Ngày hôm sau, phòng ngủ lầu trên vẫn chưa có dấu hiệu mở ra.
Phó Dung Dữ và Tạ Âm Lâu vẫn đang nằm nướng trên giường, quản gia cũng không gõ cửa quấy rầy bọn họ. Lúc này ở dưới phòng ăn, Tạ Thầm Thời đã thức dậy từ rất sớm, đang ngồi phàn nàn với Tạ Thầm Ngạn với đôi mắt thâm đen.
“Tối hôm qua có người cao ngạo lắm đấy, dám cầm giấy đăng ký kết hôn của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa bảo ông đây tránh đường.”
Tạ Thầm Thời thản nhiên nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Sau khi nghe thấy bốn chữ đăng kí kết hôn nét mặt của cậu ấy cũng không có gì thay đổi, nhẹ nhàng nói: “Anh ta được pháp luật cho phép vào nhà chúng ta, ba mẹ cũng đã đồng ý rồi, chẳng nhẽ em còn đánh anh ta được sao?”
Tạ Thầm Thời uể oải nói: “Em nào dám đánh, đánh chết con rể thân yêu của ba rồi chắc em cũng không còn mạng nữa.”
Tạ Thầm Ngạn nở một nụ cười cho có lệ, phớt lờ dáng vẻ hậm hực ganh tị của Tạ Thầm Thời.
Hai anh em trong lúc rảnh rỗi bắt đầu ngồi đọc báo, nhưng mỗi người đọc một lĩnh vực khác nhau, Tạ Thầm Ngạn đọc về thị trường chứng khoán, còn Tạ Thầm Thời dạo gần đây lại khá hứng thú với mấy trò giải trí. Trong căn phòng khách rộng rãi và trống trải, giọng cậu ấy đặc biệt vang vọng:
“Cái cô tên Mạnh Thơ Nhụy gì gì đó, sao gần đây lại chuyển sang phong cách thành sexy quyến rũ rồi… Cô ta không phải fan của mẹ chúng ta sao? Đến cách ăn mặc cũng giống y hệt.”
“Cô ta gần đây đã chia tay với cậu bạn trai đỉnh lưu. Mấy bài báo này nói cô ta vì quá đau buồn hậu chia tay nên mới thay đổi phong cách, khác hoàn toàn với quá khứ. Đúng là biết viết bài quá đi.”
“Mạnh Thơ Nhụy tham gia dự kiện và được giới truyền thông phỏng vấn, cô ta đã công khai nói rằng Tạ Âm Lâu là người thiết kế sườn xám tuyệt vời nhất… Xùy, cần cô ta khen chắc.”
Giọng nói của Tạ Thầm Thời như có phép thuật, xuyên qua ô cửa sổ truyền vào phòng ngủ chính yên tĩnh.
Màn cửa dày cộp cũng không thể ngăn nổi. Tạ Âm Lâu đang nằm trong chăn bông bắt đầu cựa quậy, hai đầu lông mày nhăn chặt lại với nhau. Trước khi mở mắt, cô vô thức duỗi tay mò mẫm sang bên cạnh, đầu ngón tay ngay lập tức được lòng bàn tay ấm áp nắm chặt.
Từ khi ánh mặt trời bắt đầu chiếu qua khe cửa, Phó Dung Dữ đã tỉnh giấc, nhưng anh không rời giường ngay.
Anh nhích lại gần cô, lồng ngực ấm áp khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút, cuối cùng Tạ Âm Lâu cũng có thể mở hé mắt nhìn anh: “Phó Dung Dữ… Em Gái lại phá tan giấc mộng của em rồi, em không thể ở trong nhà họ Tạ được nữa, em muốn về sống với anh.”
Dù sao cô cũng đã đăng ký kết hôn với Phó Dung Dữ, nếu bây giờ chuyển về sống chung với anh, cô tin chắc gia đình cũng sẽ không phản đối.
