Lại không thể yên giấc.
Trong mộng nữ nhân một đầu tóc đen nhu thuận, mềm nhẹ rũ ở trước ngực, dán lên gương mặt trắng nõn, vẫn là mặt mày kia, lại rút đi vẻ ngây ngô, nhiều thêm vẻ dịu dàng cùng điềm đạm.
Vẫn là cánh môi hồng nhạt kia, nhẹ nhàng mở ra, câu nói mềm ấm chảy ra, “Xin chào, tôi là Thời Ôn.”
Hình ảnh vừa chuyển, nữ nhân bị cậu đè ở dưới thân, bộ dạng kinh hoảng thất thố, nước mắt rung động, cánh môi bị cậu hôn đến đỏ tươi.
Hình ảnh lại vừa chuyển, nữ nhân một thân váy dài màu xanh nhạt, đứng ở ngoài màn mưa, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh vẽ ra một đường cong, lòng bàn tay đưa ra, tiếp được nước mưa không ngừng rơi xuống.
Hình ảnh lại lần nữa biến đổi, cánh tay mảnh khảnh của nữ nhân đặt tên người cậu, khó nhịn mà lưu lại trên lưng cậu từng vết cào.
Trần Trì bỗng chốc từ trên giường ngồi dậy. Tóc hơi ướt, tim đập dồn dập, cậu chật vật mà đỡ lấy trán, mắng một câu, xuống giường đi vào phòng tắm.
Mở vòi sen ra, vặn đến nước lạnh.
Trần Trì không trở về ngủ, mở ra máy tính tiếp tục làm việc.
……
Buổi tối 11 giờ, là thời gian Thời Ôn ngủ, nhưng hôm nay cô lại rối rắm mà đứng ở mép giường, thoả thuê mãn nguyện, trước sau không lên giường. Cô biết mình nhất định sẽ mơ thấy cậu, nhưng cô không muốn lại khổ sở.
Cửa bị gõ vang.
Nhạc Cẩm mở cửa ra, “Đêm nay không ngủ, chúng ta cùng nhau xem ‘Quỷ Phiến’ được không? Thơ Thơ cùng Đồng Đồng đã ngồi trên sô pha, chúng ta ăn BBQ và trà sữa nha ——”
Thời Ôn cười, biết bọn họ sợ đêm nay cô ngủ không tốt, “Khuya như vậy ăn nướng BBQ uống trà sữa, ngày mai các cậu còn muốn khiêu vũ hay không?”
Lời nói mất hứng như vậy, nhưng cô lại không chút do dự hướng ra ngoài phòng lên tiếng.
Nhạc Cẩm nhìn cửa hoàn toàn bị đẩy ra, cười nói: “Cậu còn không sợ bọn tớ sợ cái gì?”
–
Thời Ôn sau khi vào đoàn phim mới biết được, hai vai chính bị đổi.
Hai người mới được tuyển, một người kêu Đỗ Mong, xuất thân múa ba lê, từng học khiêu vũ cổ điển; một người kêu Doãn Song, là tiểu hoa đán đang nổi tiếng, giá trị nhan sắc rất cao, kỹ thuật diễn cũng rất tốt, đối với vũ đạo cần học thêm.
Không phải là hai nữ diễn viên kia, Thời Ôn thoáng thư thái. Rốt cuộc ai cũng không hy vọng cùng làm việc với người không thích mình.
Nhưng thời điểm mà đi đến toilet, Thời Ôn phát hiện cô vẫn đếm thiếu “Kẻ thù” của mình.
Người trong giới giải trí bị bàn tán, những người hình như cũng thích tự mình bàn tán chuyện người khác.
“Tôi nghe nói Hoàng Tự Nhiên cùng Kỷ Tì bị đổi đi là bởi vì nói xấu Thời Ôn.”
“Thật sao? Có tập đoàn Thẩm Thị chống lưng đúng là hoàn toàn khác nha. Aizz đừng nói nữa, coi chừng hai chúng ta cũng bị thay đổi.” Người phụ nữ nói xong ha ha cười rộ lên.
Một người khác cũng cười, “Chúng ta là nhân viên trong đoàn đâu thể đổi được.”
