Tần Tiêu nói:
– Như vậy đi, khoảng trung tuần tháng sau cố gắng để ba mươi vạn dân lưu lạc đều có được miên phục cùng chăn bông. Mặt khác ngươi mua thêm than củi cùng thức ăn gia súc. Khu vực đông bắc này thật quá lạnh! Đến lúc đó hắt nước còn thành băng, nếu ngựa không được giữ ấm phải chết cóng, lại càng không cần nói là người. Tống đại nhân, Cao đại nhân, tính mạng của đại quân U Châu cùng dân lưu lạc Hà Bắc đều nắm trên tay các ngươi. Mùa đông năm nay có thể vượt qua được hay không, là do các ngươi xử lý!
Hai người cùng đồng thanh:
– Đại soái yên tâm, ty chức cam đoan sẽ không bỏ sót bất cứ người ngựa nào!
Tần Tiêu hài lòng gật đầu, trong lòng thầm suy nghĩ:
– Sang năm nhất định cần thu phục Doanh Châu, đến lúc đó bất kể là dân phu hay dân chúng đều sẽ di chuyển rất nhiều người qua đây. Hai mươi vạn dân lưu lạc còn chưa ổn định vừa lúc điều về bên kia. Trước mắt không bày chút ân uy, sao có thể khiến cho trăm họ an tâm di chuyển đây? Doanh Châu còn lạnh hơn cả U Châu!
Kế tiếp do Kim Lương Phượng chủ trì hội nghị, tổng kết các hạng tình huống của quân đội trong một năm nay, từ huấn luyện đến trang bị cùng việc thưởng phạt thăng chức cho các tướng sĩ, đều làm ra giới thiệu thật hệ thống.
Cuối cùng Kim Lương Phượng nói đến tình huống xuất chinh gần nhất, tự nhiên không cần đem chiến lược chiến thuật nói rõ ràng với các vị đồng liêu, chỉ nói xuất động đại quân, kinh sợ quân địch, cứu về dân chúng, cùng với việc đánh chết hai ngàn binh sĩ Khiết Đan, các quan văn nhất thời vỗ tay khen ngợi:
– Đã lâu chưa từng nghe qua tin chiến thắng như vậy thôi!
Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bật cười: Các ngươi biết cái gì! Tin chiến thắng thì tin chiến thắng, các ngươi cứ tuyên dương đi xuống, làm quan chức cùng dân chúng bên dưới đều có thể phấn chấn sĩ khí.
Kim Lương Phượng thật giảo hoạt, nói xong tin chiến thắng lại lên tiếng:
– Nhưng lần này tuy thắng lợi, Thiên binh thừa Hoàn Tử Đan đảm nhiệm tiên phong lại làm trái quân lệnh của đại soái, theo như quân quy nên chém!
Mọi người cùng kêu lên:
– A, đánh thắng trận mà còn chém hay sao?
Kim Lương Phượng khoát tay cho mọi người yên tĩnh trở lại:
– Theo như quân quy là nên chém, nhưng hắn cũng có công, có thể triệt tiêu một phần tội. Bổn quan đã xem xét, đề nghị phán hắn ba mươi quân trượng, phạt nửa năm bổng lộc.
Các quan viên nhất thời sôi nổi nghị luận, nhất trí cho rằng “người đánh thắng trận, xử phạt như thế thì quá nặng”.
Tần Tiêu lẳng lặng ngồi ở soái vị, nghe người bên dưới xì xào bàn tán. Trong lòng cảm thấy buồn cười: Kim Lương Phượng ah, thật đúng là lão hồ ly. Cố ý nhắc tới tin chiến thắng trước tiên, sau đó mới nói đến xử phạt. Như vậy mọi người sẽ cùng nhau cầu tình, muốn phạt nặng Hoàn Tử Đan cũng không thể nào.
Quả nhiên, do Lý Tự Nghiệp dẫn đầu nhóm võ tướng, do Khương Sư Độ dẫn đầu nhóm quan văn, cùng nhau đi ra cầu tình cho Hoàn Tử Đan. Tần Tiêu tùy ý cho bọn họ tranh cãi ầm ĩ một trận, vỗ bàn đứng lên nói:
– Quân lệnh như núi, nếu không có quân lệnh ước thúc sau này bổn soái làm sao đi quản thúc đại quân? Tuy rằng Hoàn Tử Đan là người của Thiên Binh Giám, nhưng đồng thời cũng là đội trưởng thân vệ đội của bổn soái, nhất định phải làm việc theo quân lệnh của ta. Nhưng nếu các vị đồng liêu thay hắn cầu tình, thì tạm phán mười quân trượng đi, hai mươi quân trượng còn lại tạm thời để đó ghi nhớ, cho hắn cơ hội lập công chuộc tội. Bổng lộc thì khẳng định phải phạt, không cho chút giáo huấn làm sao cho hắn ghi nhớ được?
Mọi người vừa nghe cũng xem như hợp lý, đều im lặng. Nhưng trong lòng ai cũng nói thầm: Đối với đồ đệ của mình cũng nhẫn tâm hạ thủ như vậy, đại soái trị quân thật đúng là nghiêm!