Chưa đợi được được câu đồng ý của Phó Dung Dữ cô đã bắt đầu ra vẻ đáng thương nói: “Nếu hôm nào cũng bị tên ồn áo dưới nhà đánh thức, chắc em sẽ phát điên lên mất.”
“… Anh cũng đâu nói là không mang em đi.”
Phó Dung Dữ ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc cô: “Em muốn ở căn biệt thự cách nhà họ Tạ một dãy phố, hay là muốn tìm một căn phòng tân hôn khác?”
Bệnh tình của Phó Dung Hồi khiến anh ấy trở nên yếu ớt không thể rời khỏi bệnh viện, biệt thự trước đây anh ấy ở cũng bỏ không.
Mà hai người bởi vì muốn hiếu thảo với thầy nên chỉ khiêm tốn đi lãnh chứng nhận trước, Phó Dung Dữ đã cảm thấy thiệt thòi cho cô, muốn bù đắp cho cô những điều tốt nhất.
Còn Tạ Âm Lâu thì hiển nhiên không quan tâm đến mấy thứ này, cô nhắm mắt lại, ôm chặt lấy eo Phó Dung Dữ nói: “Nghe trong đài nói, chắc có lẽ Trần Nho Đông vẫn sẽ mời em tham gia mùa thứ hai. Đến lúc đó cũng sẽ rất bận rộn, không cần phải đặc biệt chuẩn bị chỗ sống, cứ sống trong biệt thự trước kia là được rồi.”
Đó là nơi Phó Dung Hồi đã sống một khoảng thời gian rất dài, cũng là nhà của Phó Dung Dữ.
Tạ Âm Lâu không muốn đổi sang biệt thự khác, cô chỉ muốn ở trong căn nhà có dấu vết cuộc đời anh. Đầu ngón tay cô bắt đầu sờ soạng tấm lưng rắn chắc của người đàn ông, sau khi bị giọng nói oang oang của Tạ Thầm Thời đánh thức thì cô không tài nào ngủ thêm được nữa.
Cô kéo thắt lưng của Phó Dung Dữ, áp sát cơ thể vào người anh, một vài sợi tóc vô tình vương giữa làn môi đỏ: “Em sợ nếu bây giờ rời giường xuống dưới nhà, em sẽ đánh ngất Em Gái mất… Vậy nên vì để bảo toàn tính mạng cho cậu ấy, đành phải để anh rể là anh đây chịu thiệt thòi ngủ với em tiếp vậy.”
Phó Dung Dữ bị hành động của cô quyến rũ, sự kiềm chế của anh cũng dần sụp đổ, ôm cô vào lòng rồi đắp chăn lại cho cả hai.
**
Một giấc này của Tạ Âm Lâu không ngờ ngủ rất sâu, lúc tỉnh dậy thì lại được Phó Dung Dữ đút cơm cho ăn, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào chiếc gối thơm mùi tuyết tùng chìm vào giấc ngủ.
Mãi đến chiều cô mới có dấu hiệu thức giấc.
Tạ Âm Lâu không nhìn thấy Phó Dung Dữ đâu, bèn đứng dậy thay váy rồi đi xuống nhà.
Trong phòng khách, Tạ Thầm Thời đang nhàn nhã cầm một chiếc bút lông cổ điển dính đầy mực đen, viết ra một hàng chữ nguệch ngoạc lem luốc trên giấy Tuyên Thành, sau đó còn ung dung ngắm nghía, nói với quản gia bên cạnh: “Chữ này của tôi, cầm đến tiệm đồ cổ của ông chủ Nhan chắc chắn sẽ bán được một cái giá tốt.”
“Ít nhất cũng phải được một trăm vạn.”
Quản gia dám nói thì Tạ Thầm Thời cũng dám tin, cậu ấy còn định đóng khung để gửi đến cửa hàng của ông chủ Nhan thật.
