“Ta không thể ở lại cùng chàng sao?” Sở Nghiêu Nghiêu hỏi.
Nàng đi thì phải lấy giá trị hảo cảm như thế nào? Vạn nhất trong chớp mắt yêu đan mất hiệu lực thì làm sao… Có lẽ sẽ bị giết…
“Nàng ở lại đây sẽ nhiễu loạn tinh thần ta.” Tạ Lâm Nghiễn nói chuyện rất ôn nhu, nhưng rõ ràng không cho phép thương lượng.
Sở Nghiêu Nghiêu vẫn rất hiểu Tạ Lâm Nghiễn, nếu hắn nói như vậy, nghĩa là thật sự sẽ không để nàng lưu lại. Suy nghĩ cẩn thận điểm ấy, nàng nhíu mày hỏi: “Sẽ rất nguy hiểm sao?”
“Sẽ nguy hiểm, nhưng…” Lời còn chưa nói hết, hắn đã dừng lại. Sở Nghiêu Nghiêu vậy mà lại gần hôn lên mặt hắn một cái.
Tạ Lâm Nghiễn quay đầu nhìn nàng, kinh ngạc trong mắt hắn bùng lên.
Sở Nghiêu Nghiêu cười với hắn: “Cổ vũ chàng.”
Tạ Lâm Nghiễn nâng tay, đầu ngón tay nhẹ cọ qua má bị nàng hôn, dường như có chút sững sờ. Sau đó hắn đưa tay, Trảm Uyên liền bay về phía hắn, rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.
“Nàng cầm nó theo đi, nàng có thể tuỳ ý đi dạo trong Trụy Ma Uyên, Liễu Như Dịch chết rồi, nơi này sẽ không có nguy hiểm nữa.” Nói rồi, Tạ Lâm Nghiễn liền đưa kiếm cho Sở Nghiêu Nghiêu.
Sở Nghiêu Nghiêu tiếp nhận kiếm, nàng cẩn thận quan sát Tạ Lâm Nghiễn vài lần, xác định hắn không có gì dị thường mới gật đầu nói: “Vậy chàng luyện hóa nguyên thần ngọc cho tốt, chờ sau khi ra ngoài chúng ta liền lập khế ước, ta chính là người của chàng.”
Tạ Lâm Nghiễn nhướn mày, hắn có thể cảm nhận rõ mỗi một câu, mỗi một hành động của Sở Nghiêu Nghiêu đều đang cố ý trêu chọc hắn, cố ý thân cận hắn, không biết che giấu còn vô cùng vụng về, khiến hắn nhìn qua liền có thể nhìn ra. Nhưng kỳ quái là, hắn không chỉ không cảm thấy chán ghét, ngược lại còn rất thích.
Mình quả thật bị nàng trêu chọc. Tựa như vừa rồi, hắn vì những lời nàng nói mà tim đập rộn lên, không chỉ như thế, trong nháy mắt đó, trong lòng hắn thậm chí sinh ra một xúc động rất mãnh liệt với nàng, cơ hồ không áp chế được. Nàng nói nàng là người của hắn, rất tốt, hắn nhận. Mặc kệ có bị yêu đan ảnh hưởng hay không, hắn cũng không nỡ giết nàng, cũng thật lòng muốn cùng nàng lập khế ước.
Tạ Lâm Nghiễn không xác định cảm xúc này của mình có phải là thích hay không, nhưng hắn không thể thả nàng đi lần nữa. Hắn không muốn phải trải qua cảm giác không còn được gặp lại nàng thêm lần nào. Tạ Lâm Nghiễn chỉ muốn Sở Nghiêu Nghiêu lưu lại bên người hắn, bất kể dùng thủ đoạn gì, dù sao hắn cũng không phải người tốt lành gì, cho dù là ép buộc cũng muốn buộc chặt nàng bên mình.
Sở Nghiêu Nghiêu là người của hắn! Hắn nắm lấy cổ tay Sở Nghiêu Nghiêu kéo vào trong lòng, ghé lại đặt trên môi nàng một nụ hôn.
Lông mi thiếu nữ nhẹ nhàng run lên, nàng theo bản năng muốn tách ra, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, để mặc hắn chạm vào môi nàng, thậm chí còn cong mắt cười với hắn.
Lại cố ý trêu chọc hắn… Sở Nghiêu Nghiêu cũng quá ngu xuẩn, Tạ Lâm Nghiễn thầm cảm khái một câu, hắn lại thấy có chút may mắn, cũng may nàng ngu xuẩn như thế.
