đây là lý do ông ta hôn mê. Nhưng ông
không quan sát tỉ mỉ ngón tay ông ta
cũng trắng bệch, mạch máu không
thuận, dưới tình huống này, khả năng lớn
hơn là đại não thiếu oxi, khiến thần kinh
rơi vào trạng thái chết giả.”
Sau khi nghe thấy lời của Trương Thác,
sắc mặt ông cụ trở nên khó coi một
cách rõ ràng.
Không phải vì bị một người nhỏ hơn
dùng giọng điệu như thế dạy dỗ, mà là
cách nói của đối phương chứng tỏ, tình
hình của người bệnh nằm dưới đất bây
giờ rất gay gol
“Gọi 120, phải tranh thủ thời gian đưa
đến bệnh viện cứu chữa!” Ông cụ lập tức
lấy điện thoại ra muốn gọi đi.
Trương Thác lắc đầu: “Không kịp rồi, xe
cấp cứu chạy đến đây cần ít nhất hai
mươi phút, đủ để lấy mạng ông ta, khí
huyết của ông ta không thuận, trào
ngược lên trên, có 80% bị chảy máu não
tử vong trước khi xe cấp cứu đến.”
“Vậy phải làm sao! Chẳng lẽ phải nhìn
ông ta chết sao!” Ông cụ lo lắng.
“Ai nói muốn nhìn ông ta chết?” Trương
Thác hỏi lại một tiếng, anh đi đến trước
mặt ông cụ, tiện tay rút ra hai cây ngân
châm từ trong túi kim của đối phương,
một tay đâm xuống nhanh như chớp.
Ông cụ chỉ thấy một tia sáng lạnh lẽo
lóe lên trước mặt mình, sau đó phát hiện
chàng trai trước mặt đã đâm ngân châm
vào trong cơ thể người bệnh rồi.
Nhanh, chuẩn!
Đây là suy nghĩ xuất hiện đầu tiên trong
đầu ông cụ, ông không khỏi nhìn Trương
Thác thêm mấy lần, cái tuổi này đã có
cách châm cứu như vậy, trình độ nhận
biết huyệt vị đã đạt tới mức cực kỳ cao
thâm rồi!
Trương Thác vừa châm cứu vừa nói:
“Loại trạng thái chết giả này, khi hôn mê
nên đâm vào bốn huyệt Hợp Cốc, huyệt
Nhân Trung, huyệt Bách Hội, huyệt
Thiếu Thương, cố hết sức làm cho
không khí lưu thông, châm Hợp Cốc
trước, thứ hai là Nhân Trung, vặn và cắm
mạnh vào, tăng cường kích thích, không
giữ kim. Sau đó lại tới huyệt Bách Hội,
Thiếu Thương, vặn với cường độ thấp,
sau khi có cảm giác thì giữ kim, vặn kim
đứt quãng, mới có thể khiến người bệnh
tỉnh lại.”
Trương Thác lại rút hai cây kim đâm vào
cơ thể người bệnh: “Nhưng tình huống
bây giờ phải đâm vào bốn huyệt Bách
Hội, Nội Quan, Thần Quan, Túc Nhị, các
huyệt đạo đều phải trị bằng cách vặn
kim, để người bệnh giữ tư thế năm
thẳng, tập trung vào đan điền, hít thở tự
nhiên. Sau khi kim vào huyệt đạo thì dựa
theo nhịp tim của người bệnh để chọn
lúc xuống kim, như thế là được.”
Trương Thác vừa dứt lời, chợt nghe
người già hôn mê bất tỉnh kia phát ra
tiếng thở dài.
“Tỉnh rồi!” Đám người vây xem reo lên
vui vẻ, bọn họ nhìn thấy người bệnh đã
mở mắt ra.
Trương Thác đứng dậy, mỉm cười: “Ông
theo đông y, cách châm cứu cũng khá
lắm, chỉ là tư duy quá máy móc, khó
thành người tài, cách châm cứu là con
người nghiên cứu ra, cũng phải do con
người thay đổi.”
Sau khi để lại một câu, Trương Thác
quay đầu rời đi, không ở lại thêm nữa.
Ông cụ nhìn bóng lưng của Trương
Thác, miệng lẩm bẩm câu nói của anh
khi nấy: “Cách châm cứu là do con
người nghiên cứu ra, cũng phải do con
người thay đổi…”
“Thầy, thầy.”
Đúng lúc này, một nam một nữ trẻ tuổi
chạy nhanh vào trong đám người.
“Hấp ta hấp tấp, kêu la lớn tiếng, còn ra
thể thống gì hả?” Ông cụ không hài lòng
nhìn hai người trẻ tuổi, trách móc.
Một nam một nữ cúi đầu: “Thầy, khi nấy
Hội trưởng của hội y học tỉnh Ninh lại
gọi điện thoại cho con, muốn nhờ con
hỏi thầy có thời gian không.”
“Không phải tôi đã từ chối mấy lần rồi
sao?” Ông cụ mất kiên nhẫn nói.
Là học giả đông y đứng đầu Hoa Hạ,
không biết bao nhiêu hội học thuật
muốn mời ông tham gia tọa đàm một
lần, nhưng ông chưa từng đồng ý với bất
kỳ ai, cũng không cho tỏ thái độ thân
thiện với bất kỳ ai.
“Vâng, nhưng đối phương nói, lần này có
rất nhiều người mới xuất sắc trong giới y
học, đều hy vọng gặp mặt thầy một lần.”
“Người mới xuất sắc?” Ông cụ đột nhiên
nghĩ đến chàng trai trẻ khi nãy.
“Được, vậy đồng ý với người ta đi.” Ông
cụ gật đầu, trong lòng hơi chờ mong,
muốn gặp mặt lại chàng trai trẻ đó, khi
nãy nghe mấy lời của người trẻ tuổi kia,
ông cụ có cảm giác như sáng tỏ thông
suốt, cái cổ chai trên con đường y học
trói buộc mình hơn mười năm như đột
nhiên buông lỏng!
Trương Thác bước ra khỏi trung tâm
thương mại, lắc đầu: “Haiz, người trẻ
tuổi thích học đông y ngày càng ít, tư
tưởng của thế hệ trước lại ăn sâu bén rễ,
xem ra là lúc nên đổi mới một trận rồi…”