Sau đó thấy Tạ Âm Lâu cuối cùng cũng rời giường thì nhướng mày nói: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi à?”
“Anh rể của em đâu rồi?”
Tạ Âm Lâu nhìn quanh một vòng, vừa mở miệng ra đã hỏi Phó Dung Dữ.
Tạ Thầm Thời đặt bút xuống, thong thả vặn vẹo thả lỏng xương cốt: “Anh ta đến công ty ký hợp đồng rồi, có dặn chiều tối sẽ đón chị đến Đàn Cung, còn để lại một tờ giấy nhắn.”
Tờ giấy được đặt bên cạnh bút mực, quản gia đúng lúc ngắt lời để nhắc nhở Tạ Thầm Thời: “Cậu chủ thấy anh rể viết chữ đẹp, nên mới dành ra thời gian ba tiếng để luyện chữ đấy.”
”…”
Tạ Âm Lâu nhận lấy tờ giấy trong tay quản gia, nét chữ đúng là của Phó Dung Dữ, anh nói tối nay sẽ mở tiệc để chiêu đãi bạn bè trong hội, dù chưa thể tổ chức đám cưới lớn thì cũng phải chính thức xác nhận quan hệ vợ chồng của hai người bọn họ.
Sau khi đọc xong lời nhắn của Phó Dung Dữ, Tạ Âm Lâu xoay người kéo cánh tay Tạ Thầm Thời, bước từng bước đi về phòng chứa đồ:
“Em Gái, em chọn giúp chị xem tối nay nên mặc đồ gì.”
Chạng vạng đèn lên, trong phòng bao trên cùng của Đàn Cung, mọi thứ đã được sắp xếp vô cùng cẩn thận. Trên bàn có một chiếc bình sứ màu trắng ngọc bích, trong bình được cắm đầy những bông hoa hồng đang nở rộ, những người được nhân viên cung kính mời vào đều là khách quý trong khách quý.
Với tư cách là người chủ trì bữa tiệc này, Tạ Âm Lâu đến sớm hơn nửa tiếng, bộ sườn xám thêu hoa màu đỏ tươi hôm nay làm nổi bật lên làn da trắng ngần của cô, khí sắc trên mặt cũng rất hồng hào, lúc cười rộ lên, nuốt ruồi son dưới mí mắt lại càng tăng thêm nét tươi tắn cho cô.
Cô chào hỏi mọi người, sau đó sắp xếp cho Vân Thanh Lê là người đến sớm nhất đến ngồi cạnh cô. Mười phút sau, anh em nhà họ Bùi cũng đã có mặt, trên tay còn mang theo một món quà cưới.
Bầu không khí trong phút chốc náo nhiệt hẳn lên, những người có mặt đều biết Phó Dung Dữ bị dị ứng với rượu, nên tất cả đều đổi sang uống trà.
Bùi Liệt cười nói: “Uống rượu làm cơ thể bị suy nhược, dạo gần đây tôi không thể uống được rượu nữa.”
Cũng có người khác người, chẳng hạn như Chu Tự Chi ngồi ở đối diện, anh ta trực tiếp đứng dậy đi hỏi lễ tân một chai rượu có nồng độ cao.
Tạ Âm Lâu dựa theo tiếng nhìn sang, cứ tưởng Chu Tự Chi hôn nhân không hạnh phúc phát điên muốn đọ rượu với Phó Dung Dữ, trong lòng chợt thắt lại, còn chưa kịp lấy điện thoại ra gọi cho Tạ Thầm Thời đến chắn rượu.
Chu Tự Chi đã tự mình uống cạn ly rượu, sau đó là từng ly từng ly, trên mặt không có chút cảm xúc.
