
Tống Dư Hàng mở miệng nói: “Chị có biết vì sao vừa rồi tôi chắn thay chị không? Chỉ bởi vì tiểu Duy, bất luận cha mẹ làm những gì, hài tử là vô tội. Những chuyện trước đây tôi không phủ nhận, giúp chị chăm sóc đứa nhỏ cũng chỉ vì chị là vợ của anh tôi, là mẹ của tiểu Duy, nếu không có danh phận này, chị không là gì cả.”
“Nhưng chị lại lợi dụng nó, xem nó như lá chắn, chuyện vậy mà chị cũng có thể làm được thì tôi không còn gì để nói, nếu có lần sau tôi sẽ không như vậy nữa. Và chị đừng nhắc về anh tôi, chị không xứng.”
Trong mắt Tống Dư Hàng còn lại chút thương xót cuối cùng dành cho nàng: “Còn nữa, tôi khuyên chị tốt nhất đừng động đến Lâm Yêm, nếu không chị chết thế nào còn chưa biết, đừng trách tôi không nhắc chị.”
Móng tay Quý Cảnh Hành khảm sâu vào da thịt, cắn răng, lệ rơi đầy mặt nhìn cô: “Chị thừa nhận, việc xảy ra hôm nay là chị chưa suy nghĩ thấu đáo, chị chỉ không muốn hai người ở cùng nhau, nhưng mà Dư Hàng à, chị vẫn còn là chị dâu em, em…. nhất định phải tuyệt tình như vậy, hoàn toàn phủi sạch quan hệ với chị vậy sao?”
“Người muốn phủi sạch quan hệ là chị, nếu chị nói đến quan hệ, tôi cần thiết phải lặp lại một lần nữa, Lâm Yêm là bạn gái tôi, là vợ tương lai của tôi, là người mà tôi quyết định sẽ nắm tay cả đời, tôi và chị, cùng mối quan hệ với tiểu Duy, cho dù có thân cận thế nào đi nữa thì cũng không xen vào được giữa tôi và Lâm Yêm.”
Tống Dư Hàng nhàn nhã nói xong, rốt cuộc bỏ đi, mặc cho nàng ở phía sau gào khóc, nhanh chóng chui vào trong xe.
Nhìn thấy cô bế hài tử ra, Quý Cảnh Hành lúc này mới lau khô nước mắt chạy đến, ôm nó vào lòng.
Tiểu Duy lau nước mắt cho nàng: “Mẹ, sao mẹ lại khóc?”
Quý Cảnh Hành mỉm cười rưng rưng, nắm tay nó hôn hôn: “Mẹ không sao.”
Tống Dư Hàng đứng dậy: “Tôi giúp hai người bắt xe, tự về đi.”
Tiểu Duy sợ sệt từ trong lòng mẹ mình ngẩng đầu nhìn cô: “Cô út, cô út không đưa mẹ và con về sao?”
Tống Dư Hàng giờ mới có chút thoải mái cười cười: “Không được, cô út có việc gấp phải đi trước, hôm nào gặp con nha.”
Tiểu Duy đứng ngoài cửa phất tay: “Tạm biệt cô út.”
•
Tống Dư Hàng vừa đuổi đến biệt thự của Lâm Yêm vừa gọi điện thoại, gọi lần đầu không ai bắt máy, lần hai là trực tiếp tắt máy.
Tống Dư Hàng ném điện thoại vào bên ghế phụ, ghìm giọng mắng chửi: “Đêm nay xảy ra chuyện gì không biết!” Sau đó giẫm ga phóng nhanh về phía trước.
Xe vừa dừng trước cổng lớn căn biệt thự, Tống Dư Hàng còn chưa kịp xuống xe thì điện thoại reo.
Nàng nóng vội cầm điện thoại lên chưa kịp nhìn đã bắt máy: “Lâm….”
“Tống đội, là tôi, tên trộm bị truy nã mấy hôm trước đã được áp giải về Cục, đang tiến hành thẩm vấn.”
