“Vì sao?”
“Sắp tới giờ bay rồi.” Cô khẽ nhắc nhở.
“Vẫn còn một chút thời gian.”
Còn một chút thời gian à, cô nhắm mắt lại. Bàn tay dưới lớp áo sơ mi cheđậy lại một lần nữa khiến cô đỏ mặt. Kích tình qua đi, cô bắt đầu ngượng ngập. Tất cả những chuyện vừa xảy ra hiện hữu trước mắt. Cô mở rộngchân đến cực hạn, vừa kêu vừa khóc vừa quậy vừa mắng, rồi lại khổ sở cầu xin. Tất cả đều thể hiện ban nãy họ say sưa cỡ nào.
Lát sau: “Anh đi tắm”.
“Ừm.”
Thu dọn từng chiếc gối rơi xuống nền nhà, cô nhìn đồng hồ. Mười một giờrồi, nếu anh còn tiếp tục dây dưa sẽ lỡ chuyến bay mất. Tới trước cửaphòng tắm, cô gõ cửa: “Hoắc Liên Ngao”.
“Tiếng nước dừng lại.”
“Sao vậy?” Giọng anh vọng ra qua cánh cửa phòng tắm.
“Mười một giờ rồi.”
“Ừm.”
“Có cần em pha cho anh cốc cà phê không?” Cô hỏi, cốc cà phê tối nay Hoắc Tiểu Phàn pha anh vẫn chưa uống.
“Được.”
Phòng bếp ngào ngạt mùi cà phê. Cốc cà phê thơm nồng ấy bị chủ nhân của nó hờ hững để một bên. Một chiếc dép lê rơi xuống bồn rửa bát. Cô bị anh épvào chỗ đầu mút, tiếng con gái vụn vặt, ngắt quãng: “Sẽ… Sẽ không kịpchuyến bay mất”.
“Ừm.”
Trong lúc ấy, tay cô chạm phải tủ đựng bát đĩa, những chiếc đĩa va vào nhau, âm thanh cũng đứt quãng.
“Thật đấy… Thật sự là sẽ lỡ chuyến bay đây.”
“Ừm.”
Tiếng “Liên Ngao” cũng vì sự va chạm mà run lên. Sau đó cô không còn nhắc tới chuyện chuyến bay nữa. Ngược lại tiếng bát đĩa cứ đập vào nhau trởthành âm thanh chính trong phòng bếp lúc nửa đêm.
Đúng như dự báo thời tiết, lúc nửa đêm có mưa kèm theo gió lớn. Khang Kiềuvà Hoắc Liên Ngao ngồi trên sofa. Anh đã lỡ mất chuyến bay tới New York. Lúc này anh đang xị mặt, cứ như cô là người gây ra chuyện này vậy.
Trước nay đều là cô sợ anh, thế nên lúc này rõ ràng cô có lý nhưng chẳng hiểu sao lại thành anh có lý. Cô chạm tay mình vào tay anh, thì thầm: “Haylà em gọi điện đặt cho anh vé khác nhé?”.
Anh lắc đầu, ánh mắt chưa giây nào rời khỏi mặt cô khiến cô hoảng sợ.
“Em có nhắc anh về chuyến bay mà, hơn nữa không chỉ một lần.” Cô lại nói.
Anh vẫn không đáp lời, chỉ nhìn cô. Lúc này cô hơi bực rồi. Rõ ràng đều làlỗi của anh. Lúc cô đang pha café anh đứng nay đằng sau. Làm sao cô biết được nên đã giật mình thế là nước rửa bát đổ lên người anh. Ai cũngbiết cậu chủ Liên Ngao ưa sạch sẽ nhường nào. Thế là cô hôn anh, cô bảoanh đừng giận. Hôn mãi, hôn mãi biến thành cô ngồi lên bệ, sau đó anhdùng đôi môi chặn lại không cho cô nói nữa. Không chỉ vậy, anh còn khiến những âm thanh cô miễn cưỡng bật ra vỡ tan tác. Thật ra người nên giậnlà cô mới đúng. Đám bạn học khi ngấm ngầm bàn tán về bạn trai của họluôn khoe khoang anh ta khi quan hệ dịu dàng thế nào, màn dạo đầu luôncó rất nhiều trò. Thế mà cho dù họ đã có rất nhiều kinh nghiệm, lần nàoanh cũng làm y xì đúc, vơ quét vài đường trên ngực rồi đi thẳng vào chủđề chính. Ban đầu luôn khiến cô rất đau. Ban nãy trong bếp càng thế.Đống bát đĩa rơi xuống đất trong kia cô còn chưa có thời gian dọn dẹpnữa. Cũng may Tiểu Phàn ngủ rất say vì thuốc. Bây giờ trên người cô cònmấy chỗ vì sự lỗ mãng của anh mà đang ngâm ngẩm đau đây.
Thật ra, người nên giận là cô, là cô mới đúng!
Cô trở mặt, lườm lại anh. Anh hơi nhíu mày, chắc là sắp lên tiếng nóichuyện rồi. Không cần đoán Khang Kiều cũng biết sau đó Hoắc Liên Ngaonói câu gì.
Khi anh còn chưa kịp lên tiếng, cô đã nói hộ anh: “Lại? Lại muốn nói em dùng đôi mắt như cá chết nhìn anh chứ gì? Lại bắt em sửa thói quen này, có đúng không?”.
