Trong phòng thí nghiệm có rất nhiều tiêu bản, Đường Nhân nhìn thấy có cảm giác u ám, không biết lớp nào học buổi tối thì thế nào nhỉ.
Xưa nay cũng có rất nhiều chuyện ma quái liên quan đến khoa y.
Sau khi Lục Trì thu dọn đồ đạc xong thì mặt trời cũng đã khuất núi, chỉ còn bầu trời hoàng hôn đỏ rực.
Lục Trì đi bên cạnh cô, nói: “Để anh đưa em về.”
Đường Nhân khoác cánh tay anh: “Em đến tìm anh có chuyện, sao lại đưa em về. Tối nay đội bóng rổ có bữa tiệc chia tay các học tỷ, bạn trai bọn họ cũng đến nữa, nên anh có rảnh thì đi cùng em cho vui.”
Nói xong câu đó, Lục Trì nhanh chóng gật đầu: “Được.”
Đường Nhân nhón chân hôn lên má anh một cái.
~
Tám giờ tối, hai người đi đến trước cửa phòng ktv (karaoke)
Ban đầu mọi người tính ăn cơm, nhưng sau lại quyết định gọi đồ ăn, vừa hát vừa ăn thịt nướng.
Đường Nhân dặn dò: “Hôm nay anh không được uống rượu.”
Lục Trì chần chừ một chút, hỏi: “Anh uống rượu thì anh bị làm sao hả?”
Trước kia, anh đều không nhớ mọi chuyện sau khi uống rượu, anh có hỏi Đường Nhân như thế nào thì cô cũng không chịu nói, cho nên đến bây giờ anh cũng không hề biết.
Đường Nhân cố ý kéo dài giọng: “Sau này anh sẽ biết, còn hôm nay không cho uống rượu.”
Lục Trì: “Ừ.”
Cũng biết nghe lời cô.
Trong phòng cũng tới khá đông người, các nam sinh ngồi chung một bàn vừa đánh bài vừa uống rượu, còn các nữ sinh thì ở một bên khác hát hò.
Trong phòng vừa có cả tiếng hát lẫn tiếng huýt sáo.
Ánh đèn trong phòng rất tối, trong lúc nhất thời anh không thấy rõ người bên trong.
Trương Viện đi tới kéo Đường Nhân: “Vợ chồng son tới rồi à, đến đây mau, để Lục Trì chơi bên bàn mấy ông đi, còn em qua đây hát hò với bọn chị.”
Lâm Lộ hùa theo: “Đường Nhân mau qua đây! Qua đây hát một bài, không hát không phải là người.”
Mấy nữ sinh bắt đầu ồn ào hơn.
Lục Trì buông tay cô ra, cúi đầu ghé sát bên tai cô, nói: “Em đi đi.”
Lỗ tai Đường Nhân giật giật, cô nghe lời gật đầu, còn dặn dò: “Vậy anh cẩn thận một chút… Không được uống rượu.”
Trương Viện kéo tay Đường Nhân: “Còn ở đó to nhỏ gì đó, qua mau lên, Lục Trì, cậu qua bên bàn mấy ông tướng kia đi, bọn họ đang đánh bài đó.”
Lâm Lộ đã uống chút rượu, tửu lượng cô ta không mạnh, chưa gì đã ngà ngà say, liên tục hát hò kích động
Đường Nhân thỉnh thoảng uống một chút, toàn bộ thời gian chỉ nghe các học tỷ hát hò.
Qua một lúc lâu, Trương Viện mới thả micro ra, chen đến ngồi bên cạnh Đường Nhân, nói: “Còn một người nữa chưa đến.”
Đường Nhân liếc nhìn, mọi người trong đội đã đến đông đủ, thiếu ai nữa?
“Phương Minh Hòa là tên khốn kiếp, lần này hắn chưa máu chảy đầu rơi thì không cho đi, lần trước đội hắn hại đội ta như vậy thiệt là tức chết mà.” Lâm Lộ la lên.
Trước đây không lâu, các cô có một trận tập luyện với đội của Phương Minh Hòa, đội các cô thua thê thảm, thể lực của nam sinh khỏe hơn các cô, hơn nữa lại cao hơn các cô.
Trương Viện cũng hùa theo: “Phải ép hắn uống.”
Vừa đứt lời, cửa phòng bị đẩy la, Phương Minh Hòa xuất hiện ở cửa.
Lục Trì ngồi đột nhiên nheo mắt lại, tâm tình không vui.
Phương Minh Hòa quét mắt một vòng quanh phòng, chống lại ánh mắt Lục Trì, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Đã đến đông đủ rồi sao? Chỉ thiếu mình tớ thôi hả?”
