Cố Hải đã từng vô số lần gắp cơm và thức ăn cho Bạch Lạc Nhân, hắn cũng không hề có cảm giác muốn khóc, nhưng hôm nay, Cố Uy Đình tự tay gắp cho cậu một miếng, cậu liền cảm thấy nghẹn ngào.
Chín năm trước, đi một bước tính một bước. Gặp đủ loại đau khổ khó khăn, cuối cùng, Bạch Lạc Nhân mới phát hiện ra, cậu luôn tha thiết mong nhận được sự đồng ý, chúc phúc của người này.
Trên đường trở về, trong đầu Cố Uy Đình chỉ thấy hình ảnh Bạch Lạc Nhân cố nén nước mắt, trong đôi mắt ấy luôn có giọt nước mắt trực chờ rơi xuống, hình ảnh ấy cứ bám riết trong lòng Cố Uy Đình.
Buổi tối huấn luyện xong, Bạch Lạc Nhân trở lại ký túc xá thì phát hiện chăn trên giường đã biến mất.
Đang buồn bực, phía sau vang lên tiếng gõ cửa.
Lưu Xung ngó vào, dò xét hỏi: “Thủ trưởng, em vào được không?”
Bạch Lạc Nhân nhíu mày nói, “Có gì mà không thể?”
Lưu Xung đi vào, Bạch Lạc Nhân mới thấy cậu ta đang khiêng trên vai một cái chăn.
“Sao cậu lại lấy chăn của tôi đi?” Bạch Lạc Nhân hỏi.
Lưu Xung từ tốn nói, “Em thấy cái này cũng ẩm quá rồi, hai ngày trước lúc nào cũng mưa, chăn mền có mùi ẩm mốc, hôm nay chúng em mang đi phơi. Em đi qua đây, thấy cửa mở, liền đem chăn mền của anh khiêng hết ra ngoài. Thủ trưởng, anh sẽ không trách em chứ?”
“Sao tôi lại trách cậu?” Bạch Lạc Nhân trên môi nở nụ cười, “Cậu quan tâm tôi như vậy, tôi mừng còn chưa hết, sao lại trách cậu được?”
“Thủ trưởng, em hỏi chuyện này được không?”
Bạch Lạc Nhân vừa nhìn ánh mắt Lưu Xung, cũng biết hắn muốn hỏi cái gì, thay vì để cậu ta khó khăn mở miệng, chi bằng phóng khoáng thừa nhận.
“Tôi và Cố Hải đúng là quan hệ yêu đương.”
Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng Lưu Xung vẫn ngạc nhiên không nói nên lời.
“Sao? Dọa cho cậu sợ rồi à?” Bạch Lạc Nhân trái lại lại rất ung dung thoải mái.
Lưu Xung lắc đầu, “Lần trước em bị trói đến ký túc xá của anh, Cố Hải cũng nói với em như vậy, em cũng đoán có thể hai người là quan hệ đó, nếu không tại sao mỗi lần em đến ký túc xá của anh, Cố Hải đều khó chịu đến vậy?”
Bạch Lạc Nhân trong lòng tự nhủ một câu, thật không dễ dàng a! Đứa nhóc này cuối cùng cũng thông suốt.
“Thực ra thì, thủ trưởng, em đối với anh cũng rất có thiện cảm, trong lòng lúc nào cũng luôn nhớ đến anh. Chỉ có điều, mỗi lần Cố Hải đi tìm em, em lại không có ý nghĩ đó, không phải em sợ anh ta, mà là em hiểu được rằng khoảng cách giữa chúng ta thật quá chênh lệch. Em chỉ có thể một lòng kính trọng anh, giống như những đồng đội khác trong ký túc xá, là sự ngưỡng mộ chứ không phải tình yêu.”
Bạch Lạc Nhân lần đầu tiên nghe được những lời nói rõ ràng đến thế từ miệng Lưu Xung.
“Được rồi, những điều này có hay không, quan trọng nhất vẫn là phải luyện tập thật tốt. Chờ tương lai trở thành một người xuất sắc, tìm một cô gái có khó gì?”
