Lâm Nhan đứng nguyên tại chỗ, trong tai vang lên ong ong, tùy ý mẹ Lâm kéo xé trút giận, cả người hơi tê dại, chỉ có hai má nóng rát đau đớn, thật đúng là dùng toàn bộ sức lực để hận cô mà!
Mặc dù mẹ Lâm vẫn khóc rất khổ sở, nhưng Lâm Nhan lại bởi vì hai cái tát mạnh mẽ này mà thở dài nhẹ nhõm, cô không có cảm giác gì cả.
Dù sao cô cũng không phải là nguyên chủ.
Nếu cô là nguyên chủ, ngược lại cô tình nguyện mình chưa bao giờ bị ôm nhầm, không bị bố mẹ Lâm nuôi lớn, như vậy có lẽ sẽ không phải nếm trải đau đớn khi đã từng có mà lại mất đi này.
“Lâm phu nhân, hai bàn tay đã đủ chưa? Nếu không đủ thì bà đánh thêm mấy cái tát nữa đi, coi như tôi trả lại công ơn nuôi dưỡng của bà. Bà trách tôi không buông tha cho Lâm Sanh, vậy tại sao lúc trước không dạy dỗ Lâm Sanh cho tốt, đừng đi sai đường? Cô ta trở về, tôi rời khỏi nhà họ Lâm ngay, cái gì mà tình thương yêu của bố mẹ và tất cả mọi thứ của nhà họ Lâm tôi đã trả lại hết, các người còn muốn tôi làm gì nữa? Bà hối hận, nếu bà có thể khiến thời gian quay ngược lại, tôi thật sự tình nguyện mình và Lâm Sanh chưa từng bị nhầm lẫn.” Lâm Nhan cười lạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn dáng vẻ đau lòng muốn chết của mẹ Lâm, gằn từng tiếng đâm vào ngực mẹ Lâm, không hề nể nang chút nào.
Mẹ Lâm bị những lời nói của Lâm Nhan khiến cho trắng bệch cả mặt, nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Lâm Nhan đang đứng trước mặt này, dường như bà không nhận ra cô nữa.
Đây vẫn là đứa nhỏ do bà nuôi lớn sao?
Từ khi nào thì nó trở lên máu lạnh vô tình như thế.
Trong lòng bố Lâm cũng giật mình, không thể phủ nhận, sau khi con gái ruột quay về, ông dành tất cả sức lực và tình cảm cho Lâm Sanh, đối với Lâm Nhan, thái độ của ông và vợ mình hoàn toàn thống nhất — thúc đẩy mối hôn sự của cô và nhà họ Tạ, để cho cô sớm rời khỏi nhà họ Lâm.
“Lâm Nhan, mày táng tận lương tâm, trước giờ bọn tao đối với mày rất tốt, bây giờ mày lại nói như vậy, mày không sợ sét đánh sao? Không có bọn tao và nhà họ Lâm, làm sao có thể có mày hôm nay?” Mẹ Lâm tức giận không thể kiềm chế.
“Ông bà nuôi tôi hai mươi năm, tôi vẫn nhớ rất kỹ, nếu ông bà đồng ý, tôi có thể nuôi ông bà hai mươi năm, ba mươi năm, thậm chí là bốn mươi năm, còn những thứ khác, tôi không thể làm gì được, cũng xin ông bà giơ cao đánh khẽ buông tha cho tôi đi.” Nét mặt Lâm Nhan lạnh như băng, thẳng thắn chặn đến mức cuối cùng mẹ Lâm cũng không nói được lời nào.
Phóng viên, Paparazzi nghe tin lập tức hành động, giơ camera “tách, tách, tách” chụp không ngừng, còn cầm microphone hướng về khuôn mặt oán giận của Lâm Nhan, Lâm Nhan nhếch môi, không hề có chút ý định mở miệng nào.