Tống Dư Hàng xoa xoa giữa lông mày: “Khai gì rồi?”
“Không có gì cả, hỏi thế nào hắn cũng không mở miệng.”
Cô nhìn căn biệt thự sáng đèn, mím môi quay đầu xe lại.
“Được, lát nữa tôi sẽ đến.”
Lâm Yêm xuyên qua bức màn cửa thấy cô đến rồi lại bỏ đi, lập tức nổi trận lôi đình, tức giận đóng rèm, quăng ngã bản thân lên giường lớn, đối diện trần nhà mà hét to.
“Tống Dư Hàng, chị là đồ khốn khiếp!”
•
KTV tiếng nhạc sập xình đinh tai nhức óc, nhưng một góc nào đó lại yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ được tiếng kim đồng hồ.
Người đàn ông cầm điếu xì gà trên bàn, bật lửa loé lên, sương khói lượn lờ.
Hắn có chút thư thái hít sâu một hơi.
Nam nhân quỳ trước mặt hắn vẻ mặt cầu xin, dập đầu binh binh xuống sàn nhà, chấp tay khẩn cầu.
Vừa mở miệng chính là tiếng khóc nức nở.
“Em cầu xin anh, cứu em, cảnh sát đã tìm đến cửa, nếu không phải lẫn trốn mấy ngày nay không chừng em đã sớm bị họ tóm cổ rồi, vốn dĩ chỉ muốn hưởng thụ cô gái trẻ một chút, ai ngờ, ai ngờ….”
Giọng nói của hắn chợt bén nhọn: “Cô ta tự nhiên lại tự sát! Lại còn liên luỵ đến vụ án “Bạch Kình”, cảnh sát nhất định không bỏ qua việc này, còn nữa, còn có….”
Hắn dùng đầu gối đi đến, ôm chân người đàn ông.
“Nhà em…. nhà em cũng phá sản rồi…. chuyện đó….” Hắn cẩn trọng nhìn sắc mặt của người đàn ông, nuốt nước miếng.
“Không phải do…. Lâm…. Lâm Yêm? Em…. hiện tại cùng đường thật rồi, khắp thành phố đều truy lùng, em thật sự không còn chốn để nương thân, anh!”
Hắn vừa nói vừa phanh phanh dập đầu xuống đất, xuất hiện những đốm bầm trên trán.
Người đàn ông không quan tâm lắm, hút xong điếu xì gà, bật mở lắng nghe tiếng quẹt zippo, cho đến khi dưới đất lưu lại một đốm máu.
Người quỳ dưới đất lung lay sắp ngã.
Người đàn ông dùng chân giẫm lên đầu hắn, lúc này mới mở miệng: “Về đi.”
Nam nhân với cái bím tóc sau lưng vui mừng hớn hở: “Anh, anh nguyện ý giúp em?!”
Người đàn ông buông hắn ra, tựa lưng vào sô pha: “Cút đi, sẽ có người mang cậu ra ngoài.”
“Ah, dạ dạ, cảm ơn, đa tạ anh.” Hắn nói xong lập tức bò dậy, quần áo tả tơi, nhìn mâm thức ăn trước mặt mà vươn tay lấy một quả táo cười hắc hắc.
“Đã ba ngày rồi không ăn gì.”
Người đàn ông chán ghét nhíu mày: “Biến.”
Nam nhân trát bím cúi đầu khom lưng rời đi, cuối cùng liếc mắt nhìn lại người đàn ông ngồi trên sô pha, trước mặt hắn là làn sương khói mờ mịt, vẻ mặt say mê.
“Theo tôi.” Trong bóng đêm có người bước tới.
Nam nhân lúc này mới kịp hồi thần: “Được, được, huynh đệ, chúng ta đi đâu đây?”
Người mặc áo đen đi phía trước lộ ra nụ cười quỷ dị: “Đi sẽ biết.”
– ————–
– ————–