Hắn xoa nhẹ tóc nàng, ôn nhu nói: “Chờ ta hoàn toàn luyện hóa nguyên thần ngọc, Trảm Uyên sẽ mang nàng về.”
Sở Nghiêu Nghiêu gật đầu nói “được”.
…
Sở Nghiêu Nghiêu cầm Trảm Uyên lên, nàng không rời khỏi cung điện; trước đó có nói, trên vách cung điện khoét rất nhiều cửa giống như thông đạo, quang tiễn màu đen bắn thủng đan điền Sở Nghiêu Nghiêu cũng là từ một trong những cửa động đó bắn ra. Sở Nghiêu Nghiêu có chút tò mò, vì thế nàng tìm một cửa động chui vào.
Nếu Tạ Lâm Nghiễn không ngăn cản nàng, nói cách khác nơi này không có nguy hiểm. Trảm Uyên được nàng nắm trong tay rất yên lặng.
Bên trong thông đạo cũng phủ đầy nham thạch đen có hoa văn, nhưng thông đạo rộng lớn hơn trong tưởng tượng, cũng sáng sủa hơn. Nàng đi chưa được mấy bước đã đi tới cửa động.
Còn chưa ra ngoài, đã nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt trong trẻo “tí tách, tí tách”, trong không gian yên tĩnh này lại có vẻ không minh linh tịnh, rất dễ nghe.
Sở Nghiêu Nghiêu cẩn thận tới kế cửa động thăm dò nhìn ra ngoài, phía trước sáng tỏ thông thoáng. Nàng không còn thấy nham thạch đen trong tưởng tượng nữa, đập vào mắt là một hang động tự nhiên vô cùng rộng lớn, đá cũng có màu sắc bình thường, ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng lớp lớp khe đá chiếu vào, dây leo cỏ dại bò leo sinh trưởng hướng về ánh mặt trời. Nơi này giống như hoàn toàn không có liên hệ với Trụy Ma Uyên vậy.
Ở giữa hang động là một đầm nước, tĩnh lặng như vật chết, cách thật xa cũng có thể cảm giác được đầm nước toả ra hàn khí, nhưng trên mặt nước vẫn chưa kết băng.
Sở Nghiêu Nghiêu quan sát trong chốc lát, mặc dù Tạ Lâm Nghiễn nói nơi này không còn nguy hiểm nữa, nhưng nàng vẫn xác định trong sơn động không có thứ gì khác mới cẩn thận đi vào.
Vừa đi vào sơn động, nàng liền cảm nhận rõ được nơi này rất khác, không khí rất trong lành, khi ở trong đó, cả người đều trở nên thanh tịnh.
Nơi này để làm gì? Sở Nghiêu Nghiêu tuỳ ý đi lại trong sơn động, chán chết nhìn ngó khắp nơi. Thật ra trong lòng nàng hơi loạn, nguyên nhân đương nhiên có liên quan tới Tạ Lâm Nghiễn.
Tạ Lâm Nghiễn… Nàng nhẹ nhàng đọc cái tên này trong lòng, cảm xúc kỳ lạ dưới đáy lòng lan tràn ra.
Tạ Lâm Nghiễn thích nàng… Nếu đây là tình tiết trong tiểu thuyết, phỏng chừng nàng đã bị người ta mắng điên rồi.
Hỏi: Đoạt lão đại nam chính vô couple trong lòng mọi người tới tay là trải nghiệm gì?
Đáp: Thời khắc lo lắng bị lão đại sau khi thanh tỉnh giết thê chứng đạo.
Sở Nghiêu Nghiêu: “…”
Có cảm giác lo lắng của mình không phải là không có đạo lý. Hơn nữa nàng biết rõ Tạ Lâm Nghiễn bị yêu đan ảnh hưởng, còn cố ý đi câu dẫn trêu chọc hắn… Sở Nghiêu Nghiêu cũng không biết nàng còn có thể làm ra loại chuyện này.