“Chủ yếu là lần đó Thẩm Thị giúp Thời Ôn quá khoa trương, muốn không biết cũng khó, dù sao cũng là tập đoàn lớn.”
“Cô có biết người đầu tư phim điện ảnh lần này của chúng ta là ai không?”
“Biết, C&S ai! Nghe nói tổng tài của bọn họ siêu soái! Có thể so với ảnh đế!”
“Còn có, tôi nghe nói tổng tài C&S bất hòa với công ty Thẩm Thị, vừa về nước liền chèn ép Thẩm Thị.”
“Đến lúc đó Thời Ôn có còn bình yên vô sự như bây giờ không nhỉ?”
“Tôi cảm thấy dù sao cũng là công ty mới vừa thành lập không lâu, không có năng lực đấu với Thẩm Thị, muốn diệt lại diệt không được, chỉ có thể ngậm bồ hòn. Ngẫm lại liền thấy khó hiểu, tài trợ toàn bộ chi phí cho một bộ phim điện ảnh, kết quả vai chính lại là người được tập đoàn mình ghét chiếu cố.”
Hai người rời đi, thanh âm càng ngày càng nhỏ.
Thời Ôn đi ra khỏi toilet, sắc mặt không biến hóa.
Đem thổi phồng mấy lời đồn đại này lại không phải trả giá, rõ ràng là chuyện không liên quan tới bọn họ, cái gì cũng không biết lại có thể nói ra như lời thề son sắt.
……
Chỉ là thử trang phục liền mất hết một ngày.
Người sáng tác 《 tê ảnh 》 Diêu lão sư từng nói qua, bộ phim này hoặc là không quay, đã quay nhất định phải tôn trọng kịch bản mà quay cho tốt. Trang sức phụ kiện tuyệt đối không thể dùng hàng thứ phẩm, cảnh quay cũng yêu cầu phải một trăm phần trăm lột tả được ý của từng câu chữ.
Phương đạo diễn rất tôn trọng Diêu lão sư, cũng rất tâm huyết với bộ phim, chỉ là yêu cầu tài chính thật sự quá lớn. Hiện tại có Trần Trì giúp đỡ, Phương đạo diễn tiêu tiền một chút cũng không nương tay.
Buổi tối kết thúc, thể xác và tinh thần của Thời Ôn mỏi mệt. Việc này so với khiêu vũ còn khiến người khác mệt mỏi hơn.
Doãn Song có tính tình hay bắt bẻ, còn có chút thái quá, làm tốn không ít thời gian.
Thời điểm Thời Ôn phải rời khỏi phát hiện túi sách của mình còn ở phòng hóa trang, nhưng phòng hóa trang có Doãn Song đang thay quần áo, khoá cửa chặt chẽ.
Thời Ôn cũng không vội, ngồi vào góc, từ trong rương bên cạnh lấy ra một lọ nước khoáng.
Nắp bình nước còn chưa vặn ra, mấy nhân viên làm việc chung quanh đột nhiên xao động.
Ở xa, người đàn ông mặc tây trang giày da không chút hoang mang đi tới, khí chất tỏa sáng mà đạm nhiên, nhất cử nhất động đều làm người khác phải để ý.
Đạo diễn nghe tin người kia đến, gương mặt tươi cười nghênh đón, “Trì tổng sao lại tới đây ——”
Trần Trì quét vòng đoàn phim, đem tầm mắt dừng ở góc, lại không chút để ý dời đi, lãnh đạm lễ phép, “Đến xem, mọi người không cần để ý tôi.”
Tống Đằng biết Trần Trì cố ý đến, liền đem đạo diễn đuổi đi.
Trần Trì đi lại trên đoàn phim vài vòng, đảm bảo không có người đàn ông nào có tuổi tác thích hợp lại có diện mạo không tồi.
Cuối cùng, giống như thật lơ đãng mà đi đến bên cạnh Thời Ôn.
Mấy nhân viên trong đoàn ngồi cách đó không xa mắt nhìn thẳng, chụm đầu ghé tai.
“Nhìn thấy không. Trì tổng khẳng định muốn dạy dỗ Thời Ôn.”
“Trì tổng nhìn không giống loại người hẹp hòi như vậy?”
“…… Ừm, xem đi.”