Tạ Phong Trần không nghĩ tới mình chỉ đi lấy xe một chút thôi mà Lâm Nhan lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, còn bị người ta đánh, vẻ mặt của anh âm u đi ngang qua đám đông, nhìn thấy hai dấu bàn tay trên khuôn mặt như hoa như ngọc, ánh mắt đông lạnh, “Ai đánh?”
Mọi người không hẹn mà cùng ngừng thở, tầm mắt liếc nhìn về phía mẹ Lâm.
Ánh mắt sắc bén của Tạ Phong Trần quét về phía mẹ Lâm, mẹ Lâm cũng bị khí thế áp bách quanh người anh ép tới mức trong lòng hoảng hốt. Mặc dù bố Lâm cũng có nhiều kinh nghiệm trên thương trường nhưng cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Tạ Phong Trần, vẻ mặt ngượng ngùng, muốn nói qua loa ậm ờ cho xong, “Bởi vì chuyện của Sanh Sanh, mẹ của Nhan Nhan rất đau khổ, rất kích động, trong lúc nhất thời không khống chế được cảm xúc.”
Bố Lâm vẫn biết vị này của nhà họ Tạ sau khi kết hôn thì mối quan hệ với Lâm Nhan cũng không tốt, đương nhiên cũng không nghĩ anh sẽ ra mặt thay Lâm Nhan, lại cố ý nói ra “mẹ Nhan Nhan” để nhắc nhở Tạ Phong Trần đừng làm chuyện thiếu suy nghĩ, dù thế nào cũng cần quan tâm đến thân phận con gái nuôi nhà họ Lâm của Lâm Nhan.
Ông nghĩ rằng Tạ Phong Trần không dám làm gì cả.
“Đau khổ như vậy tại sao không vào tù ngồi thay con gái bà đi? Bởi vì có loại bố mẹ không biết phân biệt đúng sai như ông bà mới có thể sinh ra đứa con gái thủ đoạn độc ác như Lâm Sanh. Người một nhà các người thật khiến người khác ghê tởm, Lâm Nhan xui xẻo tám đời mới bị nhà họ Lâm các người ôm nhầm.” Lời nói của Tạ Phong Trần bén nhọn, căn bản không thèm giữ mặt mũi cho bố Lâm mẹ Lâm.
Nhà họ Lâm cũng là nhà giàu có tiếng ở Hải Thành, hai ông bà chưa từng bị sỉ nhục như vậy, nghe thấy vậy thay đổi cả trăm sắc mặt, mẹ Lâm lập tức bị chọc giận, chỉ cảm thấy huyết áp tăng lên rất nhanh, dường như muốn xỉu đến nơi, môi run run nói: “Cậu, cậu, cậu khinh người quá đáng, dù nói như thế nào cũng là bọn tôi nuôi lớn nó, cậu, sao cậu có thể làm nhục bọn tôi như vậy.”
“Kính nhân giả, nhân hằng kính chi*; nhục nhân giả, nhân hằng nhục chi. Tự rước lấy nhục thì đừng trách người khác không chừa mặt mũi cho các người. Những hành động ngày hôm nay của ông bà làm gì còn mặt mũi để nói đến công ơn nuôi dưỡng nữa chứ.” Tạ Phong Trần cười càng thêm châm chọc, nhìn thấy hai má đã hơi hơi sưng lên của Lâm Nhan, chỉ cảm thấy lòng đau không chịu nổi, nắm tay cô quay lưng đi ra khỏi đám người.
*Kính nhân giả, nhân hằng kính chi: trích trong Ly Lâu (hạ) của Mạnh Tử, nghĩa là nếu kính trọng người khác thì người khác sẽ kính trọng lại, sau này được người đời thêm vào câu “nhục nhân giả, nhân hằng nhục chi” nghĩa là nếu làm nhục người khác thì sẽ bị người khác làm nhục lại.