Nàng ít nhiều giống… một kẻ lừa gạt tình yêu. Có điều, người như Tạ Lâm Nghiễn không thể bị tình yêu làm mờ mắt mới đúng. Tạ Lâm Nghiễn đã sớm nhìn ra nàng có ý đồ khác, không giết nàng là vì bị yêu đan ảnh hưởng, tạm thời còn luyến tiếc, chẳng qua Sở Nghiêu Nghiêu trong lòng hiểu rõ… Cũng chỉ là tạm thời mà thôi…
Suy nghĩ một hồi, trong đầu nàng không khỏi lại hiện lên cảnh tượng thân mật với Tạ Lâm Nghiễn khi nãy, trên da thịt dường như còn lưu lại xúc cảm khác thường đến mức khiến người ta run lên. Môi hắn, tay hắn… Còn có ánh mắt hắn nhìn mình, Sở Nghiêu Nghiêu có thể cảm nhận được Tạ Lâm Nghiễn mê luyến nàng. Càng nghĩ, mặt nàng càng đỏ.
Tóc tai cọ vào nhau, hoá ra gắn bó giao triền chính là cảm giác thế này. Có vài lần là nàng chủ động cuốn lấy hắn, Tạ Lâm Nghiễn không ngăn cản, lần nào trông cũng rất thích… Linh khí vận chuyển trong kinh mạch ở đan điền còn nóng hơn nàng, nàng là thuần âm chi thể, linh khí vốn nên là chí âm chí thuần mới đúng, linh khí của Tạ Lâm Nghiễn so với tu sĩ bình thường còn nóng hơn.
Nàng đứng yên một hồi lâu mới tỉnh táo lại, nâng tay tát cho mình một cái.
“Sở Nghiêu Nghiêu, bình tĩnh một chút đi!” Nàng nhắc nhở chính mình. Yêu đương với Tạ Lâm Nghiễn chính là liếm máu trên lưỡi đao, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp kết cục bị giết thê chứng đạo.
Nghĩ đến đây, nàng cúi đầu ghét bỏ nhìn thoáng qua thanh kiếm trong tay nàng.
“Trảm Uyên, ngươi có thể tự bay, cũng không cần ta cầm.”
Dứt lời, nàng không nể mặt mà trực tiếp ném thanh kiếm ra ngoài. Trảm Uyên rơi xuống một khúc mới dừng ở giữa không trung, thân kiếm nhẹ rung, xoay quanh nàng, tựa hồ có chút ủy khuất.
Sở Nghiêu Nghiêu nhìn theo nó một đoạn, đột nhiên nói: “Ngươi nói xem, sau khi ra khỏi Trụy Ma Uyên, liệu Tạ Lâm Nghiễn có thanh tỉnh trong nháy mắt, dưới cơn thịnh nộ đâm ta một kiếm không?”
Trảm Uyên nghe vậy lại rung lên, tựa hồ rất không tán thành lời nói của nàng.
Sở Nghiêu Nghiêu ngắm nó một lúc, không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt dần dần trở nên quái dị, sau một lúc lâu nàng “hừ” một tiếng: “Ta hỏi ngươi làm gì không biết? Ngươi với Tạ Lâm Nghiễn là một phe! Nói với ngươi ngươi còn đi mật báo!”
Trảm Uyên lại rung vù vù, bay quanh nàng vài vòng. Sở Nghiêu Nghiêu quay đầu không để ý nó. Nhiệt độ trong sơn động hơi thấp, Sở Nghiêu Nghiêu bước đi thong thả. Điều kiện mở túi gấm chân tướng là nâng giá trị hảo cảm của Tạ Lâm Nghiễn tới 100, bây giờ nàng còn thiếu 20, rốt cuộc phải làm sao mới có thể nâng thêm 20 trước khi hắn thanh tỉnh đây. Nếu không tăng lên, nàng nhất định phải chết!!
Sở Nghiêu Nghiêu buồn rầu bước đi cũng nhanh hơn. Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh đầm nước, vừa nhìn vào trong nàng lập tức giật mình. Trong nước có một người đang nằm! Nửa nổi ở trong nước, mặt hướng lên trên, nằm lặng yên ở trong nước.
Đó là một nữ nhân, tóc của nàng và ống tay áo đều theo dòng nước nhẹ nhàng nhấp nhô, thật giống như đang ngủ, nhưng Sở Nghiêu Nghiêu lại tinh tường nhận ra đây là một thi thể, một thi thể mỹ lệ. Khuôn mặt của nữ nhân vô cùng đẹp, vừa tinh thuần lại quyến rũ, mặt mày hài hoà, làm cho người ta vừa thấy liền không thể dời ánh mắt.
Trách không được nơi này lạnh như thế, Sở Nghiêu Nghiêu đột nhiên có chút hiểu. Cả sơn động này hình như là dùng để giữ gìn tử thi xinh đẹp ở trong nước này.