Thời Ôn ở thời điểm Trần Trì di chuyển, liền ở suy xét cô có nên rời đi hay không, nhưng túi của cô còn ở phòng hóa trang, chắc sẽ không có khả năng phá cửa đi vào đâu?
Nghĩ nghĩ, Trần Trì liền tới rồi.
Thời Ôn: “……”
Anh mở công ty lớn như vậy, chẳng lẽ không bận sao?
“Phim điện ảnh này tôi sẽ trong nước ngoài nước đặt bao hết để cho nhân viên xem, hy vọng cô có thể phát huy thật tốt.”
Thanh hình cao lớn của người đàn ông in trên mặt đất một cái bóng dài rộng.
Thời Ôn nghe một câu không mặn không nhạt như thế, hiểu rõ, thì ra là thưởng cho nhân viên.
Cô ngẩng đầu nhìn Trần Trì liếc mắt một cái. Anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt bình đạm, vẫn khung kính mắt tơ vàng kia.
Văn nhã bại hoại.
Trong đầu Thời Ôn chỉ có này bốn chữ.
“Tôi sẽ phát huy thật tốt.” Thời Ôn lễ phép nói.
Một hồi lâu, anh còn chưa đi.
Thời Ôn không biết anh vì sao còn không đi, cũng không biết nói tiếp như thế nào, đột nhiên nhớ tới trong tay còn cầm bình nước khoáng, bởi vì anh bất thình lình đến, cô đã quên mở nắp.
Thời Ôn cúi đầu, đem lực chú ý đều dồn đến bình nước khoáng, trưng ra một bộ dạng chính mình rất bận.
Mặt mày Trần Trì khẽ nhúc nhích.
Rốt cuộc biết uống nước.
Tay Thời Ôn mới vừa phóng tới nắp bình, thanh âm của người đàn ông trầm thấp lại lần nữa truyền đến, “Để tôi giúp cho.”
Tiếp theo, bình nước khoáng bị một bàn tay xương khớp rõ ràng cầm đi.
Thời Ôn:?
Trần Trì vặn một chút nắp bình liền rơi ra, hướng đến Thời Ôn, nhìn đến bộ dạng mờ mịt không biết làm sao của cô, biểu tình không chút gợn sóng, đạm thanh nói: “Tôi không có ý khác, chỉ là ở nước ngoài học tập một ít lễ nghi, cho nên xem không được phái nữ tự mình động thủ làm những việc này.”
Tống Đằng đứng ở bên cạnh anh xoay người, mắt hung hăng trợn trắng.
Nói dối không chớp mắt.
Thời Ôn chậm rì rì vươn tay, tiếp nhận nước khoáng.
…… Xem ra, thật sự trở thành một người ưu tú.
Thời Ôn ngó mắt chung quanh nhìn thấy những nữ nhân viên vẫn luôn nhìn động tĩnh bên này.
Vô luận đi đến chỗ nào, anh đều có thể hấp dẫn ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, trước kia ở trường học cũng là như vậy.
Nhưng mà khi đó chỉ là bởi vì giá trị nhan sắc của anh, hiện tại còn bởi vì anh dựa vào nỗ lực của chính mình kiếm ra tiền cùng địa vị……
Di động đột nhiên rung động. Thời Ôn móc di động ra, nhìn đến hai chữ “Y Thư”, sắc mặt khẽ biến, đưa điện thoại di động thả lại vào túi, đóng nắp chai nước khoáng, cô vòng qua Trần Trì, nhẹ nhàng chạy đi.
Trần Trì nhìn cô một ngụm nước khoáng cũng chưa động: “……”
“Ừm…… Xin hỏi, anh có thể giúp tôi mở nắp chai được không?”
Giọng nữ có chút khiếp đảm.
Trần Trì nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, nói: “Tống Đằng.”
Tống Đằng ừm một tiếng, tiếp nhận bình nước trong tay nữ nhân viên, “Tôi tới giúp cô đi.”
Nhân viên đoàn phim thật cẩn thận nhìn Trần Trì liếc mắt một cái, không muốn lộ ra biểu tình quá rõ ràng, không cự tuyệt Tống Đằng, chỉ là có chút buồn bực.
Rõ ràng nói nhìn không được phái nữ làm những việc này……
Tại sao đến cô ta liền đổi thành trợ lý.