Tần Như Lương không thể không buông tay.
Thẩm Nguyệt chỉnh lại y phục giống như không có chuyện gì xảy ra, nhếch miệng nói: “Ta sống cuộc sống tự do của ta, ngươi ôm mỹ nhân của ngươi, chuyện đó không phải rất tốt hay sao? Ngươi có cần phải làm khó dễ nhau thế không?”
“Thẩm Nguyệt, đừng trách ta không nhắc nhở cô, tốt hơn hết cô nên tránh xa Liên Thanh Châu một chút”.
Thẩm Nguyệt liếc hắn ta một cái rồi nói: “Ta nghĩ ngươi nên lo cho chính mình trước đi”.
Vừa nói nàng vừa xoay người bước ra ngoài: “Đã ăn trong bát còn vụng trộm trong nồi, ngươi cho rằng mình hay ho lắm hay sao?”
Nàng ngồi lên chiếc kiệu tốt nhất, vén rèm lên mỉm cười nhìn Tần Như Lương đứng ở cửa, “Mi Vũ còn đang chờ ngươi đến dỗ đó, còn có Hương Phiến nữa, ngươi lăn lộn với người ta mấy lần rồi mà còn muốn kéo quần quỵt nợ, không dám chịu trách nhiệm sao?”
“Thẩm Nguyệt!”
Tần Như Lương nổi trận lôi đình, tức giận đến mức muốn nhảy dựng lên.
Tâm trạng của Thẩm Nguyệt hôm nay vô cùng tốt, nàng hạ rèm xuống nói: “Tốt xấu gì thì ta cũng là chính thất phu nhân, ta không ngại giúp Hương Phiến có được một danh phận”.
Nàng là người lúc nào cũng sợ thiên hạ chưa đủ loạn, nàng nghĩ nếu như Hương Phiến có được một danh phận thì tốt.
Sắc mặt Tần Như Lương tối sầm nhìn kiệu phu khiêng kiệu ra khỏi phủ tướng quân.
Khi đến nhà Liên Thanh Châu, Liên Thanh Châu đã sai người chuẩn bị bữa trưa.
Bữa trưa ở đây rất đầy đủ dinh dưỡng lại vô cùng ngon miệng, có thể thấy được người chuẩn bị rất có tâm ý.
Ngọc Nghiên liên tục gắp thức ăn cho Thẩm Nguyệt.
Liên Thanh Châu nói: “Lần trước tại hạ nhớ công chúa nói muốn đầu tư làm ăn?”
Thẩm Nguyệt cười híp mắt nói: “Ngươi có con đường kiếm tiền tốt gì sao?”
“Gần đây ta định mua hai chiếc tàu buôn để vận chuyển hàng hóa tới kinh thành. Công chúa có muốn tham gia đầu tư không?”
Thẩm Nguyệt nói: “Ngươi cũng đã lên tiếng rồi, lý nào ta lại không tham gia? Tuy rằng ta không cần tự mình kinh thương vận chuyển hàng hóa nhưng vẫn có thể được chia hoa hồng đúng không?”
“Đường thủy Đại Sở có một kênh đào nối thẳng đến kinh thành, đừng nói là vận chuyển hàng hóa, còn có thể vận chuyển hành khách, nếu như bán vé cho khách thì cũng có thể sinh lợi lâu dài”.
Liên Thanh Châu cười nói: “Xem ra công chúa còn có thể tối đa hóa lợi ích của mọi thứ. Nhưng nếu chỉ bán vé cho hành khách thì bao lâu mới có thể thu hồi chi phí chứ? Đây là một khoản đầu tư lâu dài, trong một thời gian dài công chúa có thể cũng không nhận được tiền lời”.
Thẩm Nguyệt thờ ơ nói: “Mặc dù vậy thì ta cũng sẽ đầu tư. Trong tay có một chiếc tàu buôn nói không chừng sau này còn có thể dùng trong trường hợp khẩn cấp. Một chiếc tàu buôn như vậy thì có giá bao nhiêu?”
“Không cần vội, còn vài tháng nữa thì tàu mới đến kinh thành. Trong mấy tháng này tiền bán truyện tranh của công chúa hẳn là cũng đã thu được rất nhiều”.
Nghe Liên Thanh Châu nói, truyện tranh của Thẩm Nguyệt còn có thể bán ra khỏi kinh thành.
Chẳng qua trong vài tháng tới thì Thẩm Nguyệt sẽ không được chia tiền nữa.
Trên đường trở về, nàng còn đang suy nghĩ về việc làm thế nào để khiến cho hai ngàn lượng bạc trong tay nàng đẻ ra thêm tiền.
Buổi chiều khi nàng trở về phủ tướng quân thì hậu viện vẫn đang vô cùng hỗn loạn.
Nghe nói Tần Như Lương cuối cùng cũng đích thân xử lý chuyện của Hương Phiến, thế nhưng hắn ta không định cho nàng ta một danh phận mà lại định tiễn nàng ta đi.
Nếu như nàng ta đồng ý thì Tần Như Lương sẽ chu cấp cho nàng một ít tiền sau đó đẩy nàng ta đi nơi khác sinh sống, nàng ta cũng sẽ có một cuộc sống tốt bên ngoài.
Ít nhất thì tốt hơn là làm nha hoàn trong phủ lúc này.
Nhưng quan trọng là phải xem Hương Phiến có đồng ý đi hay không?
Nàng ta đã phải trả giá rất nhiều cho chuyện này, làm sao có thể cam tâm tình nguyện để cho Tần Như Lương đuổi mình đi chỉ để lấy lòng Liễu Mi Vũ chứ?
Khi Thẩm Nguyệt bước vào thì nàng nhìn thấy Hương Phiến đã rơi lệ đầy mặt.
Nàng ta không thể phản kháng, hai bà tử đã thu dọn xong hành lý của nàng ta từ sớm.
Hương Phiến quỳ xuống trước mặt Thẩm Nguyệt, nắm lấy váy Thẩm Nguyệt cầu xin: “Công chúa, xin công chúa nói với tướng quân một tiếng, đừng đuổi nô tỳ đi có được không? Nô tỳ chỉ muốn ở lại phủ tướng quân, nô tỳ không muốn đi nơi khác!”