Các phóng viên đều bị sắc mặt chết chóc của người đàn ông dọa lùi lại, cũng có người to gan muốn đi khai thác quan hệ của hai người nhưng mỗi người đều bị ánh mắt sắc bén của Tạ Phong Trần dọa đến mức không thốt thành lời.
Trong xe, Tạ Phong Trần đẩy Lâm Nhan vào, giận dữ đóng sầm cửa xe, rung đến nỗi Lâm Nhan hơi run rẩy.
“Đau không?” Tạ Phong Trần đau lòng nâng mặt Lâm Nhan, hình như còn sưng hơn so với hồi nãy, ngón tay anh cũng không dám chạm vào chút nào, sợ làm cô đau, giọng nói dịu dàng như nước.
Trong lòng Lâm Nhan ấm áp, thành thật gật đầu, “Sau lại không đau chứ, đau muốn chết đến nơi rồi!”
“Đau chết cho đáng đời, người ta đánh em, em còn đứng yên không chịu né à?” Tạ Phong Trần giận này không tranh, đôi mắt tràn đầy hung ác trừng Lâm Nhan.
Lâm Nhan nhún nhún vai, rất bất đắc dĩ, “Em cũng không kịp phản ứng mà, trong trí nhớ của em, Lâm phu nhân luôn là một phu nhân dịu dàng, ai ngờ bà ta lại ra tay độc ác như vậy chứ, xem ra là hận em muốn chết rồi.”
“A~ dịu dàng cái gì, chẳng qua chỉ là giả bộ thôi, người phụ nữ đó không hổ là người có thể sinh ra loại con gái như Lâm Sanh, tâm địa vô cùng độc ác! Nếu không phải mối quan hệ đó của em và nhà họ Lâm, anh còn muốn trả lại gấp nhiều lần.” Lúc nhắc tới Lâm phu nhân, nhất thời sắc mặt của Tạ Phong Trần tối lại, trong đôi mắt tràn đầy ác liệt.
“Tiêu rồi, anh nói xem dung nhan em có bị hủy hoại hay không vậy! Shzz— đau —” Lâm Nhan mở camera trước của điện thoại ngắm khuôn mặt mình, ngón tay khẽ chạm, lập tức đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, trong lòng vô cùng chán nản.
“Em không có mắt à? Bây giờ mà em đụng vào mặt làm gì?” Tạ Phong Trần tức giận đến mức lấy tay kéo tay cô xuống rồi nắm lấy, oán hận trừng mắt nhìn cô, vừa đau lòng vừa bực mình.
“Em cũng không cố ý mà.” Vẻ mặt Lâm Nhan vô tội.
“Em ngốc chết đi được, về nhà trước đã, dùng đá lạnh chườm, trong nhà cũng còn thuốc mỡ.” Tạ Phong Trần bất đắc dĩ, vô cùng ghét bỏ, mau chóng quay lại ghế lái rồi lái xe rời đi.
Mẹ Lâm vung tay tát Lâm Nhan ở ngoài tòa án lại dấy lên sóng gió.
Rất nhiều người đều uất ức thay Lâm Nhan, Lâm Sanh làm chuyện xấu, nhưng người bị đánh lại là Lâm Nhan, cuối cùng vẫn là khác máu tanh lòng.
Đối với những chuyện này, ngược lại Lâm Nhan không đáp lại gì cả, tuy rằng nhận hai bạt tai rất oan ức, nhưng mà cô cũng không thể đánh lại được. Mệt thì cũng hơi mệt nhưng ít nhất sau này sẽ không có người động một chút lại dùng đạo đức bắt cóc với cô, hơn nữa, còn có những lời đó của Tạ Phong Trần, lần sau bố Lâm mẹ Lâm muốn tìm cô gây khó dễ chỉ sợ cũng phải suy nghĩ thật kỹ càng.
Cô không buông tha cho Lâm Sanh, nhưng cô cũng chưa bao giờ có lỗi với bố mẹ Lâm, người trên đời này cũng không phải là kẻ ngốc không phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai.