“Cái gì?” Du Hiên Hạo bức xúc lên giọng, quay ngược sang chỉ trích Khang Bất Dịch: “Cậu có phải đàn ông con trai không vậy? Để con gái nhà người ta chủ động trước?”
“Đâu có sao, là em theo đuổi cậu ấy trước mà” Du Uyên Nhi thành thật chen lời vào.
Du Hiên Hạo kinh ngạc trợn tròn mắt, khẽ thì thầm nhỏ mắng: “Sao em mất giá quá vậy hả?”
“Sao lúc trước anh nói thích cái gì phải giành cho bằng được, không giành được thì bảo anh ra giành giúp, bây giờ chê em mất giá là thế nào?” Du Uyên Nhi ngơ ngác không rõ mình đã làm sai điểm nào lại khiến Du Hiên Hạo không hài lòng ra mặt thế kia.
“Bà cô của tôi ơi, chuyện tình cảm đương nhiên là khác, chuyện chủ động phải để con trai làm, có ai con gái lại hạ mình thế kia không? Ngốc quá đi” Du Hiên Hạo thì thầm nghiêm túc trách mắng.
“Vậy… giờ em phải làm gì đây?” Du Uyên Nhi bị Du Hiên Hạo tẩy não, trong cô giờ đây cảm thấy lời anh trai cô nói cũng rất có lý.
“Chia tay đi, để Bất Dịch theo đuổi ngược lại em”
Du Hiên Hạo vừa dứt lời, Khang Bất Dịch liền đứng lên kéo Du Uyên Nhi qua chổ anh cạnh Kim Mỹ, còn anh ngồi chổ cô cạnh Du Hiên Hạo. Hai người không thể ngồi chung một chổ Du Uyên Nhi mới phải tách cả hai ra, giờ đây thì cho dù là đánh nhau Khang Bất Dịch cũng không thể để Du Uyên Nhi nghe theo lời anh trai.
Quan sát Khang Bất Dịch và Du Hiên Hạo đấu mắt nhau, Du Uyên Nhi trộm cười, bỗng nhiên Ái Ái gửi tin nhắn đến với nội dung: Mình có chuyện quan trọng muốn nói, đừng để anh Hạo biết mình liên lạc, mình chỉ mới yên tĩnh được một lát thôi.
Xem xong tin nhắn Du Uyên Nhi vội tắt màn hình, viện cớ đi vệ sinh thông qua bếp đi ra sân sau nhà Khang Bất Dịch. Sân trước nhà anh vốn đã rất rộng, sân sau cũng lớn không kém, Du Uyên Nhi đột nhiên cảm thấy áp lực với gia thế của anh.
Tạm gác chuyện nhà cao cửa rộng sang một bên, Du Uyên Nhi xoay đầu kiểm tra trong nhà không có ai đi xuống, cô trốn qua bên hông nhà gọi điện cho Ái Ái.
Câu đầu tiên Du Uyên Nhi xác nhận không có Du Hiên Hạo ở gần Ái Ái mới dám lên tiếng kể: “Bé nhỏ, mình chắc chắn với cậu chuyện mình sắp nói là một chuyện đối với cậu không phải chuyện nhỏ”
Nghe giọng nói nghiêm trọng của Ái Ái cũng khiến Du Uyên Nhi bất an, lo lắng hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Mình vừa từ nhà dì ruột về, con gái bà ấy trước đây từng học chung trường cấp hai với Khang Bất Dịch và Lý Vũ Hàn, còn có cả Thiên Ngọc, nó cũng đã học cùng lớp với Thiên Ngọc ở trường nữ trước khi cô ta chuyển về đây”
“Liên quan đến Thiên Ngọc?” Du Uyên Nhi khẽ nhíu mày hoài nghi.
“Phải, em họ mình kể nó từng chơi thân với Thiên Ngọc khoảng đầu cấp ba nhưng tính tình cô ta kiêu ngạo quá nên không chơi lâu được. Theo những gì nó kể thì bố Vũ Hàn từ lúc ông cậu ấy kết hôn với mẹ Thiên Ngọc đã không về thăm nhà, nhưng vì sợ mẹ con Thiên Ngọc dụ dỗ chiếm hết tài sản nên bố Vũ Hàn mới để Vũ Hàn ở nhà ông. Ông Vũ Hàn đã mất cách đây hai năm, nhà chính và tài khoản tiết kiệm cùng tiền bảo hiểm đều để lại cho cậu ấy, còn mẹ con Thiên Ngọc chỉ được ngôi nhà đối diện nhà Vũ Hàn đang ở hiện tại.
Vấn đề quan trọng ở chuyện mối quan hệ của Lý Vũ Hàn với Thiên Ngọc lúc nhỏ khá thân thiết, Bất Dịch thì không thích kết bạn với nữ sinh nên không bận tâm mấy. Mãi cho đến những năm cuối cấp hai, mẹ Khang Bất Dịch nghĩ Thiên Ngọc là bạn gái cậu ấy nên mới mua cho cô ta đủ thứ hàng hiệu để tiếp cận, nhưng xui cho Thiên Ngọc là Bất Dịch từ đầu đã không ưa cô ta, liên quan đến mẹ càng khiến Bất Dịch tức giận, nếu năm đó không phải Lý Vũ Hàn ra mặt nói đỡ thì Thiên Ngọc đã bị ném từ trên tầng hai của trường xuống, từ thời điểm đó trở đi Lý Vũ Hàn cũng trở mặt với cô ta luôn”
“Nhưng mà… những chuyện đó đều là sự thật?” Du Uyên Nhi nửa tin nửa ngờ hỏi.
“Con nhỏ em mình nói mình không tin có thể tìm những người từng học chung cấp hai với bọn họ để hỏi, chính vì sau vụ Thiên Ngọc suýt bị Khang Bất Dịch ném xuống lầu nên mới có tin đồn cậu ấy đánh cả con gái đấy”