Lục Dĩ Ngưng suy nghĩ một chút, thực sự không thể nhớ được là ngày nào, thiếu chút đã định lấy điện thoại ra xem lịch, cô lại nghe thấy người nọ cất tiếng nói: “Ngày 3 tháng sau.”
“…… À.”
Anh ngược lại còn nhớ rõ hơn cả bản thân cô.
Tuy rằng đây không giống phong cách của Đường Mộ Bạch cho lắm nhưng Lục Dĩ Ngưng vẫn cảm thấy có chút vui vẻ.
Đường Mộ Bạch rũ mắt, đúng lúc nhìn thấy vành tai màu hồng nhạt của Lục Dĩ Ngưng lộ ra, anh híp mắt, sau đó ghé sát lại một chút, cho đến khi tựa như có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ mịn màng trên tai cô đang run rẩy, anh mới lại nhẹ giọng nói: “Đợi đến ngày sinh nhật em, anh tặng em một món quà nhé?”
Anh nói câu này với giọng rất nhẹ, nhưng bởi vì nói rất gần tai cô nên mỗi một chữ cô đều nghe vô cùng rõ ràng.
Luồng hơi nóng này truyền thẳng từ tai cô đến tận đại não, Lục Dĩ Ngưng chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cô nhíu mày, không trả lời Đường Mộ Bạch, trực tiếp rụt vai rồi nhân lúc anh không để ý trốn thoát khỏi vòng tay anh, sau đó nhấc chân bỏ đi mà không hề quay đầu lại.
Lục Dĩ Ngưng chạy trối chết, cô bước rất nhanh, sau khi đến cửa thang máy vội vã ấn nút xuống tầng mấy lần liền, đến khi cửa thang máy mở ra, cô liền bước vào ngay lập tức rồi đóng cửa lại, toàn bộ quá trình diễn ra nước chảy mây trôi còn chưa tới hai mươi giây.
Cửa thang máy khép lại, người đàn ông ở cách đó không xa cúi đầu cười một cái.
Cùng lúc đó, điện thoại anh rung lên, là tin nhắn Lục Cảnh Hành gửi đến.
Cũng không biết người này từ chỗ nào nhận ra được gần đây anh và Lục Dĩ Ngưng có vấn đề, sau đó lật lại một ảnh chụp màn hình đã phủ bụi dưới đáy hòm từ mấy trăm năm trước rồi gửi đến, trong ảnh là lời thề son sắt trước kia của Đường Mộ Bạch với Lục Cảnh Hành vô cùng rõ ràng ——
【Bảo tôi gọi cậu bằng anh, còn không bằng để tôi gọi cậu là ba.】
Ngay dưới bức ảnh này chính là lời cảnh cáo lần nữa của Lục Cảnh Hành: 【Tôi vẫn còn lưu ảnh đấy nhé, đừng hòng có ý đồ với em gái tôi.】
Đường Mộ Bạch nhíu mày, trực tiếp xóa bỏ hai tin nhắn mới nhất của Lục Cảnh Hành, cũng chỉ mất khoảng một giây, Đường Mộ Bạch nhìn lại khung trò chuyện sạch sẽ tinh tươm, hài lòng cong khóe môi.
——
Lục Dĩ Ngưng dùng nguyên hai ngày để đoán xem món quà mà Đường Mộ Bạch nói là gì, kết quả hai ngày trôi qua, nhưng cô vẫn chẳng thể đoán ra điều gì.
Đến cuối cùng vẫn phải đi xin sự giúp đỡ của Khương Nại: 【Nại Nại, cậu nói xem một người đàn ông muốn tặng quà cho phụ nữ thì có thể tặng gì?】
Khương Nại: 【Tớ cũng đâu có phải đàn ông, làm sao tớ biết được?】
Lục Dĩ Ngưng: 【Thì cậu đoán đi.】
Khương Nại: 【Ai tặng cậu?】
Lục Dĩ Ngưng: 【Cậu đoán xem.】
Khỏi cần đoán, có thể khiến cô xoắn xuýt như vậy, ngoại trừ Đường Mộ Bạch thì căn bản chẳng còn ai khác.
【Không đoán nổi.】
Khương Nại: 【Ý tớ là vấn đề đầu tiên.】
Đường Mộ Bạch không phải người bình thường, tâm tư của anh chắc là chẳng ai có thể đoán ra được.
