“Có phải em cảm thấy sau khi anh đi rồi thì không trị được em nữa đúng không?” Lục Tây Kiêu hỏi.
“…”
Chu Vãn rụt cổ lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không.”
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi.” Chu Vãn lập tức nói.
Lục Tây Kiêu vò loạn tóc cô, xoa rối tung hết cả lên: “Cái tính tình này của em đúng là…”
Chu Vãn để tuỳ anh “phát tiết”, đợi phát tiết xong, lại nhắc nhở: “Mau vào đi, sắp phải bay rồi.”
“Hôn anh một cái.”
Tuy nói thế, nhưng anh không cúi đầu, eo cũng không cong xuống.
Không còn cách nào khác, Chu Vãn chỉ có thể đặt hai tay lên vai anh, kiễng chân chống người với tới.
Lục Tây Kiêu lại cắn nhẹ lên môi cô, vỗ lên mông cô một cái: “Anh đi đây.”
———
Đưa mắt nhìn theo Lục Tây Kiêu đi vào cửa kiểm soát an ninh, Chu Vãn lại vẫy tay tạm biệt anh rồi mới rời đi.
Thật ra lần này Lục Tây Kiêu đi ba ngày, cô lại thấy vui vui, tối hôm anh về vừa vặn là ngày 18 tháng 11 – sinh nhật của anh, cô có thể mượn mấy ngày này để suy nghĩ thật kỹ nên chuẩn bị quà gì.
Trở lại toà soạn, gần đây mọi người đang tập trung vào chủ đề gia đình mất con một[1], Chu Vãn đã chuẩn bị xong đề bài cho cuộc thi, buổi chiều đi đến viện dưỡng lão với các đồng nghiệp để điều tra nghiên cứu và phỏng vấn.
[1] Gia đình mất con một – 失独家庭: là những gia đình có người con duy nhất chết, cha mẹ không còn con, không có khả năng sinh con, không muốn nhận con nuôi. Hầu hết những người mất đứa con duy nhất đều đã ngoài 50 tuổi, sau khi trải qua đại bi kịch “già mất con”, họ đã mất đi khả năng sinh sản.Lúc đó, Lục Tây Kiêu gửi tin nhắn tới nói mình đã xuống máy bay.
Chu Vãn xem điện thoại cười cười, chụp một tấm ảnh của viện dưỡng lão cho anh, cho anh cô đang làm gì.
Khi kết thúc, vừa lúc cũng sắp đến giờ tan tầm, vài đồng nghiệp tự mình lái xe đến đi thẳng về, những người khác thì ngồi xe của công ty về toà soạn trước.
“Vãn Vãn, hôm nay bạn trai cậu không đến đón cậu à?” Quý Thanh Khiết hỏi.
Chu Vãn: “Anh ấy đi công tác rồi.”
Chú Diệp quay đầu lại: “Vậy cô về thế nào, nếu không thì chú tiện đường chở cháu về.”
“Không sao ạ.” Chu Vãn cười cong mắt lên: “Đi tàu điện ngầm về cũng rất tiện.”
Mặc dù đã lấy được bằng lái, nhưng thành phố B lúc nào cũng ùn tắc, bình thường Chu Vãn không thích lái xe.
Mà ngay từ đầu Lục Tây Kiêu đã nói với cô, khi nào tan làm thì gọi cho thư ký của anh đến đón, nhưng dù sao Chu Vãn cũng ngại làm phiền người khác, vẫn quen đi tàu điện ngầm.
Chú Diệp cũng không kiên trì nữa: “Được, vậy cháu đi đường cẩn thận.”
Một đoàn người trở về toà soạn, Chu Vãn trở lại chỗ làm việc thu dọn một chút, đi xuống lầu với Quý Thanh Khiết.
Cô đã suy nghĩ suốt một ngày xem mua quà gì cho Lục Tây Kiêu, nhưng anh lại chẳng thiếu thứ gì, cô muốn tặng cái gì đó có ý nghĩa, nhưng lại không nghĩ ra được.
“Tiểu Khiết.” Chu Vãn hỏi: “Cậu có biết con trai thích quà gì không?”
“Hả?” Quý Khiết chớp chớp mắt: “Là sinh nhật của bạn trai cậu hả?”
“Ừm, ngày đi công tác về chính là ngày sinh nhật anh ấy.”