Nàng là ai? Vì sao lại ở trong này? Chẳng lẽ có liên quan với Liễu Như Dịch?
Sở Nghiêu Nghiêu đứng ở bên cạnh hồ nước, nhìn chằm chằm thân ảnh trong nước cẩn thận đánh giá. Càng nhìn, cảm giác kỳ lạ trong lòng càng dày đặc, đợi cho nàng lấy lại tinh thần thì nàng thầm kêu một tiếng không tốt. Nàng muốn gọi Trảm Uyên, toàn thân lại dường như bị mất kiểm soát, trong đầm nước phảng phất sinh ra một lực hấp dẫn lớn, như là có một đôi tay, nhẹ nhàng đặt trên vai nàng, kéo nàng xuống nước.
Đầu nàng choáng váng, cả người bị kéo vào đầm nước. Nước này thật sự cổ quái, lúc nàng rơi vào nước thậm chí không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Đầm nước cực lạnh, cũng không phải là loại lạnh giá kia, mà nó như chạm nhẹ vào linh hồn, làm cho người ta vô thức sinh ra cảm giác bi thương.
Nàng bị lực kéo xuống, dần dần đến gần nữ thi trong đầm nước. Nữ thi vẫn nhắm mắt, cánh tay lại bị lực lượng nào đó dẫn dắt, chậm rãi giơ lên, nhẹ nhàng khoác lên vai Sở Nghiêu Nghiêu, lại từ từ siết lại ôm lấy nàng.
Sở Nghiêu Nghiêu: “???”
Đây là tình huống gì? Xác chết vùng dậy?
Nàng muốn giãy giụa, lại không sử dụng được chút sức lực nào, nước này không làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông, nhưng tâm trí của nàng vẫn dần mê man, từng cơn mệt mỏi tột độ ập tới. Sở Nghiêu Nghiêu cố mở mắt, cuối cùng thật sự không chịu nổi, dưới tình huống như vậy ngủ thiếp đi.
Không, có lẽ không phải ngủ, Sở Nghiêu Nghiêu có thể nhận ra ý thức của mình thanh tỉnh, hình như nàng nhìn thấy gì đó, nhưng cũng không rõ ràng.
Nàng đi theo dấu vết không rõ ràng kia, nàng nhìn thấy dòng nước xanh biếc, nghe được tiếng suối róc rách. Xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây xanh, cuối cùng nàng cũng thấy được dòng suối nhỏ trong veo kia.
Nước suối rất sạch sẽ, có thể nhìn thấy từng tảng đá dưới đáy nước. Trong suối có một thiếu nữ đang đứng, tóc đen suôn mượt dài đến ngang lưng, che tấm lưng mảnh khảnh của nàng. Y phục vải thô được để ngay ngắn chỉnh tề ở một bên. Nàng nâng một vốc nước suối trong veo, nhẹ nhàng tưới lên tóc. Từng giọt nước phản chiếu ánh mắt trời lóng lánh trong suốt lăn xuống trên da thịt bóng loáng của nàng.
Đột nhiên, nàng chú ý tới gì đó, xoay người ngoái đầu lại nhìn. Tóc đen theo động tác của nàng nhẹ nhàng phiêu động, người nàng không mảnh vải che, một lọn tóc đen theo xương quai xanh của nàng chậm rãi rũ xuống.
Sau khi đối diện với thiếu nữ, Sở Nghiêu Nghiêu ngây ngẩn cả người. Thiếu nữ trong suối và nữ thi nàng thấy trong đầm là cùng một người, nhưng lúc đó nàng ấy nhắm mắt lại, lúc này nàng ấy lại mở mắt.
Sở Nghiêu Nghiêu thề, đời này nàng chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp như vậy, cũng không phải đẹp kinh diễm, mà là đơn thuần thánh khiết, trong vắt không chứa một chút tạp chất nào. Chỉ kỳ quái là, nàng tắm rửa trong suối bị người ta bắt gặp lại giống như đã quen rồi, cũng không tỏ vẻ hoảng sợ.
Nàng bước từng bước tới bên bờ, cầm y phục của mình mặc vào, lúc này mới gạt cây cối ra đi tới bên một cái cây.
“Đạo trưởng, ngươi không sao chứ?”
Sở Nghiêu Nghiêu lúc này mới chú ý tới, bên cạnh cây còn có người, cả người đầy máu, dựa vào thân cây mới miễn cưỡng chống đỡ không ngã xuống.
Chúc mừng năm mới 💋