Anh đã thấu triệt một cách kỳ diệu đối với vị giám thị xa lạ trước mặt này rồi, đành nuốt câu “Ông uống say rồi” vào bụng luôn.
Không để ý đến thái độ không mấy thân thiện của đối phương nữa.
Du Hoặc chống lên xe nhảy xuống, nói với Cao Tề: “Vừa nãy chưa nói, tôi có quen biết với 001.”
Nghe thấy hai chữ “chưa nói”, Tần Cứu lại nhướng mày.
Du Hoặc tiếp tục nói với Cao Tề: “Ở bài kiểm tra đầu tiên của tôi, anh ấy là giám thị.”
Cao Tề khó hiểu hỏi: “Nhưng mà, bình thường kiểm tra xong, giám thị đều không lên sân khấu mà?”
Du Hoặc nói: “Vi phạm quy định thì lên sân khấu thôi.”
Cao Tề lại khó hiểu mà hỏi tiếp: “Thế thì nhét cậu vào phòng tạm giam là xong mà?”
“Vi phạm quy định mấy lần lận.”
Cao Tề: “……”
“Cậu ta trở thành giám thị giám sát riêng luôn hả?”
Cao Tề lại cảnh giác lên.
“Không phải.” Du Hoặc nói: “Giám thị giám sát riêng thì bài thi khác, anh ấy giúp đốt phòng thi, trở thành thí sinh.”
“Cho nên các cậu hiện tại là???” Cao Tề xoa xoa mặt, biểu cảm vô cùng đau trứng.
“Chúng tôi……”
Du Hoặc đang nói thì dừng một chút, liếc mắt nhìn Tần Cứu rồi lại thu về, nói: “Là bạn bè.”
“……”
Lần này thì đổi thành Tần Cứu đau rồi.
Anh chọt chọt quai hàm, không rõ cảm xúc ra sao.
Cao Tề có hơi bất ngờ nhìn về phía Tần Cứu, thần sắc phức tạp.
Triệu Gia Đồng nhẹ nhàng cụng ông một chút, dùng khẩu hình nói: Mất trí nhớ.
Cao Tề hiểu rõ rồi.
Thầm nói đúng rồi, bây giờ ông tin tưởng Tần Cứu mất trí nhớ thật rồi. Bằng không anh cũng sẽ không đi theo giám thị A cùng quậy, còn bạn bè nữa chứ…… thích tự vả mặt hả!
Giám thị A mất trí nhớ, 001 cũng mất trí nhớ.
Cho nên như bây giờ thì bình yên quen biết, hoà bình sống chung, an yên làm bạn, miễn cưỡng đều có thể lý giải…..
Có cái đít á!
Cao Tề trong lòng tràn đầy phỉ nhổ.
Có giám thị A ở đây, vuốt mặt thì nể mũi, có thể gắng gượng nhịn một tí.
Không có chuyện giải hoà đâu.
Ông nhân lúc Du Hoặc Tần Cứu không chú ý, nhỏ giọng nói với Triệu Gia Đồng: “Bạn bè kiểu này thì vô nghĩa con mẹ nó rồi, phải đợi đến khi đầu óc cả hai đều bị hỏng thì mới có thể thành bạn với nhau đấy thôi. Không tin thì chờ mấy cậu đó khôi phục lại ký ức rồi xem.”
Triệu Gia Đồng: “…… Có chắc là còn có thể khôi phục lại được không?”
Cao Tề nói: “Ai biết được, nhưng thật ra tôi có nghe nói qua một tí….. về rồi thử với A đi.”
Triệu Gia Đồng nhíu mày nói: “Dựa vào cái này đáng tin không? Anh đừng có mà nói xằng bậy, muốn đối đầu với hệ thống cho chết à?”
Cao Tề bĩu môi: “Bây giờ tôi là thí sinh.” (Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Wattpad và WordPress, nghiêm cấm repost.)
……..
Cách đó không xa, xe ngựa đánh một vòng đi lộc cộc, tay đánh xe quất roi hợp lí.
Du Hoặc nói với Tần Cứu: “Tôi còn tưởng rằng anh bị hệ thống sung quân đi phòng thi khác rồi đấy.”
“Tôi cũng cho rằng như thế, nhưng vẫn xuống xe tìm thử một lần xem.” Tần Cứu sửa sửa rồi cởi áo khoác, hừ cười một tiếng giương mắt nhìn hắn nói: “Xem ra vận khí cũng không tệ lắm.”
