Thi Khải Tân hiện giờ chẳng có ấn tượng tốt gì với hắn, tất nhiên sẽ nói ra vài lời khó nghe, “Thôi thôi bỏ đi, đừng nhắc đến hắn. Nguyên soái chắc sắp về rồi, phu nhân, tôi đi trước đây”.
Quân Thanh Dư cũng nghe thấy tiếng bên ngoài, “Anh đi đi”.
Quân Thanh Dư cầm lấy vòng tay thông minh, mở xem thời gian biểu các nguyên soái giám sát Phó Thành Vũ mà Thi Khải Tân gửi. Quyết định thời gian xong thì Phó Viễn Xuyên đúng lúc đi vào, cậu cầm theo cốc trà ấm đứng lên, “Mệt cho anh rồi. Em có thêm mật ong, anh thử xem có ngon không”.
Phó Viễn Xuyên nhận lấy cốc trà, anh không vội uống mà khẽ hôn cá nhỏ, hỏi cậu: “Hôm nay em không ra ngoài chơi à?”.
Quân Thanh Dư lắc đầu, “Ở nhà nghe Thi Khải Tân kể chuyện Phó Thành Vũ”.
Kết quả thương lượng cho chuyện đó không hề thỏa lòng người, Phó Viễn Xuyên đã không còn định thông qua cuộc họp mà xử lí Phó Thành Vũ nữa, “Em đừng lo, tôi sẽ lo liệu tốt”.
“Ưm”.
Phó Viễn Xuyên ngồi xuống sô-pha uống trà, Quân Thanh Dư hơi suy nghĩ rồi vòng ra sau xoa bóp vai cho anh, “Hôm nay anh còn phải đi họp nữa không?”.
“Không, chuyện này đến đây là xong rồi, không cần tốn thời gian thêm nữa”. Phó Viễn Xuyên cảm thấy nói chuyện với bọn họ đúng là phí lời, chi bằng cứ giải quyết đơn giản một chút.
“Vậy chuyện lên ngôi thì sao?”, Quân Thanh Dư không nhịn được mà nghĩ, cứ bị chèn ép như thế này, dù có lên ngôi thì tháng ngày cũng không dễ sống đâu.
Phó Viễn Xuyên đáp: “Vẫn chưa cãi xong”.
Quân Thanh Dư coi như phục những nguyên soái này, đệ nhất quả tạ à. Để Phó Viễn Xuyên một mình giải quyết còn đơn giản hơn là thương lượng với bọn họ.
“Anh đừng nghĩ nữa, hôm nay nghỉ sớm đi”. Quân Thanh Dư từ đằng sau vòng tay ôm lấy Phó Viễn Xuyên mà cọ, “Chúng ta đi tắm chứ”.
“Hơi sớm, trời còn chưa tối mà”.
“Tắm xong là tối rồi”.
“…”.
Phó Viễn Xuyên đứng lên, cách một cái sô-pha anh bế bổng cá nhỏ từ đằng sau lên.
Quân Thanh Dư vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, “Ưm… dép”.
“Không cần đâu”.
Chuyện hôm nay đã đến giai đoạn kết thúc, lúc Phó Viễn Xuyên về không tính là muộn nhưng lúc từ phòng tắm đi ra thì đã hơn chín giờ tối.
Cá nhỏ mệt mỏi dựa vào lòng anh ngủ rất sâu. Phó Viễn Xuyên chỉnh máy điều hòa không khí trong phòng, giúp cá nhỏ bôi thuốc lên chân xong mới đi ngủ.
Bận rộn mấy ngày liền, nằm xuống rồi Phó Viễn Xuyên mới thấy mệt, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Nửa đêm, linh khí cuốn theo hương hỗ trợ giấc ngủ chầm chậm lan tỏa. Quân Thanh Dư nín thở đợi mùi hương tản ra, Phó Viễn Xuyên nằm bên cạnh hình như không hề nhận ra.
Hương hỗ trợ giấc ngủ không có hại gì, chỉ là khiến người ngủ say thêm, giấc ngủ sâu thêm, thời gian ngủ cũng dài hơn.
“Viễn Xuyên, Viễn Xuyên?”, Quân Thanh Dư mở mắt ra, thử gọi Phó Viễn Xuyên mấy lần.
Lúc đầu cậu gọi nhỏ, thấy anh không có phản ứng gì cậu lại nâng cao giọng gọi lần nữa, vẫn như cũ không hề có phản ứng.