“Anh Lục như vậy, có lẽ thật sự muốn mua cái gì cũng có thể mua được.” Quý Thanh Khiết phân tích cho cô: “Món quà này nhất định phải tặng vào tim anh ấy mới được, hay là ngày anh ấy về cậu tự tay nấu cho anh ấy một bữa tối dưới ánh nến?”
“Bữa tối dưới ánh nến… Có ít quá không, không có thành ý gì cả.”
Quý Thanh Khiết: “Mình vẫn chưa nói hết, ăn cơm tối xong, cậu lại tặng bản thân cho anh ấy, mua một bộ đồ ngủ gợi cảm một chút, để anh ấy tự tay mở phần quà này của cậu.”
“…”
Chu Vãn nghĩ đến hình ảnh đó, nghĩ đến một nửa thì không dám nghĩ tiếp nữa.
Thực sự là… hơi đáng sợ.
Quý Khiết cũng không đứng đắn gì cả.
Được rồi, vẫn là để tự cô suy nghĩ đi.
Hai người vừa nói vừa đi xuống, đến dưới lầu, Chu Vãn vẫy tay tạm biệt cô ấy: “Trên đường chú ý an toàn, ngày mai gặp nhé.”
“Bye bye.”
Chu Vãn vừa xoay người lại, bên tai vang lên một giọng nói, là giọng của Quách Tương Lăng: “Vãn Vãn.”
Cả người cô cứng đờ, nghiêng đầu nhìn lại.
Quách Tương Lăng đứng ở bên kia đường.
Bọn họ đã 7, 8 năm không gặp rồi.
Bà ta đã già đi rất nhiều, trên mặt có nhiều nếp nhăn, khoé mắt cũng vậy, làn da ố vàng, con ngươi cũng không còn sắc thái rực rỡ của ngày xưa, trên người mặc một chiếc áo lông màu đen kiểu ngắn, trên tay mang hai đoạn tay áo (?).
(?) Nguyên văn là 袖子上戴着两截袖套, thật tình là mình cũng không biết chỗ này nói cái gì nữa, ai biết thì giúp mình với nhé, mình cảm ơn rất nhiều:33
Khác biệt quá lớn so với Quách Tương Lăng trong ấn tượng của Chu Vãn.
Thế cho nên khoảnh khắc nhìn thấy Quách Tương Lăng, cô hoàn toàn ngơ ngác đứng tại chỗ, thoáng chốc trong lòng ngũ vị tạp trần.
Trong trí nhớ của cô, Quách Tương Lăng bao giờ cũng ăn diện đẹp đẽ, cho dù lúc trước bà ta vẫn chưa ly hôn với Chu Quân, không dư dả nhiều tiền, bà ta cũng không tiếc tiền cho việc trưng diện.
Cho dù bà ta có nghèo túng, cũng vẫn sẽ để mình đẹp đẽ tươm tất mới đúng.
Có một khoảnh khắc, Chu Vãn cảm tấy không phải bà ta cố ý mặc như vậy đến để chiếm được lòng thương xót của cô.
Nhưng lại nhìn thấy làn da trên tay bà ta cũng thô ráp hơn rất nhiều, thời tiết của tháng 11 cũng đã làm nẻ da.
Những điều này không phải một đêm là có thể thay đổi được, thật sự có thể nhìn ra, mấy năm nay bà ta sống không quá tốt.
“Vãn Vãn.”
Quách Tương Lăng lại gọi một tiếng, lảo đảo bước nhanh về phía trước, nắm chặt lấy cổ tay của Chu Vãn.
Giọng bà ta run rẩy mang theo sự chân thành, hốc mắt phiếm hồng, thoáng chốc, thoáng chốc nước mắt thuận theo nếp nhăn ở khoé mắt chảy xuống, tựa như một người mẹ đáng thương trèo non lội suối cuối cùng cũng tìm được con gái.
“Mấy năm nay mẹ rất nhớ con.”
Toàn thân Chu Vãn rét run, khi Quách Tương Lăng đang muốn kéo ống tay áo của cô, cô vô thức đưa tay lên, tránh bà ta, sau đó lui về sau một bước, ý kháng cự rất rõ ràng.
“Vãn Vãn.”
