Chu Di cười ha ha, di chuyển nằm sấp ở trên giường, dựng điện thoại đứng lên, cầm quyển tạp chí ở một bên mở ra, một tay chống bên tai, vừa giở xem vừa nói chuyện phiếm với Đàm Yến Tây.
Đàm Yến Tây chợt nói: “Công ty ở Đông Thành, Doãn Sách tự đề cử bản thân qua đó phụ trách việc vận hành thường ngày.”
Chu Di thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, “… Anh đang hỏi ý kiến em, hay là gì?”
“Cậu ấy muốn thoát khỏi sự can thiệp của nhà họ Doãn.”
Chu Di sửng sốt một chút, “Anh muốn nói, là vì…”
Đàm Yến Tây: “Ừ.”
Vì Cố Phỉ Phỉ.
Qua hơn hai năm, Chu Di cũng coi như được tận mắt chứng kiến việc thuần túy từ trực giác, giác quan thứ sáu của mình không hiểu sao lại biến thành thật. Doãn Sách và Cố Phỉ Phỉ, chỉ nói về tính cách thôi đã như trời nam đất bắc chẳng liên quan gì đến nhau, thế mà lại dây dưa lâu như vậy.
Đàm Yến Tây phàn nàn với cô, Doãn Sách tự đề cử, còn nói những lời thật chán ghét: Cô Chu và Phỉ Phỉ là chị em gái, em và anh Ba là họ hàng, từ nay về sau chính là quan hệ thân càng thêm thân.
Chu Di cười bò, động tĩnh lớn đến mức điện thoại cũng ngã xuống.
Cô giơ điện thoại di động lên một chút, cười nói: “Chút nữa em muốn gọi điện cho Phỉ Phỉ.”
Đang nói đùa, vai váy ngủ của cô tuột xuống, cô đang định kéo lên thì lại liếc mắt nhìn vào ống kính, dừng lại một chút, “… Đàm Yến Tây.”
“Ừ?”
Chu Di cũng không nói gì, chỉ kéo dây vai váy thấp xuống một chút nữa.
Cô đang ôm chăn, hình ảnh chưa tới mức độ hạn chế, nhưng chính vì vẻ đàn tỳ bà che nửa mặt lại càng đặc biệt dụ dỗ người ta suy nghĩ sâu xa.
Chu Di chỉ thấy bên kia hoàn toàn yên tĩnh.
Cô cố ý trêu chọc anh: “Anh cho em nhìn mặt anh một chút, em cho anh nhìn nhiều hơn, có được không?”
Câu trả lời của Đàm Yến Tây, là tắt video ngay lập tức.
Nhưng chỉ sau đó mấy giây, anh gửi một tin nhắn thoại qua: Sở thích của cô Chu thật là đặc biệt.
Chu Di tức tối, đang định trả lời thì Đàm Yến Tây lại gửi tin nhắn thứ hai: Chờ đó.
–
12. Giấc mộng xưa
Chuyến bay nhanh nhất cũng không thể giúp Đàm Yến Tây thực hiện ngay lời nói hung ác đó.
Hai người gặp lại nhau, là ở Paris.
Sau khi Chu Di xong việc ở London, những chuyện ở Paris theo tới ngay sau đó. Còn Đàm Yến Tây xong việc ở Đông Thành thì không còn chuyện gì khẩn cấp lắm, nên anh dứt khoát đổi chuyến, bay qua đây.
Khi bọn họ đi tuần trăng mật, cũng muốn cùng tới Paris, nhưng lại không đúng dịp, bức tường bên ngoài của căn phòng thuê kia phải tu sửa, có lưới phòng hộ giăng kín, che hết phong cảnh ngoài cửa sổ, đi ra đi vào cũng bất tiện.
Đến đó sợ lại bị mất hứng, nên đổi điểm khác.
Đừng bao giờ đánh giá cao mấy nước chủ nghĩa tư bản ở tốc độ xây dựng, bức tường bên ngoài kia, sửa một hồi chính là nửa năm. Nhưng những lúc hai người có thời gian đều không đúng dịp.
Có khi, những chuyện được lên kế hoạch trước lại chẳng thể làm, cuối cùng có thể lại chỉ trong những khoảnh khắc nhất thời.
Chu Di hủy phòng khách sạn đã đặt sẵn, tới quận 16 căn hộ 503 kia.
Căn phòng ấy dù luôn để trống, nhưng Đàm Yến Tây đã sắp xếp người đến bảo vệ và quét dọn định kỳ, vậy nên cái nhìn đầu tiên khi bước vào nhà, dáng vẻ ấy vẫn y chang như trong trí nhớ của cô.
Nửa bức tường xanh, gạch hoa giả cổ, ghế bên bàn ăn bằng mây tre đan, ngay cả chậu cau vàng* kia cũng vẫn xanh ngắt um tùm, ánh nắng thưa thớt lọt qua tán lá.
