“…” Mộc Ân. Người này đột nhiên trở nên nghe lời vậy.
…
Xe trước mặt đoán chừng là cố kỵ Lục Phong Miên, chạy rất chậm, Mộc Ân có loại ảo giác như ngồi xe du lịch tham quan.
Cô dựa vào trong ngực Lục Phong Miên, luôn cảm giác hình như mình quên cái gì, lại nhất thời không nhớ nổi.
“Chú Lục, có phải cháu đã quên gì đó rồi đúng không?” Cô cố gắng căng hai mí mắt sắp dính vào nhau hỏi Lục Phong Miên.
“Ừm.” Lục Phong Miên lên tiếng, vừa định nhắc nhở cô giọng nói kỳ quái trong rừng…
Mộc Ân vỗ đùi lại nói: “Đúng rồi, chuyện Lâm Dịch, chú Lục biết không?”
Dáng vẻ động tác này của cô cũng rất đáng yêu, môi mỏng của Lục Phong Miên khẽ cong nói: “Biết.”
Lúc đầu anh vào phòng vẽ tranh, mới không để Phó Dũng đi theo, sau đó tạm thời nhận điện thoại, nghe nói Lâm Dịch chết rồi.
Anh lái xe đến địa điểm xảy ra chuyện, đi đến nửa đường thì phát hiện vị trí của thiết bị định vị trên người Mộc Ân không đúng, vừa thông báo cho Phó Dũng, vừa đuổi tới.
Cũng may đuổi kịp, đoạt lại Mộc Ân, nếu không…
Ôm Mộc Ân chặt một chút, giống như là muốn dùng sức ép cô vào trong cơ thể mình, Lục Phong Miên nhẹ nhàng hôn đỉnh đầu cô: “Tôi còn chưa kịp qua đó, em muốn đi xem sao?”
“Muốn.” Mộc Ân ngẩng đầu lên: “Bây giờ đi được không “
“Có thể.” Lục Phong Miên gật đầu.
“Đúng rồi chú Lục…” Mộc Ân lại nghĩ tới cái gì, nói: “Chú nói trên người của cháu có thiết bị định vị, chú đặt ở đâu vậy? “
Đám người kia cũng không phải đồ đần, điên thoại di động của cô cùng túi xách sớm không biết bị ném tới chỗ nào rồi.
Thiết bị định vị của Lục Phong Miên định rốt cuộc đặt ở đâu, mới không bị phát hiện.
“Nơi này.” Lục Phong Miên đưa tay đến dưới ghế ngồi, vỗ vỗ trên chân cô.
Lại là giày!
Trong nháy mắt Mộc Ân cảm thấy Lục Phong Miên không thông minh lắm, ngẫm lại, nghi ngờ hỏi: “Vậy làm sao chú biết hôm nay cháu đi đôi nào?”
“Không chỉ đôi này.” Lục Phong Miên nói: “Mỗi đôi đều có.”
“…” Mộc Ân.
Ôi, đàn ông.