Quý Thanh Khiết đã dừng bước lại khi Quách Tương Lăng gọi tiếng đầu tiên, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cô ấy thử dò xét hỏi: “Không sao chứ?”
Ở đây ngựa xe như nước, thành phố lớn xi măng sắt thép, phía sau là nhà cao tầng, phía trước là đường nhựa.
Chu Vãn mặc một bộ quần áo sạch sẽ, đi đôi giày tinh xảo, xinh đẹp đến chói mắt, mà Quách Tương Lăng trước mặt thì ngược lại, đối lập như vậy, một bước lùi của cô cũng có thể bị xuyên tạc thành ghét bỏ.
Cô sớm đã bị ép đến chỗ nguy hiểm của vách núi, đỉnh cao của đạo đức.
Bản thân Chu Vãn làm tin tức, cô quá rõ tình cảnh bây giờ sẽ bị xuyên tạc ra sao.
Nhưng cô không muốn để cho người khác bới ra vết sẹo trong quá khứ của cô rồi vây xem chút nào.
“Không sao.”
Chu Vãn nở nụ cười với Quý Thanh Khiết, sau đó dùng đôi tay lạnh đến đóng băng kéo Quách Tương, đi về phía ga tàu điện ngầm bên kia.
“Vãn Vãn…”
“Bây giờ bà đừng nói gì nữa.” Chu Vãn lạnh lùng ngắt lời bà ta, đi rất nhanh: “Cũng đừng gọi tôi như thế.”
Quách Tương Lăng há miệng, cuối cùng không nói gì nữa.
Chu Vãn mua cho bà ta một vé tàu điện ngầm, đi về hướng ngoại ô.
Cuối cùng Chu Vãn tìm một quán cà phê gia đình vắng người.
Cô gọi hai ly cà phê, ngồi ở vị trí bên cửa sổ với Quách Tương Lăng.
Khoảnh khắc ngồi xuống Chu Vãn chợt nghĩ đến cái gì đó, đột nhiên cảm thấy hết thảy những chuyện này đều rất nực cười.
Cô còn nhớ năm lớp 11, có một lần cô tìm Quách Tương Lăng bởi vì bệnh của bà nội, cũng hẹn gặp nhau tại quán cà phê, lúc về trời mưa rất to, Quách Tương Lăng ngồi xe hơi rời đi, mà cô đội mưa chạy về trạm xe buýt, đến trạm xe, cô nghiêng đầu nhìn chiếc xe ấy, lại thấy xe đậu ở ven đường, Quách Tương Lăng ló ra nói chuyện với Lục Tây Kiêu.
“Đột nhiên bà tới tìm tôi làm gì?” Chu Vãn hỏi thẳng vào vấn đề.
“Vãn Vãn, mẹ thật sự chỉ muốn nói xin lỗi con, mẹ biết trước kia mẹ làm sai, con có thể tha thứ cho mẹ không?”
“Không thể.”
Chu Vãn nhìn bà ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Tại sao tôi phải tha thứ cho bà, bà căn bản không có nỗi khổ tâm, bà chỉ là không cần tôi nữa thôi.”
Quách Tương Lăng lại bắt đầu rơi nước mắt.
Nước mắt rơi từng giọt xuống, cuối cùng che mặt khóc không thành tiếng.
Hộp khăn giấy ở bên cạnh tay Chu Vãn, nhưng đến cuối cùng cô cũng không rút ra một tờ nào.
“Cả đời này của tôi không thể tha thứ cho bà, mà tôi đã phá hủy nửa đời sau vốn dĩ bình yên vô sự của bà.”
Chu Vãn bình tĩnh nhìn bà ta khóc: “Vì vậy giữa chúng ta chỉ oán hận nhau là được rồi, đừng làm phiền nhau nữa.”
Phục vụ mang hai ly cà phê đến.
Chu Vãn cầm ly lên uống một ngụm, đứng dậy tìm nhân viên phục vụ đổi 500 tệ tiền mặt.
Cô đưa tiền mặt đến trước mặt Quách Tương Lăng: “Có lẽ bây giờ không mua được vé xe, bà tìm một khách sạn, ngày mai cầm số tiền này về đi, bà không thể nhận được thứ gì khác từ tôi đâu.”
Nói xong, Chu Vãn cầm túi lên, xoay người rời đi.
“Vãn Vãn.”