Đàm Yến Tây tới trước cô một bước, anh đã tắm xong, mặc chiếc áo thun trắng cùng quần ở nhà màu xám tro, cô vừa đẩy cửa phòng ra đã vui vẻ quăng vali sang một bên mà chạy tới.
Cô cũng không đi dép trong nhà, để chân trần.
Biểu cảm yêu thích của cô luôn có chút ấu trĩ ngây thơ.
Chu Di đẩy cánh cửa kính ra ban công, ngoài người qua lan can nhìn ra ngoài, vẫn là bầu trời xanh ngắt, những tán cây xanh thẳm, đèn đường vàng cam trong vắt.
Cô hít một hơi thật sâu.
Đàm Yến Tây đi tới, khoanh tay nhìn cô, chỉ cười không nói gì.
Chu Di quay đầu nhìn anh, “Nói đến, tại sao anh chỉ thuê chứ không mua? Mua không phải có lợi hơn sao?”
“Muốn mua thì phải mua hết cả tòa nhà. Em có muốn không? Mua lại cũng được.”
Chu Di cười nói: “Được. Sau này em chỉ cần đi thu tiền thuê phòng ở đây, không cần làm việc nữa.”
Đàm Yến Tây cười cô, “Anh đây hy vọng thật sự em nghĩ như vậy.”
Chu Di không vội đi tắm mà dọn hành lý trước. Một ít quần áo bị nhăn, cô tìm móc treo lên.
Mở cánh cửa tủ cuốn trong phòng ngủ, cô hơi ngạc nhiên một chút.
Bên trong có mấy thứ quần áo để thay hằng ngày, của Đàm Yến Tây, ngoài ra còn có một món cực kỳ quen mắt, chiếc váy ngủ lụa màu xanh đậm.
Cô đi ra ngoài nhìn một chút, Đàm Yến Tây đang đứng ở ban công gọi điện thoại công việc.
Cô lấy cả móc áo cả chiếc váy xuống, kéo tới gần ngửi ngửi một chút, có lẽ là có người mới giặt qua, trên đó không có mùi ẩm mốc lâu ngày mà chỉ có hương bột giặt thoang thoảng.
Tháo móc áo ra, treo lại vào tủ, khoác chiếc váy ngủ lên cánh tay, đi vào phòng tắm.
Tắm xong, Chu Di bọc cả người mình trong chiếc áo choàng tắm đi ra. Đàm Yến Tây đã gọi điện thoại xong, vắt chéo chân ngồi trên chiếc salon ở cuối giường, bàn trà tròn nho nhỏ bên cạnh là một quyển tạp chí, anh đang mở ra đọc.
Chu Di đi tới bàn trang điểm sát cửa sổ, lấy mỹ phẩm dưỡng da.
Đàm Yến Tây liếc mắt, nhìn cô một cái.
Một lúc sau, Chu Di làm xong các bước dưỡng da ban đêm, đi tới tủ quần áo bên kia giường.
Đàm Yến Tây nhấc chân, chặn đường cô lại.
Chu Di cúi đầu nhìn.
Đàm Yến Tây gấp quyển tạp chí lại, đưa tay bắt lấy cổ tay cô, cười không đứng đắn nói: “Gọi video, đâu thú vị bằng phát trực tiếp?”
Mái tóc dài đen như mực mềm mại, buông xõa xuống một bên, làn da sau khi tắm trắng nõn như da em bé, chỉ có đuôi mắt hơi nhếch lên kia là nét bút sắc tình ướt át duy nhất trên khuôn mặt cô.
Cô cười một tiếng, nói: “Được.”
Đàm Yến Tây có chút bất ngờ, hơi dừng lại không lên tiếng, chỉ nhìn cô nhẹ nhàng tránh ra khỏi tay anh. Rồi sau đó, ngón tay thanh mảnh tháo cởi dây lưng của áo choàng tắm.
Không phải mỹ cảnh mà Đàm Yến Tây đã tưởng tượng.
Nhưng lại càng kích thích thị giác hơn so với cảnh đó, trên người cô là chiếc váy ngủ màu xanh thẫm, phác họa đường cong không một chút thịt thừa. Không phải màu xanh đậm ảm đạm, có chút tươi sáng bỏng mắt, làm cho da cô nhìn càng trắng hơn.
Là ánh trăng trong ký ức.
Cũng không rõ là trong chớp mắt nào, hai người cùng nhau điên cuồng mất lý trí.
Đêm tối hôm nay.
Giấc mộng xưa cơn mơ mới, em của ngày xưa em của hôm nay.
Cùng là một người.
—
*Areca palm: cau vàng, còn gọi là cau cảnh, một loại cây trong nhà.