Triệu Sơn Hà ngồi phịch xuống ghế, u sầu nói: “Tôi sai rồi, đúng là tôi không nên làm vậy, nhưng tôi cũng bị ép buộc thôi. Bây giờ xong rồi, tôi không giúp Đinh Hồng Diệu hoàn thành nhiệm vụ, vợ con của tôi….”
Ông ta chưa nói xong, từ ngoài cửa một người phụ nữ ẳm theo đứa con chạy đến.
“Ông à?”
Triệu Sơn Hà kinh ngạc, quay đầu qua nhìn, đó không phải là vợ mình đó sao? Còn đứa trẻ trong lòng, chính là con trai của mình!
“Vợ, con trai!”
Triệu Sơn Hà xúc động đến mắt đỏ cả lên, chạy lên trước ôm chầm lấy vợ con, nước mắt không ngừng tuôn trào.
Sông khuất núi trùng ngờ tắt lối,
Liễu xanh hoa thắm lại thôn xa!
Vốn tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, ai ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này.
Vui vẻ đau khổ, đều đến vô cùng nhanh.
Triệu Sơn Hà xém chút không phản ứng kịp.
Đinh Phong Thành không hề biết tình hình cụ thể, anh ta chỉ biết Triệu Sơn Hà sẽ phản bội mình, còn những việc cụ thể hơn thì Giang Nghĩa không nói cho anh ta nghe.
Triệu Sơn Hà khóc một hồi, tò mò hỏi: “Vợ à, em và con không phải bị bắt cóc rồi mà? Sao đến đây được vậy?”
“Là anh Giang đã cứu hai mẹ con em.”
“Giang Nghĩa?”
“Ừm, anh Giang đi ngang qua cứu mẹ con em, hơn nữa còn từ chỗ đám bắt cóc biết được kế hoạch của họ, bọn em tương kế tựu kế, để Đinh Hồng Diệu bọn họ không được gì cả.”
Triệu Sơn Hà vừa nghe xong liền thấy kinh ngạc xen lẫn vui mừng và xấu hổ.
“Giang Nghĩa, tôi thật không biết phải cảm ơn cậu như thế nào.”
“Cậu và Phong Thành đối với tôi ân trọng như núi, tôi còn muốn hại các cậu, tôi đúng là xấu xa vô cùng.”
Giang Nghĩa xua xua tay: “Bỏ đi, mọi chuyện cũng không phải là ý của chú, đều là lỗi của Đinh Hồng Diệu. Người chúng ta cần phải báo thù, là Đinh Hồng Diệu.”
Sau đó, Giang Nghĩa nói rõ mọi chuyện cho Đinh Phong Thành nghe, Triệu Sơn Hà cũng bổ sung một lượt.
Nghe xong hết toàn bộ câu chuyện, Đinh Phong Thành liền cảm thấy sợ hãi.
“Trời ạ, anh cả chơi chiêu này cũng quá hiểm độc rồi đúng không? Đúng là không bằng cầm thú.”
“Hôm nay nếu không phải Giang Nghĩa vừa hay đi ngang qua, tôi nhất định trúng bẫy, công ty chế tạo Đinh Hạch rất có thể bay màu trong một đêm.”