– Ở đây.
Hai mắt Tiêu Yến sáng ngời, tập trung ánh mắt vào địa phương mà cột sáng ngọc bội chiếu vào một cách mãnh liệt.
Vài hơi thở sau, chỉ nghe thấy một tiếng rắc, mặt đất chợt nứt vỡ, lộ ra một cầu thang thông xuống mật thất dưới lòng đất.
– Có chút môn đạo. Ta vừa mới dùng hồn lực quét qua, không ngờ lại nhìn không thấu bố trí ở nơi này.
Sở Vân có chút kinh ngạc. Đầu tiên là ngọc bội, bây giờ lại đến mật đạo, thủ pháp pháp luyện binh của hai thứ này đều vô cùng ảo diệu khiến cho hắn có chút sợ hãi thán phục.
– 22, 23..
Tiêu Yến bước từng bậc cầu thang vừa bước vừa đếm. Sau khi đến bậc cầu thang thứ 22 nàng liền dừng lại, cắn chót lưỡi, phun một ngụm máu tươi ra hư không. Hư không lập tức nhộn nhạo, rung động một hồi, tựa như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. Những bậc cầu thang còn lại lập tức phát sinh biến hóa. Chúng phân tách thành vô số hòn gạch, sau đó lại một lần nữa tổ hợp. Sau vài hơi thở, đã tạo thành một cầu thang thoạt nhìn hoàn toàn giống so với trước.
Tiêu Yến khẽ thở ra một ngụm trọc khí.
Cầu thang phía dưới bề ngoài tuy rằng không có chút nào cải biến, kỳ thực đã xảy ra hóa hóa nghênh trời lệch đất. Cầu thang lúc trước tràn ngập các loại bẫy rập cùng cơ quan, nhưng lúc này lại là đại đạo bằng phẳng chỉ cần cứ thế tiến thẳng.
Cầu thang rất dài, ăn sâu vào trong lòng đất hơn 800m.
Phía cuối cầu thang là một cửa đá phong cách cổ phác. Trên cửa đá điêu khắc một mặt người, chứng kiến Tiêu Yến đi đến, mặt người chợt mở hai mắt, hai cột sáng tựa như hai chiếc đèn pha từ trong hốc mắt mặt người trên cửa đá bắn ra, rọi lên trên người Tiêu Yến.
– Là ngươi, Tiêu Yến, rốt cục ngươi cũng đã tới.
Mặt người há mồm phun ra một câu, thanh âm cổ lão tang thương.
Sở Vân cảm thấy khiếp sợ. Hắn phát giác ra, tu vi của cửa đá này vô cùng thâm hậu, không ngờ đã đạt đến ức năm! Không ngờ lại là một đầu Kiếp Yêu tiên thiên!
– Vào đi, đồ vật ta tay mặt tổ tiên ngươi bảo quản đã vài nghìn năm. Ngươi thu hết những thứ kia, ta cũng có thể hoàn thành khế ước ngày đó rồi.
Nói xong, mặt người trên cửa đá mở rộng miệng, không gian lực bắt đầu khởi động, trong nháy mắt hình thành một hành lang không gian. Tiêu Yến không khỏi chần chờ một chút, hết thảy mọi chuyện trước mắt đều vượt quá tiên đoán của nàng. Nhưng nàng vẫn cất bước tiến vào hành lang không gian. Phía cuối hành lang là một phiến hư không. Tiêu Yến kinh hô, thân thể nàng đang phiêu phù giữa hư không, bốn phương tám hướng đều không có điểm tựa. Cảm giác trước nay chưa từng trải qua khiến cho nàng kinh ngạc vạn phần.
– Không cần phải sợ, ta nhớ ra rồi. Cửa đá kia có lẽ là yêu vật không gian hệ trong truyền thuyết – Vĩnh Trụ Bí Tương Quái. Nó có thể mở ra một không gian tuyệt mật
nằm ngoài cửu châu, trong không gian này, thời gian hoàn toàn đỉnh chỉ, dùng làm nơi cất trữ bảo vật là lý tưởng nhất.
Sở Vân chấn an Tiêu Yến, nhưng trong lòng hắn vẫn đang tràn đầy kinh nghi.
Đến tột cùng phụ mẫu Tiêu Yến là người nào? Không ngờ lại có được một đầu Kiếp Yêu ức năm quý hiếm như vậy?
Số lượng loại Vĩnh Trụ Bí Tương Quái trong toàn bộ cửu châu tuyệt đối không vượt quá năm. Nghe nói loại yêu vật này hình thành tự nhiên tại biên giới của thế giới tiên nang cùng Hỗn Độn Hải. Chúng có thuộc tính trật tự, nhưng lại có thể tự do ra vào Hỗn Độn Hải. Gặp phải nguy cơ có thể tháo chạy vào trong Hỗn Độn Hải, coi như là cường giả Hoàng cấp cũng bó tay. Nhưng rất nhanh, Sở Vân đã kịp phản ứng.
– Không đúng, phụ mẫu Tiêu Yến chỉ có tu vi Hào Hùng cấp, nếu có được Vĩnh Trụ Bí Tương Quái, sao có thể bị người ta giết chết?
