Ánh mắt anh rất nghiêm túc, sự uy hiếp này không phải là giả. Nếu cô lại nói tiếp, chỉ sợ anh sẽ thật sự hôn cô. Cô nũng nịu nói: “Tôi đến vườn trái cây trên núi để tản bộ.” Giọng như đang dỗ dành người khác, thật ra cực chẳng đã cô đành phải phủ thêm một lớp mặt nạ.
Cô cũng không thích ánh mắt của đám thanh niên kia. Vừa rồi nghe dì lớn tuổi nói, thôn này có một bữa tiệc toàn lợn, ánh mắt của mấy thanh niên kia nhìn cô hệt như đang nghiên cứu một con lợn vậy.
Trần Nhung không để cô khó xử, thả lỏng tay ra.
Nghê Yến Quy xoay lưng về phía thôn Thạch Tam, đi đến vườn trái cây trên núi.
Đây là nơi làm giàu của làng này, vườn cây ăn quả, chăn nuôi gà, đều được xây trên núi. Khó trách Ôn Văn nói đây là thời đại của bọn họ. Trước kia thôn này đều là nhà mái ngói tường gạch, bây giờ nhà nhà đều đã xây biệt thự nhỏ. Trong thôn còn có những tòa nhà hệt như những căn hộ.
Đi theo hướng của la bàn, Nghê Yến Quy có thể nhìn thấy vườn cây ăn quả nhà Ôn Văn ở phía xa xa kia.
Cô thảnh thơi bước từng bước về phía trước, không để ý đến người đi đằng sau.
Trên núi không phải đều là đường xi măng, có vài bậc thang cao thấp không đều nhau, mặt đường đều là bùn đất, không biết thôn đã phải trải qua bao nhiêu đời mới có thể đi đến con đường này.
Nghê Yến Quy như là cố ý bỏ Trần Nhung ở lại, cứ đi ngày một nhanh hơn, đi bộ theo hình chữ S vào vườn cây ăn quả của một gia đình nào đó không biết tên.
Trần Nhung cách cô một khoảng. Anh không chút để ý đến chuyện này, tựa như đang chơi một trò chơi tên là “Thử xem ai kiên nhẫn hơn.”
Sư phụ trong võ quán có một câu, cũng giống hệt câu huấn luyện viên Mao nói qua, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách. Lợi dụng sức của eo để gia tăng số bước chân, cô đã luyện qua nhiều năm rồi. Đi qua từng vườn cây một, hai bên đường đều là bụi cỏ cao, cô cứ đi thẳng một đường, càng chạy càng xa.
Nếu không bỏ mặc được Trần Nhung, thế thì để anh làm cái đuôi của cô cũng rất tốt.
Mặt trời đã lặn về phía Tây, còn lại phân nửa màu cam đang treo phía bên kia núi.
Đường núi rèn luyện sức chịu đựng, nhưng sức chịu đựng của Nghê Yến Quy cũng đã bị mài mòn bởi đôi giày cao gót đi dưới chân. Không phải cô thua, mà là giày cô bại trận dưới đôi chân của Trần Nhung.
Cô dừng lại, tựa vào gốc cây để nghỉ chân.
Trần Nhung đi lên trước: “Mệt rồi à?”
Cô nghiêng đầu: “Muốn cõng tôi xuống núi sao?”
Anh không trả lời, nhìn cô vươn tay ra.
Nghê Yến Quy cong đôi môi đỏ mọng lên: “Tưởng bở.”
Cô trở về. Vừa về đến vườn trái cây. Vườn lớn nên phải rẽ tận mấy lần. Vườn cây ăn quả không khác nhau lắm, cô không biết nên đi hướng nào mới đúng.
Lòng bàn chân bị đau, hôm nay sớm biết gặp Trần Nhung thế này, cô sẽ mang giày thể thao để chạy đua.
Trần Nhung nói: “Có một ngôi nhà nhỏ trong vườn trái cây của chủ nhiệm Ôn.”
Nhưng cô chưa đi qua đó. Khắp nơi này đều là rừng cây, làm sao có ngôi nhà nhỏ chứ?
“Đi.” Trần Nhung lại vươn tay ra trước mặt cô.
Nghê Yến Quy hỏi: “Anh đi rồi sao?”
Anh nắm lấy cổ tay cô, “Anh nhìn thấy từ xa.”
Cô khâm phục trí nhớ của anh, đi đến một đoạn đường, thế mà thật sự có một ngôi nhà nhỏ.
Chính xác mà nói, ngôi nhà nhỏ này không phải của nhà họ Ôn. Thôn dựa lưng vào núi, vườn trái cây của người dân đều ở trên núi, vì lo lắng đến thời gian đi xuống núi nên mấy vườn trái cây đều có xây một ngôi nhà nhỏ dùng để nghỉ ngơi.
Tường gạch đỏ không sơn, nhìn từ bên ngoài trông rất đơn sơ. Chốt cửa không có ổ khóa. Trần Nhung đẩy cửa thì cửa lập tức mở ra.
Một phòng, một nhà vệ sinh. Đồ dùng gia đình bên trong có vài cái ít ỏi. Chỉ có bàn, một cái ghế và một chiếc giường đơn.
