Hoắc Liên Ngao đang đứng trước cửa sổ. Đóng cửa lại, Khang Kiều từ từ đi vềphía đó, dừng lại sau lưng anh, chờ đợi. Anh quay đầu lại, ngữ điệu thẹn quá hóa giận: “Sao em cứ thích xuất hiện sau lưng tôi như ma vậy?”.
Khang Kiều mím môi.
Anh nhíu mày, dãn khuôn mặt ra, giọng nói khô khốc: “Em đi đường không khi nào phát ra tiếng động, sợ chết đi được”.
Khang Kiều vẫn im lặng.
Hoắc Liên Ngao chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Tôi vừa kiểm tra cửa sổ cho em, dựbáo thời tiết nói sáng sớm mai sẽ có một trận mưa bão ngắn”.
Khang Kiều gọi anh một tiếng. Giọng cô rất khẽ, tới mức bản thân cô cũng phải dỏng tai mới nghe thấy.
“Rốt cuộc em đang nói gì?” Giọng nói của Hoắc Liên Ngao mang theo chút bực bội và sốt ruột.
Khang Kiều đành cao giọng lặp lại lời nói vừa nãy: “Hoắc Liên Ngao, nếu anh muốn thì nhanh chút”.
Im lặng – một sự im lặng nghẹt thở.
“Rầm”một tiếng. Chiếc ba lô trên tay anh bị ném mạnh xuống đất. Anh xách áo cô,từ giọng nói tới biểu cảm và ánh mắt đều thể hiện một điều: Anh muốn bóp chết cô.
“Em lại muốn mang cơ thể ra mua bán vớitôi? Khang Kiều, em hết thuốc chữa rồi! Tôi không quá quắt như em nghĩđâu, tôi chỉ muốn tới gặp em trước khi đi, chỉ muốn gặp em mà thôi.Không, không…” Anh lắc đầu, “Không không, không hoàn toàn như vậy. Trênđường đến đây tôi nghĩ, bảo bối quan trọng nhất của Khang Kiều là HoắcTiểu Phàn. Nếu tôi giúp Hoắc Tiểu Phàn giải quyết rắc rối lớn, có lẽKhang Kiều sẽ cười với tôi, không phải nụ cười trang trí mà là một nụcười khác, mà rất nhiều, rất nhiều lần em cười với tên đại ngốc kia.”
“Em chưa bao giờ cười với tôi như thế.”
Anh từng trộm nhìn thấy nụ cười đó.
Tháng bảy, xe của anh dừng bên đường. Cô và Chu Tùng An sóng vai nhau đi tới. Một vài chàng trai vì muốn lấy lòng con gái sẽ học một số động tác lòeloẹt nhưng trông rất bắt mắt. Trong mắt Hoắc Liên Ngao, đó là những việc ngu xuẩn lại lãng phí thời gian.
Thế mà, thầy giáo tiếng Trung của anh cũng phạm sai lầm ngớ ngẩn ấy, người khiến anh ta phát bệnh chính là cô gái chị con riêng.
Đại ngốc tay dài chân dài làm động tác ném kẹo chocolate vào miệng mình như một con tinh tinh đang làm trò, một chút mỹ quan cũng không có. Nhưngmay là tỷ lệ trúng không tệ. Viên thứ ba, viên thứ tư đều vào miệng.Viên thứ năm bắn vào răng rồi bay ra ngoài, trùng hợp là rớt ngay xuốngrổ rau của một phụ nữ.
Trong mắt Hoắc Liên Ngao, đó là chuyện nhạt nhẽo và tầm thường, thế mà cô chị gái của anh lại dừng chân.
Sau đó, cô ấy nhe răng cười với đại ngốc.
Đó là biểu cảm Hoắc Liên Ngao chưa từng thấy trên khuôn mặt Khang Kiều.
Nụ cười đó như vạt nắng sau tầng mây đen, khiến anh nhìn đến ngây ngốc.
Giây phút ấy, Hoắc Liên Ngao mới ý thức được cô chưa bao giờ cười như thếvới anh, thật sự chưa từng, cô chỉ cười như vậy khi anh đối tốt với Tiểu Phàn.
“Em chưa bao giờ cười với tôi như vậy.”
Nếu không phải vì những lời ấy bật ra lúc này, Hoắc Liên Ngao cũng không biết hóa ra mình bứt rứt chuyện này đến vậy.
Ý thức này khiến một hồi chuông cảnh báo vang lên trong lòng anh. Anhbuông tay, cô ngã ngồi xuống đất. Anh cúi xuống nhặt ba lo lên, đi ra mở cửa như không nhìn thấy người ngồi dưới đất.
Cô không muốn lãng phí tâm tư vì cô một chút nào nữa, không muốn chút nào!
Xoa xoa mặt, Khang Kiều nhìn cánh cửa từ lúc hé mở cho đến khi mở toang, hình như cô đã ngồi dưới đất một lúc rồi.
Cô đứng dậy đi vào phòng tắm, lúc này mới nhớ ra mình đã tắm rửa rồi. Cô lại lần mò chậm rãi đi tới trước cửa sổ.