Thời tiết giữa mùa hạ đột nhiên có hơi khô.
Du Hoặc liếm khoé môi, một tay đút túi híp mắt nhìn về toà lâu đài ở cách đó không xa: “Nghe đề bài kiểm tra chưa? Lần này phân tổ hai người. Tôi—”
Đang nói thì Chu Kỳ bước xuống.
Tay đánh xe không có óc quan sát, kéo ngựa lại thưa gởi: “Cả hai ngài hãy cùng đưa phu nhân đến trước, tôi về thị trấn đã, nếu có yêu cầu gì thì có thể tới thị trấn tìm tôi ạ.”
Ông ta quay đầu sang nói với Chu Kỳ: “Thưa phu nhân, cho tôi xin phép nhiều chuyện đôi ba câu, ở đây, tốt nhất phu nhân đừng đi xa ông quá.”
Nói xong, ông ta đẩy Chu Kỳ lại đây, cất lời thưa xong rồi chạy mất.
Vẻ mặt Chu Kỳ đầy ngơ ngác.
Tần Cứu không nói chuyện, Du Hoặc cũng không.
Im lặng hai giây, Du Hoặc đang định mở miệng. Tần Cứu nhìn thoáng qua một nơi cách đó không xa, một cô gái có dáng người cao gầy bước tới, nói với người nào đó phía bên này: “Anh tới tìm bạn à?”
“Ừ.” Tần Cứu đáp lời nàng một câu, quay đầu nói với Du Hoặc: “Hệ thống ép phân tổ hai người, tôi cũng có thêm một vị phu nhân mất rồi.”
Du Hoặc: “……”
Sau một lúc lâu, hắn “ừ” một tiếng.
Chu Kỳ: “……”
Cô đến giờ vẫn không biết tại sao mình muốn đứng ở chỗ này nữa.
Nhóm người đánh xe ngựa nhanh chân ra về, trên quảng trường bằng đá trước toà lâu đài chỉ còn những cặp “vợ chồng” thí sinh, chả biết hệ thống đang làm cái vẹo gì nữa.
Trên trời, tiếng sấm lại rền vang.
Cổng lớn của lâu đài mở rộng, phát ra tiếng “kẽo kẹt” chói tai.
Một ông lão cao gầy vận âu phục đi ra, mái tóc xám bạc gọn gàng không chút cẩu thả, ở phía sau buộc một chùm nhỏ.
Ông cúi người chào mọi người: “Chào buổi chiều thưa các ngài và các phu nhân, tôi là quản gia nơi này, Douglas.”
“Thân thể ngài công tước không khoẻ, vừa dùng xong bữa trà chiều thì ngủ mất. Tôi tới sắp xếp phòng cho các ngài nghỉ ngơi một chút, dạ tiệc vẫn cử hành đúng giờ.”
Ông nói rồi nhìn qua các vị khách, đưa ra một yêu cầu kỳ quái: “Đi vào theo từng cặp.”
Tuy rằng đề bài nói trận đại dịch tàn sát khắp nơi, nhưng những người hầu trong lâu đài dọn dẹp rất sạch sẽ, dường như chẳng thể nhìn ra ở đây đã như một địa ngục quỷ sầu. Douglas cầm một tấm da dê, cứ mỗi cặp tiến vào đều sẽ ký lên tấm da dê đó.
Không biết ông ta nhớ tên hay là số, nhưng nếu đã là NPC của hệ thống, chắc rằng ông ta có thể phân biệt được tất cả mọi người.
Không có gì bất ngờ xảy ra, người hầu đều sắp xếp cho mỗi đôi “vợ chồng” một căn phòng.
Đại đa số thí sinh đều không dám mở lời xằng lời bậy.
Ở trong phòng thi, có nơi để ngủ là tốt lắm rồi, có người đồng hành càng tốt nữa, nam hay nữ cũng không sao.
Đến lượt Du Hoặc, Chu Kỳ nói trước: “Cho hỏi…… tôi có thể xin hai căn phòng được không?”
Du Hoặc bất ngờ nhìn cô.
Hắn đương nhiên cũng muốn đề xuất như vậy, nhưng mà làm vậy với một cô gái trước mặt nhiều người như thế thì không tốt lắm. Hắn đã tính sẵn chuyện chia phòng, rồi nói với Chu Kỳ trước một tiếng, trực tiếp chia ra, cho một cô gái khác ở cùng Chu Kỳ.
Ở chỗ như thế này, hai người tất an toàn hơn một người.