Theo như những lời vừa nãy của Vĩnh Trụ Bí Tương Quái, là nó thay mặt “Tổ tiên” Tiêu gia bảo quản đồ vật, mà không phải là phụ mẫu Tiêu Yến. Sở Vân lập tức hiểu rõ mọi chuyện. Rất lâu trước kia, đầu Vĩnh Trụ Bí Tương Quái này cùng tổ tiên Tiêu gia ký kết khế ước gì đó, nó phải thay tổ tiên Tiêu gia bảo quản đồ vật trọng yếu nào đó. Mà phụ mẫu Tiêu Yến, ba năm trước cũng lợi dụng khế ước này, cất giấu một ít di sản để lại cho Tiêu Yến ở bên trong Vĩnh Trụ Bí Tương Quái. Trong hư không, bốn kiện bảo vật chậm rãi phiêu đãng đến gần Tiêu Yến.
Những thứ này chính là đồ mà Vĩnh Trụ Bí Tương Quái phải bảo quản.
Tiêu Yến tiện tay lấy một thứ trong đó, bảo quang biến mất, lộ ra hình dáng của vật bên trong, là một bình đan dược làm bằng ngọc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Trên bình thuốc có năm chữ cổ được viết bằng mực nước – Thanh Phong Trạc Tẩy Đan.
Cẩn thận mở nắp bình ra, lập tức một cỗ dược hương thanh lương phả vào mặt, khiến cho người ta sảng khoái tựa như đang ở trong một khu rừng trúc sau cơn mưa. Trong bình chỉ có một viên đan dược, tựa như chân trâu, màu xanh biếc, trong suốt óng ánh.
– Đây là đan dược thượng đẳng.
Mặc dù Sở Vân không biết được loại đan dược Quỷ Châu này, nhưng có thể phân biệt được phẩm giai của nó.
Trên mặt Tiểu Yến tràn đầy sợ hãi cùng vui mừng.
– Phục dụng đan dược này, có thể tẩy sạch tính kháng dược trên thân thể. Chỉ là một người chỉ có thể dùng một viên, dùng đến viên thứ hai sẽ không có bất cứ chút tác dụng nào!
– A! Điều này chẳng phải là ngươi dùng đan dược này càng muộn, hiệu quả lại càng tốt.
Sở Vân nói.
– Không sai, nhưng thời hạn có hiệu lực của loại Thanh Phong Trạc Tẩy Đan này rất ngắn, sau khi luyện thành, hạn sử dụng chỉ có ba tháng. Sau ba tháng, dược hiệu sẽ biến mất, trở thành độc đan.
Tiêu Yến lại nói. Thanh Phong Trạc Tẩy Đan tại Quỷ Châu đại danh đỉnh đỉnh, bởi vậy nàng đối với loại đan dược này biết rất kỹ.
– Thì ra là thế.
Sở Vân gật gật đầu.
Nói Thanh Phong Trạc Tẩy Đan trân quý cũng đúng, mà nói không trân quý cũng đúng. Mỗi một châu đều có những loại đan dược riêng, bởi vì mỗi châu lại có một
lưới pháp tắc riêng của bản thân, khiến cho đan dược cũng khác xa nhau một trời một vực. Đan phương tại Tinh Châu, đến Đan châu sẽ mất đi hiệu lực. Đan phương của Quỷ Châu tại châu khác cũng sai lệch chồng chất. Nếu không phải bên trong Vĩnh Trụ Bí Tương Quái có tồn tại một không gian riêng biệt, đình chỉ thời gian, viên Thanh Phong Trạc Tẩy Đan đã sớm mất đi hiệu lực.
– Tiểu nha đầu, viên đan dược này ngươi đừng vội phục dụng. Đợi ta nghiên cứu ra đan phương, chúng ta có thể luyện chế ra. Đây tuyệt đối là thủ đoạn ngày sau chúng ta có thể chiêu tài tiến bảo.
– Vâng!
Tiêu Yến gật đầu, không mang theo chút nào do dự, cất bình thuốc vào trong Tinh Quỷ Hồn Giới. Nàng lại duỗi tay, lấy ra kiện di sản thứ hai.
Bảo quang tán đi, là một quả trứng yêu thú.
Quả trứng rất tiểu xảo, chỉ to bằng nắm tay trẻ sơ sinh. Vỏ trứng trắng noãn, óng ánh.
Bên trên có hoa văn tự nhiên màu đen. Đường vân có hình dạng lốc xoáy, nếu người khác nhìn chăm chú một hồi, sẽ cảm thấy đầu váng mắt hoa.
– Hình như đây là trứng của yêu thú tuyệt phẩm?
Tiêu Yến lộ ra thần sắc nghi hoặc. Nàng có chút hoài nghi, không dám quá xác định.
Dù sao cho tới bây giờ, bản thân nàng chưa từng có được một đầu yêu thú tuyệt phẩm.
Quả trứng của yêu thú tuyệt phẩm quang hoa nội liễm, cùng trựng trung, hạ yêu thú tương tự, khó có thể phân biệt.
– Đây là trứng của Tâm Quỷ!
Sở Vân lên tiếng, hồn lực của hắn quét qua, đã lập tức hiểu thấu quả trứng này.
– Trứng Tâm Quỷ! Oa thực sự là trứng của yêu thú tuyệt phẩm!
Tiêu Yến hoan hô một tiếng, vô cùng vui mừng.
Tâm Quỷ chính là yêu thú tuyệt phẩm, vô hình vô chất, cực đoan quỷ bí. Thường thường khiến cho người ta khó lòng phòng bị, Tiêu Yến lần đầu tiền có được yêu vật cực phẩm, cao hứng đến không kìm chế nổi.
– Một yêu vật tuyệt phẩm mà thôi.
Ngữ khí Sở Vân lạnh nhạt.