Nói xong, Lục Hàm Chi lấy từ trong ngực ra hai món trang trí bằng sứ nhét vào tay Sở Vương.
Sở Vương nhận lấy, yêu thích vô cùng.
Chỉ thấy đồ trang trí hình trái tim kia toàn thân mượt mà trắng nõn, không có vết rạn nứt nào.
Sở Vương nhìn sáu món đồ sứ trắng như ngọc kia, lại nhìn đồ trang trí trắng nõn trong tay, hỏi: “Hàm Chi định mở cửa hàng mới sao?”
Lục Hàm Chi đáp: “Đang lên kế hoạch, có điều chất lượng của bình sứ quá tốt, chắc chỉ có người quyền quý mới dùng được!”
Sở Vương nói: “Chưa chắc, so với ngọc thạch, đồ sứ có giá thành rẻ hơn nhiều.”
Lục Hàm Chi gật đầu: “Có lý.”
Sở Vương hỏi: “Hàm Chi muốn hiến cho Thái Hậu mấy món đồ sứ này à?”
Lục Hàm Chi tiếp tục gật đầu: “… Sắp tới là đại thọ 66 của Thái Hậu, Hoàng Thượng nói phải tổ chức thọ yến cho bà. Đệ cảm thấy tặng những thứ này cho Thái Hậu rất hợp lý.”
Sở Vương nghĩ một hồi: “Quả thật là món quà tốt, đến lúc đó không chỉ Thái Hậu thích mà có khi còn làm nhiều người giật mình, vừa lúc tuyên truyền cho đồ sứ của chúng ta.”
Mọi người đều gật đầu phụ họa.
Bốn người lại nói chuyện thêm lát, sau đó Lục Húc Chi và Vũ Văn Mân đến thư phòng bàn việc, để lại Sở Vương và Lục Hàm Chi nói chuyện.
Lục Hàm Chi như có điều suy nghĩ, nói: “Đệ đang nghĩ nên dùng cái cớ gì đây? Nhị tẩu cảm thấy “điềm lành trời ban” thế nào?”
Sở Vương nói: “Được đó, nhưng nếu như là “điềm lành trời ban” thì chỉ mấy món bình sứ này còn chưa đủ.”
Lục Hàm Chi cũng cảm thấy thế.
“Điềm lành trời ban” ư!
Hay là nung một pho tượng Quan Âm bằng sứ đi!
Nói xong chuyện chính, Lục Hàm Chi bắt đầu tán gẫu việc nhà với Sở Vương. Thật ra cậu thích tán gẫu việc nhà hơn, dù sao cậu bị ép buộc nên mới phải chạy tới đây làm cái nhiệm vụ chết tiệt này.
Cậu nhìn chằm chằm bụng Sở Vương, nói: “Nhị tẩu, đệ muốn sờ thử xem.”
Sở Vương bất đắc dĩ cười bảo: “Của đệ còn chưa sờ đủ sao?”
Lục Hàm Chi giật mình. Nói chứ, cậu chưa sờ bao giờ thật.
Sở Vương nhấc áo làm lộ ra cái bụng đã hơi hiện rõ, nói: “May mà giấu được, đã hơn ba tháng nhưng tuyên bố với bên ngoài chỉ mới hơn một tháng.”
Lục Hàm Chi nhẹ nhàng sờ bụng Sở Vương, kinh ngạc nói: “Oa, eo của nhị tẩu đẹp quá! Thật nhỏ!”
Sở Vương đầu đầy sọc đen: “Đệ ấy, cái đứa nhỏ này sao vậy? Cái tốt không học, toàn học bậy bạ giống nhị ca đệ.”
Lục Hàm Chi ngẩng đầu, thấy trên mặt Sở Vương ửng hồng.
Cậu nhịn không được trêu chọc: “Thì ra nhị ca ngầm không đứng đắn như thế? Uổng cho huynh ấy cả ngày tỏ ra đầy lễ nghĩa, nói toàn lời thánh hiền, sao ở bên nhị tẩu lại biến thành bộ dáng này.”
Sở Vương cười theo: “Không đâu, nhị ca đệ là quân tử, đều do ta dạy hư.”
Lục Hàm Chi tò mò nói: “Vậy… lúc trước nhị tẩu và nhị ca đệ, ai theo đuổi ai trước?”
Sở Vương cầm con hổ vải trêu A Thiền, ngượng ngùng nói: “Khẳng định là nhị ca đệ nói với đệ là huynh ấy rung động trước? Thật ra không phải đâu, là do ta chủ động theo đuổi trước.”
Vẻ mặt Lục Hàm Chi mê mang: “Chủ động trước ý là?”