Cô không dừng bước.
Quách Tương Lăng khàn giọng: “Mẹ cùng đường bí lối rồi——”
Quách Tương Lăng không quay đầu lại, cả người bà ta còng xuống, lưng rất cong, mái tóc xơ xác che đi tóc bạc, xương bả vai gầy nhô ra từ bên dưới chiếc áo lông.
“Sau này mẹ đầu tư vào một thẩm mỹ viện, nhưng mấy năm nay làm ăn không tốt, phá sản rồi.” Quách Tương Lăng nói: “Mẹ không còn cách nào khác, tìm người cho vay tiền, nếu không bọn họ sẽ đánh chết mẹ…”
Chu Vãn dừng bước, cổ họng vô thức nuối xuống, hai chân nặng như chì, mở miệng cũng không phát ra được âm thanh gì, thấp giọng nói: “Vì vậy bà đến tìm tôi, là muốn để tôi giúp bà trả tiền sao?”
Hai mắt Quách Tương Lăng đỏ hoe quay đầu lại: “Mẹ thật sự hết cách rồi, năm đó…”
Mí mắtChu Vãn cực kỳ nóng, có thứ gì đó nóng hổi chực trào để tuôn ra, nhưng cô cố nén lại, dù vành mắt đỏ như máu cũng không chảy xuống một giọt nước mắt nào.
“Tôi đã nói với bà rồi, đừng có gọi tôi như thế!”
Tâm tình của cô đột nhiên bộc phát, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang nhanh chóng già đi ở trước mắt: “Bây giờ bà không muốn chết, chẳng lẽ bố của tôi và bà nội lúc trước thì không muốn sao? Nhưng lúc đó bà đã làm gì?”
“Sao bà có thể đối với tôi như vậy, bà hại tôi mất đi bố với bà nội, giờ sao còn có thể nói ra loại yêu cầu này với tôi?”
Chu Vãn cũng không ôm bất cứ hy vọng gì đối với Quách Tương Lăng cả.
Cô biết, với tính cách của Quách Tương Lăng, đột nhiên đến tìm cô nhất định không phải là thật sự ân hận.
Sau khi gặp lại Lục Tây Kiêu ở thành phố B, cô đã gặp được rất nhiều người tốt, cô nghĩ vận mệnh không tốt của mình cuối cùng cũng bắt đầu thay đổi rồi, nhưng sự xuất hiện của Quách Tương Lăng lại kéo cô xuống đáy vực sâu một lần nữa.
Tại sao mẹ ruột của cô lại là loại người này chứ?
Tại sao cô phải chịu đựng tất cả những điều này?
Chu Vãn cụp mắt xuống. Cuối cùng, giọt nước mắt vẫn không nhịn được, rơi xuống mặt đất.
“Tại sao lúc trước bà lại sinh tôi ra, nếu đã chưa từng yêu thương tôi, tại sao lúc trước lại sinh ra tôi? Tại sao mỗi lần tôi cho rằng cuối cùng tôi khổ tận cam lai thì bà lại xuất hiện!”
“Sau khi bố mất, không phải tôi chưa từng cầu xin bà đừng bỏ rơi tôi, tôi đã quỳ xuống mặt đất lôi kéo quần áo bà xin bà đừng đi, nhưng bà vẫn đi, tại sao bây giờ còn quay về?”
“Chẳng lẽ tôi là một con chó của bà sao? Bà muốn đi thì đi, muốn trở về ngoắc ngoắc tay thì tôi phải vẫy đuôi với bà, không có đạo lý không công bằng như thế đâu.”
Quách Tương Lăng: “Mẹ biết…”
“Tôi sẽ không đưa tiền cho bà, càng không thể thay bà trả tiền.”
Mắt Chu Vãn đỏ hoe nói: “Bà sống hay chết đều không liên quan đến tôi, nếu như bà còn đến làm phiền tôi, tôi sẽ trực tiếp báo cảnh sát.”
Quách Tương Lăng sửng sốt.
Dường như bà ta bị lời nói tuyệt tình này kích thích, ánh mắt trở nên lạnh lùng với không thể tin được.
“Tao mang thai mười tháng sinh ra máu thịt là mày, không có công lao cũng có khổ lao, bây giờ mày thấy chết không cứu thì thôi đi, còn muốn báo cảnh sát bắt tao!?”