Lục Dĩ Ngưng nhanh chóng gửi đến một icon tủi thân.
Khương Nại: 【Cậu có từng đề cập với anh ấy là cậu thiếu cái gì không?】
Lục Dĩ Ngưng: 【Không có.】
Vậy thì lại càng không thể đoán ra được, Khương Nại tốt bụng khuyên cô: 【Cậu đừng lãng phí tế bào não để đoán nữa thì hơn.】
Bây giờ bảo từ bỏ thì Lục Dĩ Ngưng có chút không cam lòng, nhưng nếu tiếp tục đoán thì cô lại thực sự không thể đoán ra được, cô khó tránh khỏi cảm thấy có chút nóng nảy, tạch tạch gõ một dòng chữ rồi gửi đi: 【Sinh nhật đầu tiên lúc bọn tớ còn yêu nhau, anh ấy đã tặng tớ một sợi dây chuyền.】
Đường Mộ Bạch và bạn trai đầu tiên của Lục Dĩ Ngưng không giống nhau, vung tiền như rác, ra tay hào phóng, sợi dây chuyền kia còn là hàng limited của một nhãn hiệu nổi tiếng, kiểu dáng rất độc đáo, chỉ nhìn tên nhãn hiệu thôi cũng đã biết được giá cả không hề rẻ.
Cũng chính vì là hàng limited nên cho đến nay sợi dây chuyền đó vẫn không hề lỗi thời, từng có người còn muốn ra giá cao gấp mấy lần chỉ để có được nó ——
Nhưng cho dù có hot và được săn đón đến vậy thì vẫn bị Lục Dĩ Ngưng nhét xuống tận đáy hòm.
Ném đi thì không nỡ, nhưng quả thật cũng đã mấy năm rồi cô không hề lấy nó ra, bởi vì đã quá lâu nên thậm chí suýt nữa cô đã quên luôn sự tồn tại của nó, mãi đến hôm nay Lục Dĩ Ngưng mới lại nhớ đến sợi dây chuyền này, cô đặt điện thoại xuống sau đó bắt đầu lục lọi khắp phòng rồi tìm được chiếc hộp nhung màu xanh đậm đựng sợi dây chuyền ở một góc sâu nhất trong tủ quần áo.
Khi mở ra, sợi dây màu bạc ở bên trong vẫn sáng lấp lánh như mới.
Lục Dĩ Ngưng lấy chiếc vòng cổ ra, móc vào đầu ngón tay nhìn một hồi lâu, đến cuối cùng cũng không cất đi mà trực tiếp đeo lên cổ.
Trước kia cất nó kỹ như vậy, đơn thuần là bởi vì không muốn lúc nhìn thấy nó lại thấy vật nhớ người.
Nhưng bây giờ thì khác.
Lục Dĩ Ngưng đã không còn nỗi lo này nữa, huống chi cô cũng không sợ bị Đường Mộ Bạch bắt gặp, dù sao có lẽ chắc anh cũng đã quên mất sợi dây chuyền này là do anh tặng rồi, vậy nên dù có bị anh nhìn thấy thì cũng chẳng sao, cô nhìn gương trang điểm thưởng thức nửa ngày, sau đó gửi một tin nhắn cho Khương Nại: 【Nhưng mà anh ấy cũng khá có mắt nhìn đấy.】
Lục Dĩ Ngưng: 【Chọn dây chuyền, chọn bạn gái đều tốt.】
Khương Nại: 【Thế nhưng anh ta bị mù á.】
Vài giây sau, đối phương lại tạt thêm một chậu nước lạnh nữa: 【Dây chuyền cũng có thể là do người khác chọn.】
Lục Dĩ Ngưng: 【……】
Hình như cũng hơi có lý.
Tò mò là một loại cảm giác rất vi diệu, và nó thật sự có thể khiến con người ta ngứa ngáy khó chịu trong lòng, ăn không ngon ngủ không yên.
Thế nhưng đến đầu tháng tám, Lục Dĩ Ngưng phát hiện cô đã lãng phí vô ích mấy ngày để đoán xem anh sẽ tặng cái gì ——
Bởi vì triển lãm ảnh trùng vào khoảng thời gian này, cho nên vào ngày sinh nhật, cô căn bản không có ở trong nước.