Trần Nhung lấy di động ra, vì vị trí của hai người ở sườn núi nên tín hiệu rất yếu. Anh để cặp của mình trên bàn, ngồi vào ghế dựa.
Ghế dựa bị anh chiếm lấy nên Nghê Yến Quy ngồi xuống cạnh mép giường.
Đúng lúc này, cô cúi người cởi dây giày, sau đó cởi giày. Cô nhẹ nhàng xoa xoa bắp chân, lại nhéo nhéo gót chân.
Hai chân Nghê Yến Quy thon dài, hệt như cây gậy trúc. Trước kia tuy rằng cô ngừng tập võ, nhưng cô là người vận động nhiều. Chân cô đều là cơ bắp, dài và thon thả. Cô nâng hai chân lên, trên không trung lần lượt nâng lên hạ xuống. Ngón chân cử động nhẹ, bị đôi vớ che lại.
Cô xem như Trần Nhung không tồn tại. Sau đó chuyển động ngón chân từ thấp lên cao, từ trái sang phải, lại xoay chuyển mắt cá chân, phát ra tiếng kêu thỏa mãn.
Cuối cùng sự đau nhức do đi giày cao gót cũng đã giảm bớt.
Trần Nhung dựa lưng vào ghế, vẫn luôn nhìn cô. Anh đã từng nắm qua mắt cá chân kia. Đôi chân này của cô quấn lấy eo anh, nhìn anh mà mở rộng hết mức.
Có lẽ bởi vì đắm chìm trong hồi ức nên ánh mắt của anh trở nên u ám hơn.
Nghê Yến Quy dừng động tác giãn cơ này lại, để hai chân lên giường.
Anh thu hồi ánh mắt lại, nhìn mặt cô.
Cô tựa vào đầu giường: “Bây giờ anh không che giấu nữa sao?”
Một câu không đầu không đuôi nhưng Trần Nhung lại trả lời: “Che giấu hay không che giấu thì kết quả có thay đổi hay sao?”
“Đương nhiên.” Cô gian xảo cười, “Nếu như lời nói bớt phóng túng lại, có lẽ tôi sẽ cảm thấy anh đang kiềm chế để dừng trước bờ vực.”
“Anh kiềm chế ở đấy, còn có cơ hội khác sao?”
Nghê Yến Quy dùng ngón trỏ quơ trái quơ phải: “Anh không kiềm chế được.”
Trần Nhung gật đầu: “Con người một khi đã ăn mặn, thì sẽ luôn nhớ đến hương vị kia.”
Cô duỗi thẳng chân, vắt chân lên nhau: “Thế thì chúc mừng anh. Anh không chịu nổi cô đơn, vậy sẽ nhanh có bạn gái mới thôi.”
“Anh chính là nhớ thương hương vị của em.”
Cô khoanh tay: “Tôi đã nói chuyện với Lâm Tu rồi, sau này muốn tìm một người thẹn thùng, ngại ngùng đấy, khi tôi nhìn thấy thì nhịn không được mà muốn trêu chọc người ta. Tôi nha, từ nhỏ đã thích như thế rồi.” Cô lại nghĩ đến dáng vẻ làm chàng trai ngoan của anh, làm đầu óc cô lại choáng váng.
Đủ mọi tội danh, tội lỗi chồng chất.
“Thật đáng thương, cuối cùng thì anh cũng chẳng thể nào nếm lại nó được.” Trong lời nói đầy sự đắc ý của Nghê Yến Quy, đột nhiên cô dừng lại.
Trần Nhung nghiêng người sang, nắm lấy mắt cá chân cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
Trên ngón tay anh có vết chai nhỏ, ma sát trên làn da của cô. Trước kia cô thật là khờ, cảm thấy vết chai trên tay của anh là do cầm bút mà ra.
Cô rút chân về, nhưng lại bị anh nắm lấy.
Anh quỳ gối trước giường, cúi người đến gần cô: “Anh cảm thấy bây giờ em đối với anh, cũng là có tâm trạng nhịn không được mà muốn đến gần trêu chọc đấy.”
“Đừng có đổ oan cho tôi, trạng thái bây giờ của tôi chính là thờ ơ, lạnh nhạt.”
Tay anh trượt theo đường cong trên người cô, từ mắt cá chân của cô đến đầu gối, anh dùng một bàn tay nắm lấy hai chân của cô.
Cô la lên: “Láo xược.”
“Chính là láo xược đấy.” Trần Nhung hạ thấp eo, đứng đối diện cô, “Anh sửa cho đúng, em thế này không gọi là đùa giỡn, cũng không phải là thờ ơ lạnh nhạt, mà là kiếm chuyện gây hấn, cảm thấy anh không động được em?”
Nghê Yến Quy nhướng mày: “Nhịn, anh không phải có thể nhịn được rất tốt sao?”
“Nghê Yến Quy, anh phát hiện.”
“Anh định làm gì?” Đã rất lâu rồi anh chưa gọi cả họ tên đầy đủ của cô, cô nghe có chút không quen.
“Hoặc là em cho anh là người điếc, hoặc nghĩ rằng anh mù, nghe không ra nhìn không được rằng em đang khiêu khích anh. Hay là — ” Trần Nhung tạm dừng, “Em cho là anh yếu đuối?”