Lưu Xung nhìn Bạch Lạc Nhân với ánh mắt nghi hoặc, “Điều kiện anh tốt như vậy, theo lý thuyết thì có rất nhiều cô gái mong muốn bên anh, tại sao anh lại muốn cùng với một nam nhân chứ?”
“Điều kiện của tôi tốt vậy sao? Có mấy người thực sự muốn được gả cho quân nhân? Mà cho dù họ bằng lòng lấy tôi, tôi cũng không dám lấy! Cưới xong chỉ có thể ở nhà, quanh năm suốt tháng gặp được mấy lần? Bình thường còn phải gọi điện về nhà, mỗi lần có nhiệm vụ lại phải báo cáo vẫn đang bình an, mới nghĩ đã thấy phiền phức…”
“Ra vậy.” Lưu Xung nhịn không được cảm khái một câu, “Lẽ nào vì những điều này mà anh đi chung với anh ta?”
“Dĩ nhiên không phải.” Bạch Lạc Nhân bất đắc dĩ cười cười, “chuyện này không thể nói rõ nguyên nhân, nói ra chắc xấu hổ không có chỗ mà trốn.”
“Ai, em thật sự khó có thể tưởng tượng, sao anh và anh ta có thể trở thành một cặp? Hai người một chút xíu cũng không xứng đôi!”
Tuy rằng Bạch Lạc Nhân đang giận Cố Hải, nhưng nghe những lời này của Lưu Xung vẫn cảm thấy không thoải mái.
“Sao lại không xứng?”
Lưu Xung thẳng thắn bộc bạch: “Cứ coi như đàn ông với đàn ông có thể trở thành một cặp, nhưng cũng phải nói tới âm dương hòa hợp nữa chứ? Nhìn hai người một chút, cả hai đều dũng mãnh như vậy, ai đè ép ai mới là thích hợp đây?” (hai anh ý đè ép lẫn nhau bạn Xung ạ =))))
“Ai khiến cậu quản?” Bạch Lạc Nhân gõ đầu Lưu Xung một cái, “Đây là việc cậu nên bận tâm hay sao?”
Lưu Xung lần đầu tiên thấy Bạch Lạc Nhân mắc cỡ, trong đầu tràn ngập tư tưởng gian tà, nhịn không được, thăm dò một lúc như vậy mới hỏi đến vấn đề mấu chốt khiến hắn bối rối bấy lâu. (bạn trẻ Xung tò mò, bạn trẻ Xung bối rối =))))
“Thủ trưởng, hai người, chuyện kia có thoải mái không?”
Bạch Lạc Nhân láu lỉnh cười một tiếng, “Đúng thế đấy, cậu vừa lòng chưa?”
Lưu Xung cười đến đỏ hai gò má, tiến đến sát Bạch Lạc Nhân tiếp tục làm “bà tám”, “Vậy hai người, ai ở trên, ai ở dưới?”
“Còn phải xem tâm trạng.”
“Trời ạ, thủ trưởng cũng bị…” Lưu Xung không có cách nào tiếp nhận, “Ở dưới không phải rất khó chịu sao? Anh ta ngồi trên ghế, tôi đã để ý mấy lần… thực sự rất đồ sộ.”
Bạch Lạc Nhân giả vờ nổi giận nhìn Lưu Xung, “Cậu không có việc gì đi nhìn cậu ta làm cái gì?”
Lưu Xung lộ vẻ tức giận, “Em không có cố ý, liếc mắt một cái, chỉ liếc mắt một cái…” Lưu Xung giơ ngón tay, lặp đi lặp lại để chứng tỏ mình không có ý đồ gì.
“Được rồi, nói mãi cũng không hết chuyện, nhanh về ngủ đi!”
Lưu Xung vẫn còn ngồi lì không đi, “Cho em hỏi thêm một câu cuối cùng được không?”
Bạch Lạc Nhân kiên nhẫn gật đầu.
“Hai người định sẽ kết hôn sao?”
Bạch Lạc Nhân nghẹn lời, một lúc lâu sau mới trầm mặt nói: “Còn có thể kết hôn sao? Có thể giữ gìn mối quan hệ này cũng đã không tệ rồi.”
“A.”