Ông cụ Đường có chút bất đắc dĩ cười cười.
“Lão Đường đến rồi đó à, nào nào, chúng ta chơi hai ván đi.” Ông cụ Cố nhìn thấy ông cụ Đường thì lớn tiếng kêu gọi.
Bình thường ông cụ Đường có sức ảnh hưởng và uy tín lớn nhất trong tám gia tộc lớn, bỏ xa ông cụ Cố, hơn nửa năm đó ông cụ Đường đã được bâu làm tông trưởng hai nhiệm kỳ, mà ông cụ Cố thì chưa được làm tông trưởng lần nào, cho nên tiếng gọi lão Đường này của ông cụ Cố thật không hiểu chuyện tí nào.
Hiển nhiên nhà họ Cố đây là cảm thấy Cố Chính Tân được làm tông trưởng là một chuyện rất chắc chắn, cho nên cũng đã thiếu đi phần cung kính bình thường đối với ông cụ Đường.
Ở đây đều là những người tinh anh, ai cũng đã nhận được tin tức rồi, nhìn thấy thái độ của ông cụ Cố, trong lòng cũng đều biết ngay.
Xem ra lần này nhà họ Cố thật sự đi lên, nhà họ Cố đi lên thì nhà họ Đường chắc chắn xong rồi, đám người bọn họ nghĩ như vậy, thái độ tự nhiên cũng có chút thay đổi.
Chỉ là có một vài chuyện…
Ông cụ Đường cười lạnh ở trong lòng, thói đời nóng lạnh, lời người đáng sợ, thế giới này luôn là như vậy đó, chỉ là nhìn xem bạn sẽ sinh tồn như thế nào dưới cuộc sống như thế.
Ông cụ Đường đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lúc nãy Tô Khiết bị chửi, lòng dạ của con bé đó quả thật làm cho người ta bội phục, người bình thường thật sự không làm được.
Ông cụ Đường cười cười đi tới.
Những người đang đánh cờ cùng với ông cụ Cố lập tức đứng dậy, nhường vị trí lại cho ông cụ Đường.
Lúc này trên mặt của ông cụ Cố đã không che giấu được vẻ đắc ý, còn đang muốn khoe khoang vài câu, chỉ là khi nhìn thấy ông cụ Đường một mặt bình thản đang bắt đầu sắp xếp ván cờ, liền nhịn lại.
Ở phía bên kia, bà cụ Đường đi thẳng đến chỗ của Tô Khiết.
Nhưng mà bà cụ Đường còn chưa đi qua thì Tô Khiết đã bưng hoa quả được chọn xong mà rời khỏi.
Bà cụ Đường đứng nguyên tại chỗ, nghĩ đến nếu như đột ngột gọi cô nhóc kia lại thì hình như không tốt lắm.