Khang Kiều nhớ rằng từ ô cửa sổ này có thể nhìn thấy con đường nối liền nhànghỉ. Rèm cửa được đóng kín mít. Cô đứng đó một lúc, lấy ngón tay vénrèm lên. Cửa sổ xuất hiện một khe hẹp, từ khe hẹp đó cô có thể nhìn thấy một đoạn đường quốc lộ. Đường quốc lộ do nhà họ Hoắc sửa chữa. Để hợpvới tòa nhà nghỉ này, con đường cũng được sửa thành màu nâu đỏ, chấtliệu là loại nhựa cao su đắt gần chết. Nhưng từ đây nhìn qua nó thật sựrất đẹp, còn ở bên một mặt hồ phong cảnh như tiên cảnh nữa.
Cô kéo rèm ra thêm chút nữa, từ đây ra sân bay mất nửa tiếng đi xe. Chắc anh đang gọi taxi nhỉ?
Cô ngẩn người nhìn anh, rồi lẩm bẩm trong lòng: Mau đi đi, mau đi đi, đi càng xa càng tốt.
Cuối cùng, anh gọi điện thoại xong. Không kịp nữa rồi, khi anh quay mặt vềphía cửa sổ, ngón tay cô run lên. Khi hoàn hồn lại, cô mới cuống cuồngkéo rèm, lúc ấy, rèm cửa lại kín như bưng.
Tay khôngbiết đặt ở đâu, chân không ngừng đi đi lại lại trước cửa sổ, càng đicàng chậm, cuối cùng dừng lại ở nơi ban nãy cô đứng, tay thò về phía cửa không theo kiểm soát.
Ngoài cửa sổ, trên con đườngsáng choang ánh đèn đã không thấy bóng anh đâu nữa. Cô kéo rộng cửa sổra một chút, vẫn không tìm thấy anh.
Anh đi rồi sao? Nhưng rõ ràng cô chưa nghe thấy tiếng xe hơi mà? Chán nản buông rèm xuống, cô thất thần đứng đó một lúc, rồi…
Chân đi về phía cửa phòng không theo sai bảo. Thật ra Khang Kiều cũng khôngbiết mình muốn gì. Cô chỉ biết rảo nhanh bước chân, như bay về phía conđường đó, xuyên qua những chướng ngại vật, đi tới cửa lớn.
Không, là chạy mới đúng. Cô chạy như bay ra cửa, đâm vào một bức tường ở ngãrẽ.Cô hét lên theo bản năng, phải biết rằng thật ra cô rất nhát gan.
Sau tiếng hét ấy, cô được bọc trong một vòng tay vững chãi. Cô không lạ lẫm gì vòng tay ấy. Cô không dám nhìn anh, miệng lắp bắp: “Chẳng phải nóiem hết thuốc chữa ư? Sao lại quay về?”.
“Anh quên mất một thứ.” Anh nói, giọng rất nhẹ.
Vậy à. Anh buông tay cô ra. Thì ra là quên đồ, chứ không phải… Khi quayngười đi, hốc mắt cô cay cay. Cô đi vào trong, bước chân anh cũng bámtheo rất sát. Cô càng đi nhanh, anh càng đuổi tợn.
Vì mải nhìn đường, Khang Kiều không để ý lớp kính chắn trước mặt. Gần nhưsắp đụng vào bức tường kính ấy, nhưng cô lại không nghe thấy một tiếng“rầm” giòn tan, một lòng bàn tay đã chắn trước trán cô và bức tường.
Giọng nói đó rất khẽ, rất nhẹ, tới bên tai cô.
“Ban nãy, anh đang nghĩ, nếu em mở rèm ra lần thứ hai, anh sẽ quay lại.”
Cô yên lặng, không dám nhúc nhích.
Anh lại nói: “Từ năm sáu tuổi, anh đã không về Brunei đón Giáng sinh rồi, có muốn viết vì sao lần này anh lại quay về không?”.
Lần này, cô không lựa chọn né tránh mà khẽ đáp: “Muốn”.
Anh nói bằng một giọng thì thầm như muốn chạm vào trái tim cô: “Vì có mộtngười ở đây. Anh luôn nghĩ, Giáng sinh năm nay của người ấy nhất địnhrất buồn”.
“Nhưng anh phát hiện ra người ấy chẳng buồn gì cả, còn chơi rất vui với người đàn ông khác nữa.”
Anh buông tay xuống, từ từ đặt lên eo cô, dùng một chút sức để cả người cô ngã vào lòng mình.
Cô ngước mắt lên, nhìn anh rưng rưng.
Nước mắt cứ thế rơi xuống: “Ai nói em không buồn? Ai nói!”.
Anh cúi đầu, hôn đi tất cả những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô, nụ hônlại khẽ lướt qua tóc mai cô, từ từ tiến qua tai. Anh cọ qua cọ lại,những nơi ngón tay anh lướt qua đều khiến cơ thể cô mềm nhũn ra như vũng nước. Cô ngẩng cao đầu để nụ hôn ấy gọn gàng rơi xuống cổ.
Nếu nói một người có hàng trăm, hàng ngàn nỗi day dứt thì lúc này đây, 99nỗi day dứt của cô đã đầu hàng, nhưng vẫn còn điều thứ 100 kiên trì,thúc giục cô. Cô thở dốc, lên tiếng: “Liên Ngao, nói cho em biết đi,thật sự là có một người khác đẩy mẹ em ư?”.