Đôi mày của anh dãn ra, anh véo má cô: “Chị gái của anh đáng yêu thật”.
Khuôn mặt anh sát lại gần cô hơn chút, thanh âm dịu dàng khiến người ta nhưtan ra trong một đêm tối thế này, nội dung càng khiến cô thích muốnchết.
“Chuyện chuyến bay anh đã gọi điện hủy thành chuyến sáng mai từ lâu rồi, thế nên không liên quan gì đến em cả.”
Thở phào một hơi, rồi nghe thấy anh hủy chuyến bay, lòng cô lại dấy lênchút vui thầm. Không, có lẽ không chỉ là một chút, nó mãnh liệt cỡ nàocô không muốn đào sâu thêm.
“Anh bảo họ đi trước. Lúc này anh nghĩ tất cả mọi người đều tưởng anh đã ở trên chuyến bay đi New York rồi.”
Vậy à. Cô mím môi, muốn cười nhưng lại không muốn cười trước mặt anh. Côquay mặt đi, phẫn nộ bất bình: “Vậy ban nãy anh còn xị mặt với em là ýgì?”.
Anh cúi xuống, chạm vào ngón tay cô.
“Sau này không được chơi với đám người đó nữa, cũng không được ăn mặc kiểuđó nữa. Như vậy không hay, em cũng không hợp với phong cách đó.”
Phong cách đó, là phong cách đêm Giáng sinh ư?
Như nghe thấy tiếng lòng của cô vậy, giọng anh vừa trầm vừa thấp: “Khôngchỉ là phong cách đêm Giáng sinh, một phong cách khác cũng vậy”.
Xường xám, môi tô đỏ chót, nụ cười giả vờ vô tội, cảnh tượng đó vô tình khiến trái tim Khang Kiều run lên. Cô lẳng lặng đứng dậy, anh giữ tay cô lại: “Đi đâu thế?”.
“Em đi dọn dẹp phòng cho anh.” Cô giẫy ra, nói.
Trải xong ga giường, màu của ga giường là màu đậm mà Hoắc Liên Ngao kháthích. Sau khi đã chắc chắn mọi thứ đều sạch sẽ, thoải mái, cô nhìn vềphía anh nãy giờ đứng bên cạnh, nói: “Em về phòng đây”.
Anh một lần nữa giữ tay cô lại, một lần nữa dùng sức mạnh kéo cô vào lòngmình. Tiếng “Đầu gỗ” lúc đêm khuya dễ dàng khiến cô ngoan ngoãn néptrong vòng tay anh, ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh anh, ngoan ngoãn quay mặt về phía anh, rồi nhắm mắt lại khi thấy anh nhìn mê mải.
Sau đó, ngoan ngoãn gối đầu lên cánh tay anh, thầm nghĩ lát nữa có lẽ anhlại ham muốn. Anh nói đã chuyển chuyến bay sang trưa mai, không, phải là trưa nay mới đúng. Lần ly biệt này lại là nửa năm trời. Giờ họ khôngcòn nhiều thời gian có thể bên nhau nữa, anh muốn thì cô chấp nhận, dùthì cô cũng thích cảm giác được anh vuốt ve ôm ấp, luôn cảm thấy vàogiây phút đó cô có thể lãng quên rất nhiều chuyện. Cô và anh cùng chìmđắm, dần dàn vọng tới tiếng thở đều đều của anh. Nhịp thở của anh dễdàng lây lan sang cô, mí mắt cô nặng dần.
Đây là lầnđầu tiên cô ở bên anh tới sáng, khi trời vừa sáng, cô lẳng lặng rời đi,cô phải rời khỏi giường trước khi Tiểu Phàn dậy. Cô phải làm đồ ăn sángcho nó. Trong tủ lạnh vẫn còn con cá hôm qua cô câu được, có lẽ cô cóthể dùng nó nấu cháo cá. Suy nghĩ này ban đầu chỉ là một niềm hân hoannho nhỏ, sau đó nhanh chóng bị phóng ra cực đại.
Hoắc Tiểu Phàn biết anh Liên Ngao vì cơn mưa bão đêm qua mà lỡ chuyến bay,buộc phải ở tạm đây, khuôn mặt liền xuất hiện vẻ mừng rỡ thời gian gầnđây hiếm thấy. Nó vừa nghe thấy việc anh Liên Ngao sẽ ăn sáng cùng họ là lập tức đứng bên cạnh Khang Kiều nói sẽ giúp đỡ cô.
Cháo hải sản đã nấu xong, Hoắc Tiểu Phàn nói: “Chị, em đi gọi anh Liên Ngao vào ăn sáng”.
Khang Kiều vội ngăn nó, bây giờ phòng ốc rất bừa. Cô bảo Hoắc Tiểu Phàn ngoan ngoãn đứng một bên rồi tự mình mở cửa phòng Hoắc Liên Ngao. Cả cănphòng dường như vẫn còn dấu vết những lần điên cuồng của họ.
Đứng trước giường, Khang Kiều không sao coi một Hoắc Liên Ngao đang nằm ngủvới người đêm qua, người luôn giở trò xấu với cô. Cô đỏ mặt gọi mộttiếng: “Liên Ngao, ăn sáng thôi”.