Tính cách Bùi Liệt hay trêu chọc người khác, mắt thấy tình hình không ổn, anh ta bắt đầu nói đùa: “Anh Chu và Dung Dữ có mối quan hệ thân thiết, nhìn qua còn tưởng như là anh em kết nghĩa, để anh ấy…”
Chưa đợi anh ta nói xong Chu Tự Chi đã đứng dậy nâng cốc mời Phó Dung Dữ một ly.
Mời xong, anh ta lại men dọc theo bàn ăn mời từng người một.
Tiêu Tập đặc biệt đến Lịch Thành là vì muốn chúc mừng, khi uống đến lượt anh ta, Tiêu Tập khẽ vỗ nhẹ vào vai Chu Tự Chi: “Người anh em, cậu còn uống như vậy nữa là sẽ chết người đấy.”
Khuôn mặt tuấn tú của Chu Tự Chi hiện rõ dưới ánh đèn, vẻ mặt trầm tĩnh, nhếch đôi môi mỏng nói: “Dung Dữ kết hôn rồi, tôi mừng cho cậu ấy.”
Vậy cũng không nên mừng bằng cách này.
Anh ta thay chú rể mời khoảng hơn mười mấy người trong phòng bao, cuối cùng dáng người cao lớn cũng dừng lại bên cạnh Vân Thanh Lê, ngón tay thon dài nâng ly rượu lên, rót đầy ly rượu trắng rồi lắc lư, thấp giọng nói với cô ta: “Uống với anh một ly chứ?”
Vân Thanh Lê vừa mới đưa giấy thỏa thuận ly hôn cho anh ta cách đây ba ngày, chỉ là trong ngày vui như vậy cô ta không muốn nhắc đến, sợ sẽ làm phá hỏng bầu không khí. Thấy Chu Tự Chi tối nay có xu hướng đổi khách thành chủ, trong lòng cô ta không khỏi sốt ruột, cũng không nâng ly lên: “Anh uống ít thôi.”
Anh uống ít thôi.
Mấy chữ nhẹ nhàng này truyền vào tai Chu Tự Chi.
Đôi mắt anh ta bị ánh đèn làm u tối, nhìn cô ta chằm chằm, giọng điệu có chút tự giễu: “Cuối cùng em cũng chịu quan tâm đến anh rồi sao?”
“Anh đừng hiểu lầm.”
Vân Thanh Lê hé môi bình tĩnh nói, cũng không sợ sẽ bị Tạ Âm Lâu ở bên cạnh nghe thấy, khẽ cười với Chu Tự Chi: “Tôi là đang lo lắng, vừa mới nhắc đến chuyện ly hôn với anh, tối nay anh đã uống say đến chết… Người trong giới sẽ nói con gái nhà họ Vân chúng tôi khắc chồng.”
Sắc mặt của Chu Tự Chi lập tức trở tối sầm xuống, bàn tay đang cầm ly rượu cứng đờ khoảng ba giây, một hơi uống cạn ly rượu trắng.
Sau đó anh ta quay lại chỗ ngồi, nhưng không đụng vào rượu nữa.
Tạ Âm Lâu ngồi sát bên nên có thể nghe thấy rõ từng câu từng chữ.
Cô đằng hắng giọng, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười.
Lúc này cô đang ngồi ở ghế chính, mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào cô, cô cũng không muốn mình thất thố, bèn dùng khăn lụa che khóe môi, nghiêng người nói với Phó Dung Dữ đang mặc tây trang nghiêm túc bên cạnh: “Em vào nhà vệ sinh một lúc.”
Phó Dung Dữ và cô thì thầm vào tai nhau, cử chỉ của hai người trông vô cùng thân mật: “Em có muốn anh đi cùng không?”
“Phó tổng, em cũng đâu phải đứa trẻ lên ba không biết đường.”
Đầu ngón tay Tạ Âm Lâu khẽ nhéo vào lòng bàn tay anh một cái, trong mắt thấp thoáng ý cười dịu dàng: “Nhớ tiếp đãi khách quý của chúng ta chu đáo.”