Sở Vương vừa nhắc tới đã cảm thấy trước đó mình hoang đường thế nào, đáp: “Ta thấy huynh ấy cũng không tệ, chưa kể trong đám bạn học của ta, ngay cả trong đám con cháu thế gia cùng tuổi cũng là hạc giữa bầy gà, ngày đó đã muốn trêu cợt huynh ấy, lấy cớ thảo luận bài tập nhốt huynh ấy ở tẩm cung của ta… hôn huynh ấy một cái.”
Lục Hàm Chi đang uống nước: “Khụ khụ khụ…”
Sở Vương vội vàng đưa khăn tay cho cậu: “Đệ nhìn đệ xem, sợ rồi phải không? Để cho đệ khỏi tò mò. Nhị ca của đệ đã nói với ta rồi, ở trong mắt đệ, các Hoàng tử nhà Vũ Văn đều là biến thái hết. Đệ nói cũng không sai, quả thật là huynh đệ bọn ta khác với người thường.”
Lục Hàm Chi:???
Nhị ca này nữa, sao cái gì cũng nói với nhị tẩu hết vậy? Nếu để cho Vũ Văn Mân biết, không biết hắn sẽ chế nhạo cậu thế nào.
Sở Vương bổ sung: “Thái Tử thì khá bình thường, hắn ta chưa từng làm chuyện gì khác người, đương nhiên cũng có liên quan đến mẫu hậu của hắn ta. Hoàng Hậu coi Thái Tử là mạng sống, con đường nên trải đã trải bằng phẳng.”
Doãn Lệ Ngô khác Nhung Táp, bà ta vào cung là có sứ mệnh.
Hồi tưởng lại cốt truyện gốc, quả thật hình tượng Thái Tử được xây như nhân vật chính diện. Hắn ta “chính nghĩa, khoan dung, quả cảm”, nữ chính cũng vì khí chất ấy của hắn ta mà bị thu hút.
Chỉ có Lục Hàm Chi không cho là đúng, ngủ với Chiêu Vân, cưới Lục Hạo Chi còn tình nồng ý nàn với Tô Uyển Ngưng? Với cậu, trong 5 tên biến thái của nhà Vũ Văn, kẻ đảm đương vai thằng cha tệ bạc chính là Thái Tử.
Lục Hàm Chi nhìn bụng Sở Vương, lại nghĩ đến những vất vả của mình trong khoảng thời gian này, cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Trong cốt truyện gốc, cái chết của Sở Vương chưa diễn ra, nhị ca còn chưa phát điên, mà cậu còn có thêm một đứa cháu.
Lục Hàm Chi dựa vào giường, nói: “Ta hy vọng nhị ca và nhị tẩu trăm năm hòa hợp, mãi mãi hạnh phúc.”
Đôi mắt linh động của Sở Vương ngẩng lên, chan chứa sự dịu dàng: “Sao hôm nay Hàm nhi lại nhạy cảm như vậy? Có câu chúc phúc này của đệ, ta và nhị ca đệ nhất định sẽ hạnh phúc. Lâm thần y cũng nói 3 tháng sau thai nhi trong bụng ta cũng ổn định, sẽ không động một chút là chảy máu. Chỉ cần vượt qua những ngày này là có thể yên tâm rồi.”
Nói tới đây, Sở Vương thấp giọng cười: “Đệ không biết đấy thôi, những ngày này nhị ca đệ nhịn rất vất vả, Lâm thần y bắt huynh ấy trước khi em bé đủ tháng thì không thể phóng túng, gần đây hay bực bội, nhìn cũng đáng thương lắm.”
Lục Hàm Chi phì cười: “Vậy nhị ca quả thật rất đáng thương, phải dùng tay à!”
Sở Vương đáp: “Đã thử rồi, chỉ là… đàn ông hay manh động, mùa xuân với mùa thu thì càng hăng máu, dùng tay… không thể thỏa mãn nhu cầu.”
Lục Hàm Chi thấu hiểu sâu sắc, dù sao đều là thanh niên, nếu cậu có bạn đời mà mình vô cùng yêu thương, khẳng định cũng sẽ khó khắc chế bản thân.
Hồi tưởng lại lúc trước bản thân duyệt phim vô số, kinh nghiệm đầy mình, Lục Hàm Chi chợt nói: “Có rồi! Nhị tẩu, huynh có thể dùng miệng!”
Sở Vương:???
Vũ Văn Mân vừa đẩy cửa bước vào:???
Lục Húc Chi vừa đẩy cửa bước vào:???
Lục Húc Chi lập tức xấu hổ, hắng giọng nói với Vũ Văn Mân: “Điện hạ, hai người thật là… biết cách chơi đó!”
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Vũ Văn Mân:… Ngươi với cái móng heo của ngươi thật biết cách chơi! (Đỉnh đầu là thảo nguyên xanh ngát.)
Lục Hàm Chi: Vương gia muốn chơi không? ( điên cuồng ám chỉ)