Quân Thanh Dư thấy thế thì nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Phó Viễn Xuyên. Cậu lấy gối nhét từ từ vào trong tay anh, tiếp đó xuống giường đi thay quần áo.
Nhiệt độ buổi tối có hơi thấp, nhưng Quân Thanh Dư không bận tâm chút này, một thân một mình đi vào bóng tối.
Hoàng cung được bảo vệ nghiêm ngặt vẫn đèn đuốc sáng trưng như thế. Đội hộ vệ tuần tra là một tiểu đội do các vị nguyên soái sắp xếp. Mà tất cả các tiểu đội lại sắp xếp thời gian tuần tra, đảm bảo không để tộc côn trùng bị nhốt bên trong chạy thoát ra ngoài.
Trong phòng giám sát, người đàn ông ngáp một cái, “Ngày nào cũng thế, chặt chân con côn trùng này đi là được rồi mà, còn phải để chúng ta thức đêm trông nữa”.
“Chậc, chẳng phải đã bảo đây là nhân vật tai to mặt lớn rồi sao, làm gì có chuyện nói chặt là chặt chứ. Nay ngày cuối rồi, cố nốt là xong thôi”.
“Tôi nói này, mấy người phía trên toàn quyết định cái rẹt, đám chúng ta chọc phải ai chứ, ngày nào cũng tăng ca”.
Người còn lại lắc đầu, “Cậu đừng có… Ơ? Vừa rồi có phải chợt lóe lên không, màn hình giật một cái? Tôi ảo giác à? Có cần báo cho nguyên soái không?”.
“Lóe lên á? Tôi nhìn còn chẳng nhìn sao biết có lóe hay không”. Nói thì nói vậy nhưng người đàn ông vẫn giơ tay nhấn kết nối, “Báo cáo! Giám sát thấy có khác thường”.
Bên kia vang lên tiếng xẹt xẹt giống như đang kết nối tín hiệu, một lúc sau một âm thanh trầm trầm truyền tới, “Chạy mất rồi à? Chưa chạy thì đừng phiền đến tôi”.
“Rõ!”.
Người đàn ông nhún vai, “Thấy chưa, nguyên soái căn bản là không quan tâm đâu. Lại nói chứ, có sóng âm ở đấy, còn chạy đi đâu được nữa, bên ngoài bao nhiêu người canh rồi, đi ngủ đi”.
“Ầy, cậu…”.
Âm thanh trong phòng giám sát lọt vào tai Quân Thanh Dư, cậu nhấn hai cái để điều chỉnh âm thanh cao thấp. Bước đến dưới phòng giám sát, ba giây sau không hề có bất cứ âm thanh hú cảnh báo nào. Hẳn là việc xâm nhập quyền hạn trước lúc đến đã có hiệu quả rồi.
Xâm nhập sửa đổi ngắn hạn có thể che giấu mười phút, đối với Quân Thanh Dư thì mười phút là đã đủ rồi. Cậu đeo găng tay vào, từ từ bước đến trước cái lồng giam.
Phó Thành Vũ cũng đang ngủ. Tộc côn trùng to lớn nhắm chặt hai mắt, trong căn phòng kín mít thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng ngáy của lão.
Bọn họ lâu như vậy vẫn chưa xử lí Phó Thành Vũ, có lẽ Phó Thành Vũ cũng có thể đoán được Liên Bang ở ngoài đã làm gì đó cho nên mới càng ung dung tự tại. Lúc đầu còn phẫn nộ với tâm trạng lên xuống, giờ thì bình thản giống như đang tận hưởng kì nghỉ.
Quân Thanh Dư thấy thế thì không thèm cố ý bước khẽ nữa.
Thính lực của tộc côn trùng hơn hẳn con người, Phó Thành Vũ đang ngủ say đột nhiên mở trừng mắt, nhìn về hướng phát ra âm thanh. Trong bóng đêm, một bóng người dần bước ra. Phó Thành Vũ híp mắt nhìn, tỉ mỉ đánh giá đối phương.
Quân Thanh Dư đứng trước lồng giam, ngón tay chạm vào chấn song của lồng giam thép.
“Coong” một tiếng.
Con ngươi Phó Thành Vũ đột nhiên co rút lại, kinh ngạc nhìn đối phương lại gần.
Quân Thanh Dư vứt rác đang cầm đi, cậu nhướn mày, vẻ mặt thản nhiên nói: “Lại gặp nhau rồi”.