Hôm nay một năm rưỡi đi qua, tu vi hai người đều có chỗ tiến triển, bước chân vào Thiên Giai Cảnh tứ trọng.
Tuy rằng tu vi chỉ tăng thêm một cảnh giới, nhưng từ Thiên Giai Cảnh sơ kỳ bước vào trung kỳ, dùng tư chất yêu nghiệt công tử thì thực lực tăng lên lớn vô cùng, chiến lực của hai người so với lúc trước còn mạnh hơn gấp mấy lần.
Hiện tại, Đệ Nhất Công Tử đối mặt Luyện Huyết Công Tử, trong lòng càng tự tin. Hắn có Bất Tử Chi Thân đã đứng ở thế bất bại, những nhân vật đã từng cùng hắn sóng vai cuối cùng sẽ phải bị đào thải, trở thành oan hồn dưới kiếm của hắn.
Luyện Huyết Công Tử chứng kiến Đệ Nhất Công Tử cũng không ngoài ý muốn, hắn siết cán đao trong tay mỉm cười nói:
– Tàng Thiên Ca, hôm nay người chết sẽ là ngươi!
Đệ Nhất Công Tử thần tình lạnh nhạt nói:
– Đoạn Thủy Lưu, lúc này không giống ngày xưa, cho dù là cha của ngươi Đoạn Giang Hà đến, ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết, ha ha ha ha. . . !
– Vậy sao?
Một giọng nói lạnh như băng như tiếng sấm vang dội xuất hiện.
Trên không trung đột nhiên nổi lên một cỗ cuồng phong, một đám mây trắng lập tức thổi tan hiện ra thân hình cao lớn của một lão giả, lưng hắn hơi còng mang theo đại trường đao.
Lão giả một thân hắc y, mày rậm mắt to, mũi cao môi dày, thân thể khôi ngô, nhưng mà trong đôi mắt một mảnh lạnh như băng, tựa hồ không có nửa điểm cảm tình, vừa nhìn thì biết đây là người vô tình.
Tướng mạo của Hắc y lão giả có ba phần tương tự Luyện Huyết Công Tử, hắn vừa xuất hiện, hư không chung quanh liền bắt đầu bắt đầu khởi động, vặn vẹo quay cuồng tứ phương, tựa hồ không gian này tùy thời có thể bị hắn xé rách dễ dàng.
– Biết rõ ta – Thiên Hạ Vô Đầu đã tới mà còn dám nói như vậy, xem ra lão quỷ Tàng Vạn Tuyệt cũng tới.
Hắc y lão giả hét lớn một tiếng:
– Tàng Vạn Tuyệt, hiện thân đi!
Thiên Hạ Vô Đầu là danh xưng của Luyện Huyết Giáo Chủ, bởi vì người dám ra tay với Luyện Huyết Giáo Chủ cơ bản đều chết hết, không có một ai toàn thây, đều bị chặt mất đầu.
Trong rừng trúc, Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu không dám thở mạnh, bốn mắt nhìn nhau lộ vẻ kinh hãi khôn cùng.
Một giao dịch đơn giản của Hóa Cương Thiên Đan lại liên quan tới nhiều cường giả như vậy.
Vốn là cường giả Thiên Giai Cảnh tam trọng của Luyện Huyết Giáo hiện thân, rồi sau đó là cường giả Thiên Giai Cảnh tứ trọng của Thiên Tinh Các hiện thân.
Lập tức, Luyện Huyết Công Tử cùng Đệ Nhất Công Tử trước sau hiện thân.
Hiện tại, Luyện Huyết Giáo Chủ một trong thiên hạ tam đại cường giả cũng xuất hiện, nghe hắn nói Thiên Tinh Các Chủ cũng đã đến. . .
Ta kháo!
Nguyên trúc đảo là nơi giao dịch cái quái gì, đúng là một hồi hồi Long tranh giành hổ đấu, là nơi đánh cờ của hai đại nhất phẩm thế lực.
Hiện tại, Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu chỉ cảm thấy mình như đã xông đến đầm rồng hang hổ rồi.
May mắn Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu cảm giác khác thường nên không có xuất thủ trước, nếu không kẹp ở giữa Luyện Huyết Giáo cùng Thiên Tinh Các thì cho dù là Túy Kiếm Ông đến cũng chưa chắc có thể bảo vệ hai người. nguồn TruyenFull.vn
Theo một tiếng hét lớn của Luyện Huyết Giáo Chủ, trên không trung có một đám mây trắng tiêu tán, một lão nhân áo trắng xuất hiện.
Sắc mặt lão nhân áo trắng hồng nhuận phơn phớt, da trắng nõn như trẻ em, không có một chút nếp nhăn, chỉ là tóc đen trong xen lẫn một tí tóc trắng cùng với chòm râu trắng đen đã nói tuổi của hắn đã qua lục tuần.
Lão này chính là Thiên Tinh Các Chủ — Tàng Vạn Tuyệt đứng đầu Tam đại chí cường giả nổi tiếng danh chấn Thần Châu hải ngoại.
Dáng người Thiên Tinh Các Chủ không cao lớn, nhưng mà khí thế lại quét ngang toàn trường, vô cùng kinh người. Hắn vừa hiện thân làm cho người ta cảm giác giống như là mặt trời xông ra, tuy rằng không chói mắt nhưng trong lúc vô hình đã có một cỗ khí tràng cường đại tựa như quang mang mặt trời khuếch tán.
– “Đoạn Giang Hà, ngươi biết rõ bổn tọa ở đây, lại còn dám tới, chắc là đã tìm giúp đỡ. . . !
Thiên Tinh Các Chủ giẫm chân tại chỗ trong hư không chậm rãi nói:
– Đáng tiếc! Đều là bại tướng dưới tay bổn tọa, hai mươi năm trước các ngươi không phải đối thủ của bổn tọa, hai mươi năm về sau, các ngươi có liên thủ chiến một trận cũng không phải là đối thủ của bản tọa.
– Ha ha ha ha. . . !