Cố Gia Bảo thúc giục.
Cố Gia Huy mới kể hết đầu đuôi sự tình, đương nhiên anh không nói đến chuyện Cố Triệt có liên quan tới cái chết của anh hai. Món nợ này từ từ anh sẽ đòi lấy.
Cố Gia Bảo biết được sau khi Cố Trường Quân tạ thế, Ôn Thanh Vân không hề bỏ đứa bé mà còn kiên trì sinh dưỡng, ông rưng rưng nước mắt.
Ông không ngờ Cố Cố còn nhỏ đã phải chịu khổ như vậy, may mà phẫu thuật thành công, đứa bé bình an.
“Đợi lát nữa về nhà ông nội ăn cơm có được không?”
“Được ạ, bố Trung cũng nói như vậy, nói ông nội nhất định sẽ chuẩn bị rất nhiều, rất nhiều món ăn ngon cho Cố Cố.”
“Cháu tên là Ôn Cố thật sao? Tên rất hay, thật là một cái tên hay, không cần đổi, cứ gọi như vậy đi, ông nội rất thích.”
Ông dán vào khuôn mặt nhỏ của Cố Cố, tâm trạng kích động vô cùng.
Cố Gia Huy mở lời: “Bố à, trong tay bố có ít nhất 15% cố phần giao cho anh hai, bây giờ anh hai không có ở đây thì vẫn còn Cố Cố, Cố Cố có quyền được hưởng phần đó của anh hai.”
“Cố Gia Huy, lúc đó chú đã nói sẽ không tranh quyền thừa kế, chú lật long à?”
“Em đã nói rồi, em không cần tập đoàn Cố thị nhưng em chưa bao giờ nói sẽ giao cổ phần lại cho anh. Em định lấy phần của anh hai đưa cho Cố Cố, làm đồ cưới cho Cố Cố sau này không được à.”
Cố Triệt nghe vậy thì trong lòng lại thấy hơi hồi hộp.
Đúng là Cố Gia Huy chưa từng nói muốn cho anh ta số cổ phần đó.
Đồ cưới?
“Con bé mới lớn từng đó, giờ mà đã chuẩn bị đồ cưới à? Chú muốn làm khó dễ anh chứ gì!”
Cố Triệt giận không nhịn nổi.
Vốn anh ta đã tính xong cả rồi, không ngờ cuối cùng lại còn một chiêu này.
Anh ta mất vợ, con trai thì tàn tật, thậm chí còn không tìm được con riêng để kế thừa.
Anh ta chỉ có tập đoàn Cố thị này mà thôi.