Lớp ngụy trang của Quách Tương Lăng bị xé toạc, giọng nói the thé: “Chúng ta có quan hệ huyết thống, còn được ghi trong hộ khẩu, mày bây giờ là đang vứt bỏ!”
Những lời như vậy không dọa đượcChu Vãn.
Cô phát hiện cô vẫn quen với dáng vẻ này của Quách Tương Lăng.
Thậm chí còn xong khoé miệng cười tự giễu: “Suy cho cùng thì chúng ta cũng có quan hệ máu mủ, bộ dạng của tôi bây giờ, cũng giống như lúc trước bà bỏ rơi tôi vậy.”
———
Về đến nhà, Chu Vãn tắm rửa rồi nằm dài trên giường.
Sau khi gặp Quách Tương Lăng, cả người cô cực kỳ mệt mỏi, người mệt tâm cũng mệt. Cô cố gắng thả lỏng thần kinh, nhưng trong đầu cứ hiện lên bộ dáng của Quách Tương Lăng nói chuyện với cô lúc nãy.
Không thể nào quên được.
Cô giơ tay lên, cánh tay vắt ngang trên mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cùng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
Là Lục Tây Kiêu gọi.
Chu Vãn dừng một chút, không muốn bị anh nghe ra tâm trạng sa sút, ho một cái, bắt máy: “Alo?”
“Đang làm gì thế em?”
“Em đang nằm thôi, không có chuyện gì làm cả.”
Anh cười một tiếng: “Hôm nay không chuẩn bị thi đấu à?”
“Lúc ban ngày em xem rồi.” Bởi vì vừa rồi xảy ra những chuyện ấy, giọng nói Chu Vãn hơi khàn: “Em hơi mệt, muốn nằm một lát rồi xem.”
“Mệt thì nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai xem.”
Dừng một chút, hình như Lục Tây Kiêu nhận ra cô có chút không đúng, hỏi: “Không khó chịu chứ?”
“Không có.”
“Mở video đi, anh nhìn em chút.”
Chu Vãn sửng sốt.
Một giây sau, Lục Tây Kiêu lập tức gọi video tới.
Cô tiện tay lau hai mắt, chuyển ánh sáng tối một chút, sau đó giấu cằm vào trong chăn.
Cô cũng không phải thực sự muốn giấu không nói cho anh, chỉ là hiện tại anh đang ở nơi khác, bận rộn một đống chuyện, Chu Vãn không muốn khiến anh bận tâm vào lúc này, ít nhất là không phải bây giờ.
Cô ấn mở video.
Màn hình loé lên, khuôn mặt của Lục Tây Kiêu xuất hiện.
Anh đã về khách sạn, mặc chiếc áo ngủ trong khách sạn, có lẽ cũng vừa tắm xong, tóc đen hơi ướt, khuôn mặt lộ ra vẻ cực kỳ thâm sâu dưới ánh đèn.
“Giấu mặt đi làm gì?”
Giọng nói anh mang theo chút giọng mũi khàn khàn, nhuốm sự dịu dàng: “Anh nhìn một chút.”
Chu Vãn giơ cằm lên, nhỏ giọng ngập ngừng: “Không khó chịu đâu mà.”
“Vậy sao lại không có tinh thần như thế?” Lục Tây Kiêu cau mày lại, mắt nhìn đồng hồ: “Nếu không thì bây giờ anh bay về.”
Chu Vãn chớp chớp mắt.
Cô nhìn người đàn ông trong màn hình, ngũ quan của anh và đường nét rõ ràng sắc sảo, nhưng lúc này lại bị hòa tan, chỉ còn lại sự dịu dàng rực rỡ.
Mà sự dịu dàng ấy dường như xuyên qua màn hình điện thoại di động, trộn lẫn với mùi hương chỉ có trên người của Lục Tây Kiêu, làm dịu đi sự tủi thân và bất an trong lòng của Chu Vãn.
“Không cần đâu.”
Cô híp mắt cười, chịu đựng chua xót trong mũi: “Chỉ là em… có chút nhớ anh rồi.”
Cô khẽ cọ má vào gối đầu, mềm mại làm nũng gọi tên anh: “Lục Tây Kiêu.”
“Hửm?”
“Sau khi anh bận xong thì về nhanh một chút có được không?”