Ai ngờ quản gia Douglas vừa nghe xong, bước tới, tròng mắt xám xạm của ông chuyển động như có như không mà nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ: “Xin lỗi ạ, vợ chồng cần phải ở chung một phòng.”
Chu Kỳ: “…… Ly hôn được không?”
Du Hoặc nhíu mày, đứng bên cạnh Chu Kỳ diễn theo.
Vì thế, ánh mắt Douglas lại quay sang hắn.
Ông quản gia thưa: “Yêu cầu của công tước, chỉ nhận những khách là vợ chồng ân ái, độc thân không được, ở riêng không được, ly hôn càng không.”
Du Hoặc: “……”
Tâm thần vậy thì sống kiểu gì được đến giờ thế?
Đề bài nói: Cần phải chấp thuận mỗi một yêu cầu mà công tước đưa ra, nếu không xử phạt cả tổ.
Hắn chẳng để tâm mấy chuyện này, nhưng còn Chu Kỳ cùng tổ thì sao?
Du Hoặc miễn cưỡng nhịn xuống, ục mặt nói với quản gia: “Chia đi.”
……
Chẳng qua bao lâu, các phòng đều đã chia xong.
Du Hoặc đang đi tới lầu ba toà nhà phía đông, Tần Cứu và cô gái tên Dương Thư ở bên trái hắn, còn Cao Tề và Triệu Gia Đồng thì ở bên phải hắn.
Tuy chỉ nói là căn phòng thôi nhưng nó lại rất lớn, chia thành gian trong gian ngoài. Có bình phong bằng vải trắng toát, có bàn ghế ăn, bàn trang điểm, có ghế dài và thảm lông thú, còn có phòng ngủ và bồn tắm nữa.
Khuyết thiếu duy nhất là rất ít phòng vệ sinh trong lâu đài, muốn đi phải xuống lầu một.
Trên giường ngủ có một tấm rèm giường dày che khuất.
Chu Kỳ bước vào phòng mà xấu hổ vô cùng, cô dạo một vòng trong phòng ngủ, sau đó lẩm bẩm nói: “Anh có ngửi thấy mùi gì không?”
“Mùi gì?”
Du Hoặc đang muốn tìm người đổi phòng, có hơi thất thần.
Chu Kỳ vén tấm rèm lên ngửi ngửi, lắc đầu nguầy nguậy, lại ngồi xổm xuống giường ngửi ngửi, lắc đầu tiếp.
“Không biết…… mùi này có hơi khó ngửi.”
Cô nghĩ nghĩ rồi bảo: “Có hơi thối.”
Du Hoặc: “……”
Cô gái này ngửi tới ngửi lui, ngay cả bình phong với ghế dựa cũng không buông tha, cuối cùng xoa xoa cái mũi nói: “Không tìm được nơi phát ra, có thể là do mũi em có vấn đề…… Có điều, thật ra em bị mẫn cảm quá độ, chắc là nhân tố tâm lý quấy phá rồi.”
Du Hoặc trưng cầu ý kiến của cô: “Hai cô gái một trái một phải, chọn ai?”
Chu Kỳ: “Hả?”
Cô có hơi sửng sờ, rốt cuộc mới phản ứng lại: “À à à, không sao đâu, ai cũng được. Nếu được…… nếu được thì bên phải đi. Hồi nãy trên xe có nói chuyện chung rồi.”
Du Hoặc nhấp môi.
Chu Kỳ: “……”
À thì, bên trái…… cũng được.
Tuy cô nàng Dương Thư đó trông có hơi khí tức bức người……
Cô vừa định mở miệng, Du Hoặc đã xoay người đi ra phía cửa.
Cửa phòng làm bằng gỗ, lúc mở còn phát ra tiếng cọt kẹt điếng cả tai.
Ban ngày còn được, chứ mà đang vào ban đêm yên tĩnh…… có thể làm con người ta nổi cả da gà.
Cửa vừa mở ra, Du Hoặc bước ra ngoài thì thấy cứ mỗi bên cửa sẽ có một nam hầu tiến lại nói: “Không thể đổi phòng.”
Không chỉ có hai người ở cửa mà từ làng trên xóm dưới…… Không, cả dãy hành lang dài đều có người hầu đứng trước mỗi cửa.