Trương Viện nói: “Còn dám mạnh miệng nói.”
Phương Minh Hòa cũng biết điều, tiện tay lấy một cái ly sạch trên bàn nam sinh: “Tớ tự phạt ba ly, ok?”
Nói xong lập tức uống ba ly rượu.
Không khí trong phòng trong nháy mắt lên cao, chỉ có một mình Lục Trì ngồi lẳng lặng trong góc, không nói một lời.
Đường Nhân mấp máy môi, cô có cảm giác không thích người học trưởng cách vách này, cảm giác người này đặc biệt kỳ quái.
Người đã đến đông đủ, mọi người tập trung về một bàn, Đường Nhân thuận thế ngồi bên cạnh Lục Trì, trên bàn bày đầy thức ăn.
Phương Minh Hòa ngồi đối diện bọn họ, anh ta đã nhanh chóng ngồi bắt chuyện với người bên cạnh rồi.
Lục Trì không mấy hăng hái, tích cách của anh vốn thích yên tĩnh, hơn nữa xung quanh toàn là những nam sinh anh không quen biết nhiều, chẳng qua chỉ là xã giao.
Đường Nhân nhỏ giọng nói: “Lần sau không tới nữa.”
Anh miễn cưỡng tới đây, cuối cùng cô chỉ thấy đau lòng.
Lục Trì đảo mắt, thấy Phương Minh Hòa cũng đang nhìn về phía này, anh mắt anh hơi rũ xuống, lên tiếng: “Ừ.”
Đường Nhân nắm ngón tay anh, tay hai người đùa nghịch dưới đáy bàn, hoàn toàn không để ý đến xung quanh.
Một lúc sau, cô nói: “Anh biết lần trước anh say rượu đã làm gì không? Tò mò chứ?”
Ăn chơi không để ý làm rớt chiếc đũa xuống đất.
Phương Minh Hòa cúi người xuống nhặt, bất ngờ phát hiện tay Đường Nhân và Lục Trì đang quấn quít lấy nhau, anh ta ngồi dậy như không thấy gì.
Người bên cạnh hỏi: “Sao vậy? Uống rượu đi.”
Tầm mắt Phương Minh Hòa xẹt qua hai người, chỉ cảm thấy mắt mình sắp mù rồi, lựa đúng lúc này mà tình tứ.
Diễn đàn trường đại học S nói về bọn họ không sai.
Lục Trì gắp một miếng đồ ăn đặt vào chén Đường Nhân, nói “Ừ” một tiếng, thong thả ung dung nói: “Anh đã nói gì vậy?”
Anh cũng rất tò mò.
Đường Nhân ghé sát vào cổ anh, bởi vì đang có tiếng nhạc ồn ào, nên cô nói lớn hơn một tí, cũng không sợ người khác nghe thấy.
Cô nói: “Tớ cực kỳ, cực kỳ yêu cậu.”
Lúc này, tiếng nhạc vừa đứt.
Trong phóng tràn ngập sự yên tĩnh.
Mọi người thính tay, nghe thấy đều đồng loạt quay đầu lại nhìn hai người, nửa ngày cũng không biết phản ứng ra sao, cho đến khi tiếng nhạc lại vang lên.
Lục Trì cũng sững sốt, đây là những lời anh nói sao?
Anh thấy mọi người đều đang nhìn mình, anh vươn tay ôm eo cô, khóe môi khẽ cong cong, nhẹ nhàng lên tiếng: “Anh biết rồi.”
Ở trong mắt mọi người thì hai người đang tình tình tứ tứ.
Trương Viện lên tiếng: “Nè nè, Đường Nhân, muốn tỏ tình thì cũng không cần làm trước mặt bọn chị đâu nhé.”
Giọng nói của Lâm Lộ cũng không còn tĩnh táo nữa: “Chị vừa nghe thấy cái gì á, Đường Nhân, dám nói mấy lời buồn nôn như vậy trước mặt bọn chị hả, phải phạt một ly!”
Cô ta siêu siêu vẹo vẹo cầm một cái ly sạch lên.
Những người khác cũng bắt đầu ồn ào.
Lục Trì hơi dùng sức bóp eo cô, ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô, đẹp đẽ lại mê người, đuôi mắt bị ánh đèn chiếu vào lộ ra vẻ tinh xảo thâm thúy.
Đường Nhân chỉ có thể lên tiếng: “D… Dạ là lỗi của em, em không nên nói mấy lời buồn nôn như vậy…”
Cô nhéo tay Lục Trì một cái.
Đồ không biết xấu hổ, lời này rõ ràng là anh nói, sao bây giờ lại biến thành là cô nói.