Chu Kỳ sợ anh đẹp trai này xảy ra chuyện, nhanh chân chạy lại túm hắn về: “Thôi thôi, đừng đổi bây giờ. Cùng lắm thì hai ta thay phiên ngủ trên giường, oẳn tù xì đi, hôm nay anh ngủ trên giường, em ngủ ở bên ngoài, ngày mai em ngủ trên giường thì tới anh ngủ ở ngoài, dù sao cũng có cửa có bình phong.”
“Không cần đâu, em ngủ trên giường.” Du Hoặc nói: “Tôi không sao đâu, ngủ trên ghế là được rồi.”
Vừa dứt lời, trên ban công đột nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ.
Hai người quay đầu nhìn lại, thì thấy Cao Tề rón ra rón rén bước vào, trầm mặt nói với Du Hoặc: “Này A, hộ giá hộ giá, tui không dám ở cùng một phòng với Triệu Gia Đồng đâu, lỡ tui mà uống quá chén, mắc công lại ảnh hưởng tới cô ấy. Giờ cho tui lạy cậu cái được không, ở ngoài cửa đều là NPC, tui nghĩ đi nghĩ lại rồi, mới ngày đầu đã ra tay với người ta thì ngại quá.”
Du Hoặc: “……”
Cao Tề lại nhìn về phía Chu Kỳ nói: “À đúng rồi cô bé này, tôi có nói với Triệu Gia Đồng rồi, chốc nữa cô ấy đỡ cô qua ban công, cứ yên tâm, tay chân bọn tôi lưu loát lắm, có ngã thì tôi ở dưới lót luôn cho.”
Chu Kỳ thụ sủng nhược kinh, vội vàng gật đầu nói: “Vậy cảm phiền mọi người ạ.”
Cao Tề đã thành công thu mua được cô bé, lại quay đầu ngáo như đang hỏi Du Hoặc: “Được không?”
Du Hoặc: “…… Được.”
Triệu Gia Đồng không hổ là một người phụ nữ thân thủ nhanh nhẹn, nhưng bọn họ không nghĩ tới Chu Kỳ cũng rất lợi hại.
Cô gái này một bước đã nhảy qua, một đường phóng thẳng sang phòng kế bên, lúc đáp xuống thì vừa nhẹ nhàng vừa linh hoạt.
Sắp xếp các cô gái xong, Cao Tề tức thời thả lỏng.
Lâu lắm rồi ông ta không có gặp mặt thằng bạn chí cốt, còn có chuyện thằng bạn quên xừ nó mình rồi, nhưng không sao hết, không có gì chia cắt được đôi ta!
Tất thảy đều có thể hàn gắn lại được hết! Một bài kiểm tra cùng vào sinh ra tử, một phòng thi truyền tai những lời chia ngọt sẻ bùi……
Ờ ha, giám thị A không thích nói chuyện.
Ông đi mà chia ngọt sẻ bùi một mình thì còn nấu gạo thành cơm kiểu gì nữa.
Cao Tề dạo một vòng trong phòng ngủ, treo áo khoác lên giá áo.
Ông đi ra khỏi phòng ngủ, tìm được một chiếc ly bạc đơn giản, rót một ly nước, vừa uống một ngụm thì nghe có tiếng vang nhỏ ngoài ban công.
Du Hoặc dịch bình phong sang cạnh, đá cái cạnh của nó.
Vừa nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu đi tới ban công xem.
“Sao anh lại tới đây?” Du Hoặc hỏi.
Tần Cứu ngồi xổm trên lan can đá của ban công rũ cánh tay có chút cà lơ phất phơ.
Người này dường như có tình yêu mãnh liệt với những nơi nguy hiểm, chẳng chút mảy may nào sợ mình sẽ ngã xuống cả.
“Tới thăm quan thôi.” Anh kéo dài giọng hỏi Du Hoặc: “Có quý phu nhân ở đây sao?”
Du Hoặc: “…… Không có.”
Tần Cứu nhếch khóe miệng lên cười tít mắt.
Anh chống lan can đá nhảy xuống, trêu đùa mà nói: “Thế thì tốt quá, tôi tới tìm em yêu đương vụng trộm.”
Phụt—
Phía sau bình phong, Cao Tề phun nước đầy cả bàn.
Tần Cứu nheo mắt: “Em còn giấu thêm một người nữa hả?”
Du Hoặc: “……”
Diễn đến nghiện rồi hay gì?
(*)Môn thần giữ sính lễ: Bên Trung Quốc có một tập tục khi rước dâu, đó là các bạn của cô dâu sẽ ra chặn cửa, tìm đủ mọi khó khăn trở ngại để không